- Uhm! Ngũ giai giao cho ta, thực lực của Tôn Cấp kia tương đương nàng, thậm chí khí tức còn kém nàng một ít. Nàng chỉ cần thắng hắn là được!
Nghệ Phong nhìn Cơ Lạp chậm rãi nói. Nghệ Phong nhớ tới lúc trước Trữ Huyên bị thương nặng, dùng thân phận thần bí nhân để hù dọa Cơ Lạp cứu Trữ Huyên, thật không ngờ Cơ Lạp cũng thiết kế một cái bẫy, để hắn chui vào.
- Thế nhưng thực lực của ngươi!
Trữ Huyên lo lắng như trước, thực lực của Nghệ Phong chỉ mới nhị giai, làm sao có thể là đối thủ của ngũ giai, thực lực hai người chênh lệch rất xa, không dễ đối phó như vậy.
- Thử đi xem sao!
Trong lòng Nghệ Phong cũng đồng dạng không có một tia lòng tin, dù sao ngũ giai và nhị giai kém ba cấp độ, cho dù tự tin của Nghệ Phong rất lớn, nhưng lúc này cũng đồng dạng không đủ. Chỉ là, trong người còn có Yêu Ngọc, có thể làm vũ khí bí mật, nói không chừng có thể chém giết Cơ Lạp.
Nghĩ vậy, ánh mắt Nghệ Phong chú ý tới ngón tay của Cơ Lạp. Mặc kệ trong giới chỉ của Cơ Lạp có vật Trữ Huyên cần hay không cũng phải đoạt lấy.
- Nàng đối phó Tôn Cấp cao giai, giao Cơ Lạp cho ta.
Nghệ Phong thấp giọng nói bên tai Trữ Huyên, không có Tôn Cấp khác tham dự, Nghệ Phong còn có một hai phần tin tưởng, thế nhưng nếu như còn có Tôn Cấp khác tham dự mà nói, chút lòng tin áy của hắn sẽ biến mất, dù sao đối mặt chính là một ngũ giai. Đương nhiên, đối với bọn thị vệ vây quanh hắn, mặc dù trong đó cũng có cường giả Vương Cấp, thế nhưng Nghệ Phong không thèm nhìn.
Những người này đối với Tôn Cấp khác mà nói, cùng xông lên có thể có lực đánh một trận, thậm chí chém giết Tôn Cấp. Thế nhưng đối với Nghệ Phong sở hữu Phệ Châu và Tử Khí mà nói, căn bản không đáng nhắc tới.
Trữ Huyên thấy nhãn thần kiên định của Nghệ Phong, nàng thở nhẹ một hơi, rốt cục cũng đáp ứng rồi. Lúc này trừ tin tưởng Nghệ Phong, không có đường khác có thể đi. Trữ Huyên thật không ngờ Cơ Lạp đê tiện như vậy, thiết hạ bẩy rập này để nàng đi vào.
Trữ Huyên đi tới trước một bước, ngăn trở phương hướng di động của Người mặc hắc bào. Đồng thời Nghệ Phong cũng lắc mình che ở phía trước Cơ Lạp, thẳng tắp nhìn kỹ Cơ Lạp.
Nhìn thiếu niên còn trẻ trước mặt, Cơ Lạp hơi sửng sốt, lập tức hừ một tiếng nói:
- Cút ngay!
Nói xong, quăng một đạo năng lượng đi ra, hung hăng oanh tới Nghệ Phong, tuy rằng đạo năng lượng này là hắn tùy ý vung lên, thế nhưng lại mang theo uy thế toái phá hư không như trước, hung hăng đập tới Nghệ Phong.
- Hừ!
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, cánh tay huy động, năng lượng bạo phát tràn ra, nhanh chóng đập tới cổ năng lượng của Cơ Lạp.
Oanh...
