Mị Ảnh

Chương 1042: Ảo cảnh

/1682


 
Theo thực lực của Nghệ Phong đề cao, nguyên bản phải mất rất nhiều thời gian mới ngưng tụ ra được Phệ Linh Nộ Bạo, lần này Nghệ Phong cũng không tốn quá nhiều thời giờ. Nhìn đoàn năng lượng Phệ Linh Nộ Bạo đang không ngừng xoay tròn trên lòng bàn tay, trong đó ẩn chứa năng lượng kinh khủng. Khóe miệng Nghệ Phong nhếch lên một tia tươi cười. Theo thực lực của hắn đề cao, uy lực của Phệ Linh Nộ Bạo cũng cao hơn rất nhiều. Trong lòng Nghệ Phong hơi có chút đáng tiếc, nếu như Nhiếp hồn thuật của hắn cũng có thể đề thăng tới trình tự nhất định, uy lực còn có thể tăng thêm một tầng.
 
Thế nhưng đáng tiếc chính là, tuy rằng Phệ Cốt Tà Quyết có thể ức chế tử khí lan tràn, thế nhưng thủy chung không thể xua tan ra ngoài. Có nhược điểm trí mạng này, trước khi hoàn toàn khu trừ tử khí, tỉ lệ đề cao Nhiếp hồn thuật thấp đến thương cảm, trừ phi có thêm kỳ ngộ nghịch thiên.
 
Cảm nhận một tia năng lượng cuối cùng dũng mãnh vào trong Phệ Linh Nộ Bạo, Nghệ Phong nhẹ nhàng vỗ một chút thân thể của Yêu Ngọc. Yêu Ngọc đã sớm cảm giác được năng lượng đang phun trào ở sau lưng, nó từng kiến thức qua Nghệ Phong thi triển chiêu này, rất thức thời lần thứ hai bay cao hơn mấy trượng.
 
Sau khi Yêu Ngọc bay lên mấy trượng, Nghệ Phong mới nhìn chăm chú trên mặt đất, bàn tay úp lại, lập tức hung hăng hạ mạnh xuống phía dưới. Khi Phệ Linh Nộ Bạo rời khỏi tay, Nghệ Phong cảm giác trong đầu trầm trọng, đấu khí trong cơ thể cũng tiêu hao rất lớn…
 
Bất quá còn khá hơn thi triển Lực lượng lôi điện, ít nhất lúc này Nghệ Phong có thể an an ổn ổn ngồi ở trên thân thể Yêu Ngọc. Mặc dù suy yếu, thế nhưng trong cơ thể vẫn còn dư lại vài tia lực lượng.
 
Phệ Linh Nộ Bạo thẳng tắp đập vào mặt đất, tùy theo bạo liệt ra, kình khí kinh khủng trùng kích tận trời cao, giống như một đoàn nấm vân để hư không cũng bị chấn động, chỉ trong chốc lát, không gian xuất hiện từng vết nứt lớn, kình khí kinh khủng bắn ra từng tiếng xé gió rít gào... Mà Yêu Ngọc ở trên cao cũng không né tránh năng lượng ba động trùng kích, cổ năng lượng này lấy một loại tốc độ kinh khủng, thẳng tắp nện ở trên người Yêu Ngọc. Tuy rằng chỉ là một tia kình khí tàn dư, nhưng vẫn đủ khiến Yêu Ngọc kêu đau vài tiếng, nếu không phải nó da dày thịt béo, sợ là dưới một đập này đủ khiến Yêu Ngọc bị thương chảy máu.
 
Yêu Ngọc bay ra xa tránh né, lúc này khó lắm mới tránh thoát được kình khí ba động liên lụy. Nhìn xuống phía dưới cũng cảm thấy kinh khủng, mà Nghệ Phong ở trên người Yêu Ngọc, nhìn Phệ Linh Nộ Bạo đánh ra uy thế kinh khủng như vậy. Cũng nuốt sâu từng ngụm nước bọt, mặc dù lần trước lực lượng lôi điện chấn động đến hắn, thế nhưng lần này Phệ Linh Nộ Bạo càng thêm chấn động...
 
