Vài đạo khí thế cường hãn bên ngoài khiến Trữ Huyên đang đề cao tự nhiên cũng cảm giác được, sau khi thôn phệ một đạo linh khí cuối cùng, Trữ Huyên cũng chặn lại đấu khí của Nghệ Phong đưa vào trong cơ thể nàng.
Một màn bất thình lình khiến trong lòng Nghệ Phong nhịn không được mắng to, thế nhưng Nghệ Phong bị Trữ Huyên chặt đứt linh khí đưa vào, chỉ có thể thu hồi năng lượng Phệ Châu, linh khí nguyên bản Trữ Huyên còn không có thôn phệ hết, liền bị hắn thôn phệ vào trong cơ thể.
Nghệ Phong hơi dò xét khí thế Trữ Huyên một chút, hắn cũng chỉ có thể cảm giác được cường hãn, thế nhưng lại điều tra không được thực thực của Trữ Huyên. Nhìn Trữ Huyên mở mắt, Nghệ Phong nhẹ giọng dò hỏi:
- Đạt được cấp độ gì?
- Bát giai đỉnh phong!
Trữ Huyên nhẹ giọng nói.
Nghe được Trữ Huyên nói, trong lòng Nghệ Phong hơi rung động, nghĩ không ra bí pháp của Trữ Huyên cư nhiên kinh khủng như vậy, đề thăng tới bát giai đỉnh. Hơn nữa Nghệ Phong mơ hồ cảm thấy, nếu không phải những người kia tới quá nhanh, khiến Trữ Huyên cố kỵ mà nói, sợ là có thể đột phá đến cấp độ cửu giai. Nghĩ vậy, trong mắt Nghệ Phong cũng toát ra hung quang, Trữ Huyên liều mạng hao tổn căn cơ, cư nhiên không thu được toàn bộ bộ, đáy lòng Nghệ Phong làm sao không giận.
Trữ Huyên đối với kết quả như vậy cũng có chút bất đắc dĩ, đây là nàng từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên thi triển bí pháp đề cao thực lực, cho dù đề thăng tới cửu giai cũng chẳng có gì lạ. Dù sao bí pháp này và công pháp của nàng hỗ trợ lẫn nhau, hiệu quả lần đầu tiên không thể nghi ngờ là tốt nhất.
Thế nhưng, Trữ Huyên làm sao dám để một mình Nghệ Phong đối mặt với những người này, chỉ có thể ngăn cản đề thăng lại.
- Họa phúc có mệnh, ngươi cũng không cần quá mức lưu ý. Huống chi, có lần cơ sở này, chỉ cần có cơ hội, xông lên cửu giai cũng không phải vấn đề quá lớn, chỉ là lãng phí một chút thời gian mà thôi.
Trữ Huyên an ủi Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong thở nhẹ một hơi, gật đầu hỏi:
- Căn cơ thế nào?
Nghe được Nghệ Phong nói, Trữ Huyên cũng bắt đầu dò xét lên, lập tức trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ, mừng rỡ biểu lộ lên mặt. Ở dưới Nghệ Phong nhìn kỹ, Trữ Huyên mới ngăn chặn kinh ngạc trong lòng, dùng thanh âm không dám tin tưởng như trước nói:
- Kinh mạch so với trước kia còn cứng cỏi hơn một chút, tuy rằng không đề cao. Thế nhưng cũng không tổn hại.
Nghe được Trữ Huyên trả lời, Nghệ Phong cũng không ngoài ý muốn, thậm chí trong lòng còn thở dài một ngụm. Dùng một viên đan dược bát giai đồng thời thi triển Phệ Châu khiến tất cả linh khí đều tinh thuần hơn rất nhiều mới để căn cơ nàng không bị tổn hại, có thể thấy được bí pháp gây ra tổn hại thế nào.
- Không có tổn hại là tốt rồi.
Nghệ Phong thở dài một hơi:
- Thật không ngờ di chứng của bí pháp lớn như vậy.
Nghệ Phong cũng suy đoán được, Trữ Huyên vừa mới nói một thành tuyệt đối là an ủi mình, bằng không không có khả năng lỗ lã và bồi thường bảo trì cân đối.
Trữ Huyên thấy dáng dấp Nghệ Phong tựa hồ chưa đủ, nàng nao nao: hắn còn có cái gì chưa đủ chứ? Nguyên vốn tưởng rằng có thể bảo trì cân đối chính là kỳ tích lớn lao rồi, bây giờ còn hơi tăng mạnh một chút, đây đã là kinh hỉ lớn.