Hai đạo năng lượng đối bính cùng một chỗ, kình khí bạo phát kích động nghìn vạn cuồng phong, mà đám thị vệ vây quanh Nghệ Phong cũng bị kình khí này oanh lui về phía sau mấy bước. Mà Nghệ Phong thì bất động tại chỗ.
- Di...
Cơ Lạp kinh dị liếc mắt nhìn Nghệ Phong, thật không ngờ Nghệ Phong có thể tiếp được một kích của hắn. Tuy rằng một kích này hắn chỉ là tùy ý vung lên, thế nhưng coi như là tùy ý vung lên cũng là một kích của Tôn Cấp ngũ giai, xa xa không phải là Tôn Cấp sơ giai có thể so sánh.
Nguyên vốn tưởng rằng có thể đánh bay đối phương, lại bị đối phương đơn giản tiếp được, cái này làm cho Cơ Lạp kính trọng vài phần.
- Ngươi nhưng thật ra cũng có vài phần bản lĩnh. Chỉ là ánh sáng đom đóm vĩnh viễn là ánh sáng đom đóm, há có thể tranh huy cùng nhật nguyệt. Cũng được, trước giải quyết ngươi, sau đó mới bắt nữ nhân kia.
Cơ Lạp tùy ý nhìn Nghệ Phong nói, tư thái cao cao tại thượng. Trong suy nghĩ của Cơ Lạp, Tôn Cấp ngũ giai nhìn nhị giai giống như người lớn nhìn tiểu hài tử. Mặc dù tiểu hài tử này làm cho hắn có chút kinh ngạc, nhưng vẫn là một tiểu hài tử mà thôi.
- Ta là đom đóm, thế nhưng ngươi không nhất định là nhật nguyệt!
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, đấu khí trong cơ thể bạo phát, đồng thời vận chuyển năng lượng Phệ Châu và Tử Khí tới cánh tay. Đối mặt Tôn Cấp ngũ giai, Nghệ Phong không dám có một tia lưu thủ, vừa ra tay là sử dùng năng lượng cực mạnh trong cơ thể.
Cơ Lạp nhìn thấy năng lượng kỳ dị quấn trên cánh tay của Nghệ Phong, trong mắt cũng có một tia nghi hoặc. Chỉ là hắn rất tự tin đối với thực lực của mình, cũng không quá mức để trong lòng, một Tôn Cấp sơ giai mà thôi, chẳng lẽ còn để hắn cẩn thận sao?
Nhìn Nghệ Phong đánh thẳng tới hắn, đấu khí trong cơ thể Cơ Lạp tùy ý nảy lên cánh tay, cánh tay nhất thời bùng phát quang mang, hư không cũng hơi bị gấp khúc.
Hai cổ năng lượng, không có một chút xinh đẹp, cứ như vậy thẳng tắp lao vào nhau. Cơ Lạp nhìn Nghệ Phong cứng đối cứng với hắn, khóe miệng vung lên một tia khinh thường, đáy lòng xem thường nói:
- Thiên phú của thiếu niên này rất mạnh, thế nhưng kinh nghiệm thực chiến quá ít, lực lượng của hắn, không phải là đối thủ của mình được?
Thời điểm Cơ Lạp muốn nhìn Nghệ Phong phun máu bay ngược ra sau, hai nắm tay rốt cục cũng đối bính cùng một chỗ. Một đôi bính này, một trận thanh âm sấm sét vang vọng hư không, kình khí bắn mạnh ra bốn phía, từng tiếng xé gió vang lên, các binh sĩ vây xem không thể tin được trợn mắt, nguyên tưởng rằng Nghệ Phong sẽ phun máu bay ngược ra sau, lại chỉ lùi lại mấy bước rồi đứng vững, mà cho rằng Cơ Lạp sẽ chiếm thượng phong, thân ảnh lại lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt mang theo vẻ tái nhợt, cánh tay liên tục huy động, một cổ năng lượng âm hàn mới bị đẩy ra.
- Tử khí?
Cơ Lạp kinh hãi nhìn Nghệ Phong, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin tưởng. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

