Đúng như mọi người dự liệu, học viện Mộ Quang bị Quái lão đầu cường thế áp bức, phải đưa đám người Mộ Điền vào Quỷ Khốc Lĩnh. Trong đám người Học viện Mộ Quang cũng không có nhóm người của Nghệ Phong, bọn họ tiến nhập Quỷ Khốc Lĩnh chỉ có nước bị dày vò mà thôi.
Đương nhiên, Nghệ Phong đối với những cái này cũng không biết, đám người Băng Hồn theo Nghiêm Thành trở lại đế đô. Mà Nghệ Phong và Băng Ngưng thì mỗi người đi một ngả, không đi cùng với nhau. Đối với lựa chọn của Nghệ Phong và Băng Ngưng, tự nhiên Nghiêm Thành không dám nói cái gì. Hai người lúc này, thực lực còn mạnh hơn hắn!
Đối với Khinh Nhu, Nghệ Phong cũng không quản quá chặt. Từ khi trải qua tình cảnh kia, Khinh Nhu thấy Nghệ Phong thì có chút kinh hoảng, thậm chí có chút tránh né. Đồng thời tùy ý Nghệ Phong nói ba hoa chích choè, không nói một lời nào với Nghệ Phong cả.
Như vậy, cũng chỉ có thể là Nghệ Phong bất đắc dĩ buông tha, nghĩ thầm không theo ta trở về, cùng lắm thì bản thiếu gia bảo Long Thiên tìm một biệt viện ở bên cạnh cung điện của ngươi, bản thiếu gia sẽ đến ở bên trong, nhìn ngươi còn né ta đến khi nào.
Vừa nghĩ như vậy, Nghệ Phong cũng không dừng lại, cáo biệt với mọi người, rời đi thông qua truyền tống trận của Di Thành. Thấy Nghệ Phong không đồng hành cùng mọi người, một ít học viên cũng rất đáng tiếc, những chỉ điểm của Nghệ Phong để cho bọn họ rất nhiều chỗ tốt.
Thông qua mấy truyền tống trận, rốt cục Nghệ Phong về tới Tĩnh Hinh thành. Nhớ tới một đường an tĩnh, không hề đụng tới người của Kim Ưng Tông, Nghệ Phong cảm thấy đáng tiếc, thầm nghĩ không phải Kim Ưng Tông sẽ ngừng truy sát hắn đó chứ.
Nghệ Phong nào biết được, lúc này không chỉ Kim Ưng Tông đã treo giải thưởng gấp đôi. Mà còn phái rất nhiều đệ tử đi truy giết Nghệ Phong. Chỉ bất quá bọn họ đâu nghĩ đến chuyện Nghệ Phong đã rời xa Đế quốc Trạm Lam, đã tới nơi tham gia tỷ thí tại Di Thành cách vạn dặm. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

