Mị Ảnh

Chương 1021: Ra khỏi Quỷ Khốc Lĩnh

/1682


 
Nghệ Phong cho tất cả các bình ngọc thu được vào trong nạp linh giới, nghĩ đến thời gian tỉ thí cũng không còn xa nữa, liền thi triển thân pháp, bay nhanh ra ngoài Quỷ Khốc Lĩnh. Nhớ tới nghiêm phạt lần này, khóe miệng Nghệ Phong khẽ nhếch lên tia mỉm cười quỷ dị. Lần này ra ngoài, nếu bọn họ biết minh đạt được những chỗ tốt như vậy trong di chỉ, không biết có điện lên hay không?
Lần này hắn không chỉ nhờ vào năng lượng nồng đậm trong Quỷ Khốc Lĩnh đột phá đến Tôn Cấp, mà Phệ Cốt Tà Quyết còn hấp thu được vô số tử khí, đặc biệt là những linh hồn thể được xem như bảo vật kia. Chuyến hành trình tới Quỷ Khốc Lĩnh lần này đâu phải là nghiêm phạt? Hoàn toàn là phần thưởng nha! Hơn nữa còn là phẩn thưởng khiến Nghệ Phong kinh hỉ không thôi. Bất kỳ thứ gì ở đây truyền ra đều khiến người người hâm mộ, đố kỵ.
Khi Nghệ Phong xuất hiện trước mặt Trần Lâm, liền cố gắng thể hiện vô cùng tinh tế mình vẫn hoàn hảo không hề tổn hao gì… Trần Lâm thấy Nghệ Phong từ sâu bên trong Quỷ Khốc Lĩnh đi ra, trên mặt hắn mang theo tia mỉm cười như có như không, dáng dấp khinh đạm vân phong, Trần Lâm triệt để ngây ra tại chỗ, cũng bởi vì quên vận đấu khí chống đỡ tử khí mà kêu "Ngao…" một tiếng, vội vàng nhét mấy viên đan dược vào miệng, thi triển đấu khí, tiêu tốn sức chín trâu hai hổ mới có thể nhanh chóng trục xuất được tử khí ra khỏi cơ thể.
Mà Nghệ Phong nhìn thấy một màn này, quay sang Trần Lâm nhe hàm răng trắng muốt cười cười với hắn. Trần Lâm thấy Nghệ Phong cười xán lạn như vậy, khóe miệng càng mạnh mẽ co quắp lại, hít sâu một hơi, cực kỳ miễn cưỡng cười cười lại với đối phương.
Trần Lâm thấy quần áo Nghệ Phong vẫn chỉnh tề sạch sẽ, hoàn toàn là dáng dấp nhàn nhã, nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu tại sao Nghệ Phong làm được như vậy trong Quỷ Khốc Lĩnh. Với thực lực của hắn, ở ngoại vi, lại dựa vào đan dược mới miễn cưỡng bảo đảm được an toàn, thế nhưng dưới sự tấn công của tử khí vẫn cảm thấy vô cùng chật vật.
- Kháo! Tiểu tử này không phải tìm được chỗ nghỉ ngơi trong Quỷ Khốc Lĩnh đó chứ? Uh, nhất định là như vậy rồi! Bằng không hắn tuyệt đối không có khả năng thảnh thơi như vậy!
Trần Lâm tức giận thầm mắng một tiếng, lúc này trong lòng mới hơi cảm thấy cân bằng một chút. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status