- Đi thôi! Chúng ta ra gặp đám người kia, cho dù chết, cũng phải kéo mấy người bọn hắn chôn cùng.
Nghệ Phong cười cười, lắc mình bay nhanh ra ngoài, Trữ Huyên theo sát phía sau.
Thời điểm Nghệ Phong và Trữ Huyên bay nhanh đến phía chân trời, năm người Tiễn Hộ đã chặn phía trước bọn họ. Điều này khiến Trữ Huyên và Nghệ Phong ngừng cước bộ, thẳng tắp nhìn chăm chú vào đối phương.
Đám người Tiễn Hộ nhìn hai người đứng ở trước mặt, bước tiến cũng ngừng lại, đặc biệt là Hoàng Hộ kia, ánh mắt đảo qua trên người Trữ Huyên, kinh dị kêu một tiếng, lập tức quay qua Tiễn Hộ hừ một tiếng cả giận nói:
- Tình báo của ngươi sao vậy, một Tôn Cấp bát giai, cư nhiên bị ngươi nói là thất giai. Lẽ nào bát giai và thất giai đều nhìn không ra sao?
Cũng khó trách Hoàng Hộ nổi giận, tuy rằng bát giai và thất giai chỉ kém một giai, thế nhưng có cách biệt một trời một vực. May mà lần này hắn dẫn tới không ít cường giả, bằng không chỉ cần sai lầm này, đủ để cho bọn họ trả giá rất lớn.
Tiễn Hộ bị mắng, ánh mắt đảo tới trên người Trữ Huyên, lập tức sắc mặt biến đổi cực kỳ khó coi. Hắn đã giao thủ qua cùng Trữ Huyên, tự nhiên biết thực lực Trữ Huyên vài ngày trước, thế nhưng thật không ngờ trong khoảng thời gian ngắn, đối phương cư nhiên đề cao một giai, hơn nữa khí tức nàng toả ra, sợ là không chỉ là một giai bình thường, điều này làm sao không khiến hắn kinh ngạc?
- Kháo... Ngắn ngủi thời gian vài ngày, ăn xuân dược cũng không đề cao được nhanh như vậy a.
Trong lòng Tiễn Hộ tức giận mắng, thế nhưng không dám phản bác.
Hoàng Hộ nhìn Trữ Huyên, trong mắt có thận trọng, nhìn Nghệ Phong bên cạnh Trữ Huyên một chút, lúc này mới an tâm. Lấy trận doanh của bọn họ, cho dù Trữ Huyên là bát giai, vẫn không thể trốn thoát, dù sao hắn cũng là bát giai.
Thấy đối phương quan sát mình, Trữ Huyên thấp giọng nói bên tai Nghệ Phong:
- Một bát giai, hai thất giai, hai ngũ giai... Hừ, thật đúng là để mắt chúng ta.
Trữ Huyên nói ra thực lực của bọn họ, trong lòng Nghệ Phong mạnh mẽ run động, thực lực như vậy đã có thể dễ dàng hủy diệt bọn họ, cho dù Trữ Huyên đề thăng tới bát giai đỉnh cũng không khác.
Nghệ Phong hít sâu một hơi, ánh mắt thẳng tắp nhìn kỹ đối phương. Đây là hắn từ lúc chào đời tới nay đối mặt nguy cơ lớn nhất, cho dù là lúc trước ở trong di chỉ bị Tôn Cấp truy sát, Nghệ Phong cũng không có thận trọng như hiện tại.
Lấy thực lực nhị giai của hắn, cho dù một ngũ giai cũng có thể để hắn cảm thấy đau đầu. Thế nhưng, đối phương cư nhiên yếu nhất chính là ngũ giai, này thật đúng là đại thủ bút.
- Tiểu nhi, giao thứ đó ra đây. Ta sẽ không tính toán chuyện tình ngươi phế Cơ Lạp, làm Cổ Hộ bị thương nặng.
Hoàng Hộ nhìn Trữ Huyên, nhàn nhạt nói, hắn mơ hồ cảm giác nữ oa trước mặt so với hắn còn mạnh hơn một bậc, tuy rằng hắn nắm chắc thắng hai người Trữ Huyên, thế nhưng muốn bắt giữ hai người sợ cũng mất rất nhiều sức lực và giá phải trả. Đối với Hoàng Hộ mà nói, vi hai người bị thương nặng mà bỏ nhiều giá phải trả như vậy là không đáng.
|
/1682
|