Nghệ Phong thở nhẹ một hơi, ánh mắt chậm rãi chuyển về trên mặt đất. Lúc nhìn thấy, Nghệ Phong không nhịn được hơi sửng sốt, chỗ cây cỏ bị đập vào vẫn hoàn hảo như trước, chỉ bất quá mặt đất kia hơi bị chấn động lên, tần số của chấn động cũng càng lúc càng lớn.
 
Nghệ Phong ngẩn người nhìn vào trên mặt đất, đáy lòng triệt để bị chấn động, đây là thứ gì vậy? Dưới lực lượng kinh khủng oanh kích, cư nhiên vẫn không trực tiếp nổ nát. Điều này làm cho Nghệ Phong nhíu nhíu mày đồng thời, trong lòng cũng dâng lên một loại bất đắc dĩ. Phệ Linh Nộ Bạo đều không đập vỡ mặt đất này, vậy thì vật gì mới có thể đối phó nó? Nghĩ vậy, Nghệ Phong không nhịn được xoa xoa đầu lông mày. Dù sao, không tìm ra bí mật ở chỗ này, sợ rằng cả đời hắn đều bị vây khốn trong không gian này.
 
- Hít...
 
Nghệ Phong hít sâu một hơi, nội tâm hung ác, chuẩn bị nuốt chửng đan dược, liều mạng lấy hết toàn lực lần thứ hai thi triển Phệ Linh Nộ Bạo, lại phát hiện tần số chấn động của mặt đất càng lúc càng lớn... Dưới dạng chấn động này, một vết nứt rất nhỏ dần dần xuất hiện trên mặt đất.
 
Mà theo vết nứt này xuất hiện, giống như phản ứng dây chuyền, lấy vết nứt này làm trung tâm, lan tràn về bốn phía giống như mạng nhện, chỉ chốc lát sau, đã tràn đầy mặt đất. Liếc mắt nhìn lại, trên mặt đất tràn đầy những vết nứt đen kịt. Nguyên bản cây cỏ, đại thụ, sông núi, thậm chí ma thú đều xuất hiện từng vết nứt.
 
Bị nhiều vết nứt như vậy, rốt cuộc không gian không giữ vững nổi, từng khối từng khối thẳng tắp xụp đổ xuống... Chỉ trong chốc lát, không gian to lớn tiêu tán không còn một mảnh, cây cối thực vật tất cả đều tiêu tán trước mặt Nghệ Phong giống như một bức tranh.
 
Một màn này, để Nghệ Phong triệt để sững sờ tại chỗ. Nghệ Phong phản ứng được cũng kinh hô một tiếng nói:
 
- Ảo cảnh!
 
Nghệ Phong nằm trên người Yêu Ngọc, rốt cuộc nhớ tới một loại bí mật cực kỳ bình thường ở thời viễn cổ, đó chính là ảo cảnh. Chỉ bất quá ảo cảnh truyền đến bây giờ đã không còn nhiều người có thể hiểu được, hơn nữa cho dù có thể chế tạo ảo cảnh cũng chỉ là một ít ảo cảnh rất thô thiển. Xa xa không có trạng thái sống động chân thật như vừa rồi. Nhớ tới tình huống đó, trong lòng Nghệ Phong không nhịn được chấn động.
 
Một người bình thường, đâu sẽ nghĩ ra đó là ảo cảnh. Sợ rằng tất cả mọi người đều cho rằng đó là một không gian chân thực, không chỉ có núi sông hoa cỏ, thậm chí ngay cả yêu thú cũng có thể huyễn hóa ra... Thực sự ảo cảnh này, nghịch thiên đến cỡ nào!
 
Thở nhẹ ra một hơi, Nghệ Phong nhớ tới vừa rồi Yêu Ngọc đập liên tục nhiều như vậy, Nghệ Phong đều chỉ cho rằng mặt đất này có kỳ lạ, không nghĩ đến phương diện ảo cảnh. Có thể tưởng tượng thế giới kia chân thật đến cỡ nào.
 
- Kiệt tác! Kiệt tác! Huyễn hóa ra ảo cảnh nhưu vậy, cần phải có thực lực như thế nào? Phải có lý giải như thế nào về ảo cảnh mới có thể làm được tới mức này?
 
Trong lòng Nghệ Phong không khỏi cảm thấy kính nể với vị cường giả viễn cổ này, chân chính thoát ly phạm vi nhận thức của con người. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status