Mị Ảnh

Chương 1029: Chiến Mộ Điền

/1682


 
Xung quanh trường quyết đấu đã đứng đầy người. Phương thức tỷ thí khác thường của năm đại học viện sớm đã truyền khắp ngõ ngách trong thành. Bên dưới khán đài hết sức ồn ào, người người chen chúc, chật như nêm cối. Tiếng ồn ào nghị luận vang lên không ngớt, khiến cả một khi vực rộng lớn nhốn nháo hẳn lên.
Khi đám người Nghệ Phong chạy tới trường quyết đấu, nhìn cảnh nhộn nhịp tấp nập này cũng không khỏi nhíu mày. Đám người Băng Ngưng chỉ còn cách lăng không bay lên, bay nhanh qua đầu những người này. Với thực lực của bọn họ, mang theo đám người của Học viện Trạm Lam, bay qua đầu đám người vây xem, hạ xuống đấu trường cũng không có gì khó khăn.
Ngay khi bọn Nghệ Phong từ trên không hạ xuống dưới đài, người của bốn học viện khác cũng lần lượt hạ xuống vị trí của mình. Tư thái phiêu nhiên từ trên không đáp xuống của năm đại học viện, nhất thời khiến bốn phía vang lên tiếng hoan hô không dứt, thanh âm đinh tai nhức óc. Ngay cả người vốn luôn luôn an tĩnh lãnh ngạo như Băng Ngưng cũng nhịn không được dùng hai tay bịt kín lỗ tai…
Nghệ Phong liếc mắt nhìn thoáng qua Băng Ngưng cao ngạo tôn quý, lập tức lấy từ trong giới chỉ ra một bình ngọc, đưa cho nàng nói:
- Đan dược lục giai, hẳn là có thể giúp nàng khôi phục thêm một hai phần thực lực.
Đám người Băng Hồn thấy một màn như vậy, vốn tưởng rằng Băng Ngưng sẽ cự tuyệt. Nhưng thật không ngờ chính là, Băng Ngưng lại đưa tay tiếp nhận, không chút nghĩ ngợi mở bình ngọc nuốt xuống. Điều này khiến bọn họ kinh ngạc tròn mắt nhìn nhau. Từ khi nào nữ thần tôn quý cao ngạo của học viện lại tùy ý tiếp nhận đồ vật của người khác như vậy? Không lẽ tên hỗn đản Nghệ Phong này thực sự ôm được nữ thần Băng Ngưng trong lòng rồi sao?
- Lát nữa ta đối phó Tôn Cấp tam giai, ngươi ngăn chặn đám Tôn Cấp còn lại…
Băng Ngưng nhìn Nghệ Phong nghiêm túc nói.
Nghệ Phong nhún nhún vai, cười cười không đồng tình cũng không phải đối, nhìn Băng Ngưng nói:
- Đến lúc đó hãy tính đi!
Nói xong, Nghệ Phong cũng không nhìn Băng Ngưng, quay đầu sang nói với Họa Thủy:
- Nếu không thật cần thiết, tốt nhất không nên dùng bí thuật!
Họa Thủy thấy Nghệ Phong nhắc nhở như vậy, quay đầu nhìn về phía hắn. Thấy vẻ thành thực trong mắt hắn, trong lòng Họa Thủy không khỏi run lên, lần đầu tiên không cãi lại lời hắn, dùng ngữ khí cực kỳ nhu hòa đáp:
- Ta tự có chừng mực!
Quỷ dị nhìn thoáng qua Họa Thủy, Nghệ Phong lần đầu tiên thấy Họa Thủy có thái độ như vậy, khẽ gật đầu với nàng, cũng không nói gì thêm… Hắn lại nhìn về phía đám người Băng Hồn, vỗ vỗ vai mấy người, ánh mắt cũng chuyển lên trường quyết đấu. Lúc này trong trường quyết đấu, học viện Xích Viêm đã phái người lên đài. Bởi vì nguyên nhân bị Nghệ Phong đánh trọng thương khá nhiều, bên phía học viện Xích Viêm chỉ còn ba người mà thôi, hai cường giả Vương Cấp bình thường cùng với Trần Lâm.
