Mị Ảnh

Chương 105: Ngươi học hay không học mị thuật?

/1682



Điệp Vận Du đứng ngây người tại chỗ: Quả thực tiểu tử này dám mở miệng. Cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú, cho dù là người bắt đầu học tập từ trong bụng mẹ, cũng không thể thông thạo hết thảy. Tiểu tử này ngốc thật, hay không có chút sợ hãi mà như vậy?
- Thế nào? Đám người các ngươi lần lượt hay cùng tiến lên.
Nghệ Phong chuyển mình cầm chén rượu trên tay, dáng bộ thong thả bình tĩnh ưu nhã ngồi tại chỗ, không gì có thể tả được.
Kiêu ngạo! Càn rỡ!
Đây là suy nghĩ khiến tâm tư mọi người dâng trào tới cực điểm, lấy lực một người, rõ ràng muốn khiêu chiến với những thanh niên tài tuấn trên thuyền. Quả thực không biết sống chết.
Tiêu Công cười cười, tuy rằng không tin thiếu niên này có thể đối kháng với mọi người trên thuyền. Thế nhưng hắn cũng hiểu được, người có thể đi cùng một chỗ với Tần Y, nhất định không phải kẻ ngu si. Nghệ Phong dám làm như thế, chắc chắc sẽ thắng chắc những người này rồi, tuy rằng không biết hắn lấy đâu ra lòng tin. Thế nhưng chính mình đã giảm bớt sự coi thường hắn.
- Phong thiếu, người xem...
Nghệ Phong từ từ nhìn lướt qua Tiêu Công, nói:
- Thế nào? Ngươi cũng muốn tham gia sao? Không sao, ngươi có thể gia nhập cùng bọn họ.
Câu nói thản nhiên của Nghệ Phong, trong nháy mắt khiến Tiêu Công im bặt. Tất nhiên hắn sẽ không tự hạ thấp thân phận, cùng một đám người đối phó với một thiếu niên.
Nam tử âm nhu hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói:
- Đúng là không biết sống chết.
Khóe miệng Nghệ Phong hiện lên một tia lãnh ý, hắn không biết, tại sao nam tử âm nhu này đối dịch với chính mình. Trong khi mình uống rượu, rõ ràng hắn làm chuyện mờ ám sau lưng chính mình. Nếu như chính mình không cảnh giác, e là đã xảy ra chuyện xấu. Bất quá, điều này cũng khiến Nghệ Phong ghi hận hắn. Đối với những kẻ có ác ý với chính mình, còn biểu hiện ra ngoài. Trước tiên hắn chỉnh chết, tiếp đến chỉnh sống, rồi lại chỉnh chết.
Về phần khinh bỉ cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú, hắn không chút lo lắng. Thật lực cười, ta đúc kết năm nghìn năm thơ từ Hoa Hạ. Còn sợ không thắng được đám man di dị giới này?
- Đừng chít chít méo mó. Nói đi, các ngươi ai lên trước.
Nghệ Phong bước một bước tiến lên, nhãn thần đảo từng khuôn mặt trong đám người, sau cùng dừng lại trên người nam tử âm nhu.
Điệp Vận Du ngẩn người, nàng dùng ngón tay trắng noãn nhỏ bé ấn ấn lên huyệt thái dương, nhìn Nghệ Phong cười hi hi, nói:
- Quả thực ngươi sẽ khiêu chiến với bọn họ sao?
Không phải Điệp Vận Du dài dòng, mà thực sự nàng không tin chuyện này.
Nghệ Phong mỉm cười, quay về phía nam tử âm nhu, nói:
- Như vậy đi, hãy để Tiêu Công mà các ngươi sùng bái ra đề mục, thế nào?
Nam tử âm nhu hừ lạnh một tiếng, quay đầu về phía Tiêu Công, thi lễ nói:
- Làm phiền Tiêu Công.
Tiểu tử, chính ngươi muốn chết. Vậy đừng trách chúng ta.
Tiêu Công cười khổ một tiếng, ra hiệu cho Điệp Vận Du nói:
- Các ngươi nhất định phải phân cao thấp, vậy lão hủ sẽ ra đề mục.
Nói đến đây, Tiêu Công ngừng lại một chút, sau đó quay đầu thoáng nhìn qua Điệp Vận Du xinh đẹp quyến rũ, lại nói tiếp:
- Lấy phu nhân làm đề tài, tặng nàng một bài thơ, thế nào?
- Tùy thôi! Bản thiếu gia tài cao 88 đẩu. Tất cả đều dễ như trở bàn tay.

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status