Mị Ảnh

Chương 1039: "Thiết Nghĩ" chỉ đường

/1682


 
Thế nhưng, loại cân đối này cũng không duy trì được bao lâu. Cho dù với thực lực của Yêu Ngọc, có thể dễ dàng đánh bại Tôn Cấp tam giai, nhưng đối mặt với đám "Thiết Nghĩ" chồng chất cao đến mấy trượng cũng dần dần lộ ra vẻ mệt mỏi, uể oải. Mà cùng lúc đó, bức tường "Thiết Nghĩ" chất cao ngất ngưởng cũng bắt đầu đổ sập xuống. Đàn "Thiết Nghĩ" đông nghịt khiến người nhìn thấy không khỏi lạnh toát cõi lòng.
 
Khi Nghệ Phong khôi phục thực lực cũng đồng thời thấy được một màn này, trong lòng phát lạnh không thôi, thủ ấn cũng mạnh mẽ biến đổi, hét lớn một tiếng:
 
- Phách Tuyệt Mị Trận!
 
Theo tiếng quát của Nghệ Phong, ba con Mị do hắn thu phục được cùng đồng thời hiện ra, sau đó hộ vệ bên người Yêu Ngọc. Một cỗ năng lượng khổng lồ từ trên người bọn chúng bay nhanh ra, lập tức đánh về phía đám "Thiết Nghĩ" này.
 
Có ba con Mị gia nhập, thế cân bằng vốn vừa bị phá vỡ lại một lần nữa khôi phục… Điều này khiến Nghệ Phong điên cuồng phóng năng lượng Phệ Châu từ trong cơ thể ra ngoài. Dưới sự trợ giúp của năng lượng Phệ Châu, linh khí vốn bạo động giờ càng thêm điên cuồng. Từng đạo năng lượng khổng lồ liều mạng tràn vào trong cơ thể Nghệ Phong. Nghệ Phong có thể cảm giác được, năng lượng trong cơ thể hắn đang hồi phục với tốc độ kinh người.
 
Yêu Ngọc và ba con Mị bảo vệ bên người Nghệ Phong lúc này cũng đánh ra từng đạo năng lượng khổng lồ. Dưới sự oanh kích của năng lượng này, một mảng lớn "Thiết Nghĩ" bị đánh tan thành từng mảnh nhỏ. Nhưng những thi thể này rất nhanh lại bị đám "Thiết Nghĩ" mới bao trùm.
 
Số lượng "Thiết Nghĩ" càng lúc càng nhiều, cho dù có thêm ba con Mị giúp đỡ, Yêu Ngọc cũng dần dần không cầm cự được, thân thể khổng lồ không ngừng lui về phía sau. Chỉ trong khoảng thời gian nửa khắc, cự ly giữa "Thiết Nghĩ" và Nghệ Phong đã bị thu hẹp không ít.
 
"Thiết Nghĩ" chồng chất như núi khiến ánh mắt Yêu Ngọc không tự chủ được nhìn về phía Nghệ Phong, thấy Nghệ Phong vẫn đang bắt tay kết ấn, lam quang trên người không ngừng dao động… Điều này khiến Yêu Ngọc kêu ngao một tiếng, tiếng kêu như tiếng rồng ngâm, chấn động hư không. Dưới một tiếng kêu như vậy, chỉ trong nháy mắt tất cả "Thiết Nghĩ" không ngờ đều dừng lại. Tuy nhiên, khi tiếng kêu của Yêu Ngọc kết thúc, bọn chúng lại tiếp tục điên cuồng nhúc nhích tiến về phía trước.
 
Yêu Ngọc tựa hồ cũng bị chọc giận, không còn cố kỵ gì nữa, hung hăng vung vẩy cái đuôi. Mỗi lần rung động như vậy, liền có thể đánh ra một cỗ năng lượng kinh khủng. Năng lượng kinh khủng này đánh lên thân thể đám "Thiết Nghĩ", nhất thời khiến vô số "Thiết Nghĩ" bay thẳng lên hư không, hung hăng bắn vọt về phía sau, lập tức đè lên đám "Thiết Nghĩ" còn lại, giết chết một mảng lớn.
 
Đồng thời, ba con Mị cũng phối hợp với Yêu Ngọc. Năng lượng ngưng tụ của bọn chúng không thua gì công kích của Tôn Cấp, khiến từng đám "Thiết Nghĩ" bị nổ tan thành từng mảnh nhỏ…
 
Dưới tình huống liên tiếp bị đánh chết hàng loạt, tuy rằng đám "Thiết Nghĩ" vẫn đang không ngừng tới gần, nhưng tốc độ đã chậm đi không chỉ mấy lần. Điều này giúp Nghệ Phong tranh thủ được thời gian cực lớn. Ngay khi hắn thôn phệ một tia năng lượng cuối cùng, trong miệng cũng nuốt liền mấy khỏa đan dược. Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía "Thiết Nghĩ", phát hiện đám "Thiết Nghĩ" này đã cách Yêu Ngọc không đầy ba thước.
 
Thấy vậy, Nghệ Phong vội vã hô to:
 
- Yêu Ngọc, đi!
 
Nghệ Phong vừa dứt lời, Yêu Ngọc cũng lập tức bay nhanh lên trời, mà ba con Mị cũng vị Nghệ Phong thi triển thủ pháp thu hồi. Dưới tình huống Yêu Ngọc và ba con Mị đồng thời biến mất, đàn "Thiết Nghĩ" cao tới mấy trượng kia cũng sụp đổ trong nháy mắt. Chỗ trống bên cạnh lúc này bị cả đám "Thiết Nghĩ" bao trùm lên.
 
Nghệ Phong đứng vững trên hư không, trong lòng nhịn không được thầm kêu may mắn… Nếu như năng lượng trong di chỉ không nồng đậm, cho dù dựa vào Phệ Châu và Lăng Thần Quyết, cũng tuyệt đối không có khả năng khôi phục được hơn phân nửa thực lực trong khoảng thời gian ngắn như vậy. Nhìn đám "Thiết Nghĩ" đông nghịt bên dưới, Nghệ Phong nhịn không được lạnh toát trong lòng. Thật khó tưởng tượng nếu như đám "Thiết Nghĩ" này đổ lên người hắn rốt cuộc sẽ xáy ra chuyện gì.
 
Tuy nhiên, cho dù Nghệ Phong có thể đứng trên không trung, trong lòng cũng không dám có một phút lơi lỏng. Số lượng "Thiết Nghĩ" đông đúc như vậy, cho dù hắn có thể lăng không cũng không nhất định sẽ thoát được.
 
Nghệ Phong quay đầu nhìn về chỗ Lôi điện vừa đánh xuống, chỉ thấy một hố to rộng đến vài chục thước. Hắn không khỏi cảm thán một kích này thực sự quá kinh khủng, đồng thời cũng thầm chửi vận khí của mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status