Trần Lâm đứng giữa, ánh mắt nhìn thẳng về phía Học viện Trạm Lam, trong mắt tràn đầy hận ý. Đương nhiên, đối với ánh mắt của hắn, đám người Nghệ Phong trực tiếp không thèm để ý, đều an ổn ngồi trên đài cao.
Các học viện khác tựa hồ cũng biết Học viện Trạm Lam sẽ không lên sàn đấu đầu tiên, đám người Mộ Quang, Lưu Ly liếc mắt nhìn nhau, lập tức quay sang học viên của mình gật đầu. Những học viên này đều lĩnh hội ý tứ của các vị viện trưởng, đều cùng đứng lên, nhẹ nhàng hạ xuống trường quyết đấu.
Khi học viên của ba đại học viện đã yên vị, đám người vây xem càng điên cuồng hò hét, hưng phấn hô lớn:
- Trạm Lam! Trạm Lam! Hồng Hoàng! Hồng Hoàng!
Nghe mấy tiếng hò hét này, Nghệ Phong và Băng Ngưng liếc mặt nhìn nhau, cùng gật đầu, cũng nhẹ nhàng hạ xuống trường quyết đấu. Đám người Băng Hồn hạ xuống ngay sau đó…Khi hai học viện cuối cùng đã vào vị trí, giữa sân nhất thời vang lên tiếng gầm đinh tai nhức óc. Tiếng gầm chói tai đến mức Băng Ngưng chịu không nổi phải đưa hai tay bưng tại lại.
Đương nhiên, đám người Nghệ Phong hạ xuống trường quyết đấu cũng nhận thấy, từ khi bọn họ vừa đứng vững, rất nhiều ánh mắt nóng bỏng thẳng tắp bắn về phía bọn họ. Từ những ánh mắt này, Nghệ Phong hiểu rằng, đúng như Quái lão đầu nói, bốn đại học viện còn lại có tất cả năm Tôn Cấp, trong đó khí thế của Tôn Cấp bên học viện Mộ Quang hùng hậu nhất. Nếu Nghệ Phong không nhớ lầm, người này hẳn là Mộ Điền. Hắn là học viên đã tốt nghiệp từ lâu, tuổi lúc này cũng đã ngoài ba mươi… Nghệ Phong nhìn khuôn mặt đầy râu quai nón của đối phương, nhịn không được thấp giọng mắng một câu:
- Thực con mẹ nó không biết xấu hổ!
Đương nhiên, đám người vây xem nhìn Mộ Điền trên đài, cũng đồng loạt ồ cả lên. Tiếng bàn tán xôn xao này khiến sắc mặt viện trưởng Mộ Quang đỏ bừng, khó coi. Nhưng nhìn đám Tôn Cấp trên đài, trong lòng hắn cũng vô cùng bất đắc dĩ. Nếu như không dùng thủ đoạn này, học viện Mộ Quang bọn họ tuyệt đối sẽ đứng vị trí cuối cùng. Dù sao, lần tỷ thí này không có học viên nào đạt đến Tôn Cấp, thậm chí ngay cả Vương Cấp cao giai cũng không có, hắn vốn quen đứng ở vị trí thứ hai, chỉ có thể dùng một chút thủ đoạn như vậy để bảo vệ danh hiệu mà thôi.
Dưới đài, Nghệ Phong và Băng Ngưng nhìn kỹ Mộ Điền, sau đó chuyển mắt sang những học viên Tôn Cấp còn lại. Hai người lập tức đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương… Trong số các học viên Tôn Cấp còn lại, một người của học viện Hồng Hoàng cùng một người của học viện Lưu Ly đều có vẻ đạt đến Tôn Cấp nhất giai đỉnh phong.
Về phần hai học viên Tôn Cấp khác, đương nhiên bị hai người loại bỏ. Căn cơ quá mức kém cỏi, thậm chí không thể phát huy được thực lực Tôn Cấp bình thường. Tuy nhiên, để đối phó với Vương Cấp cũng không hề lo lắng.
Trong khi Nghệ Phong âm thầm đánh giá những người này, người của bốn đại học viện đều âm thầm chuyển động, vừa vặn phong tỏa đám người Học viện Trạm Lam vào giữa.

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status