Mị Ảnh

Chương 1010: Sí Diễm trảm

/1682


 
Phong ấn!
Hai chữ vô cùng đơn giản nhưng đối với Nghệ Phong lại như ngàn vạn con sóng kích khởi trong lòng, thật lâu không thể đè nén được.
Trong thời kỳ viễn cổ, có một loại nghiêm phạt tàn nhẫn nhất, chính là phong ấn thực lực, thậm chí linh trí của đối phương, sau đó để minh sử dụng. Nếu như chỉ phong ấn thực lực mà nói, cùng lắm là trở lại làm người bình thường. Nhưng nếu như phong ấn linh trí, vậy hoàn toàn biến thành một kẻ đần độn, sống không bằng chết. Một vài cường giả kinh khủng thậm chí có thể biến họ thành những con rối, làm tay chân cho mình.
Đương nhiên, thuật phong ấn như vậy đến bây giờ hầu như đã thất truyền. Thế nhưng, thất truyền cũng không có nghĩa là hậu nhân sẽ không sáng tạo ra. Kỳ tài ngút trời ở các thế hệ cũng không phải kẻ ngu. Dưới nghiên cứu của các y sư thiên tài trong bao nhiêu năm, rốt cuộc cũng có thể thi triển thuật phong ấn…
Đương nhiên, thuật phong ấn bọn họ nghiên cứu ra chắc chắn không thể so với thuật phong ấn thời cổ đại. Tuy nhiên, hiệu quả thực sự cũng tương tự nhau. Chỉ bất quá, việc thi triển có chút phiền phức. Đó chính là mượn dược vật và y thuật phong ấn thực lực của đối phương.
Mặc dù chỉ là như vậy vẫn khiến người ta điên cuồng. Cường giả hiện tại, phong ấn thông thường cũng chỉ có thể phong ấn thực lực của đối phương, căn bản không thể phong ấn linh trí. Hơn nữa loại phong ấn này nói là phong ấn, còn không bằng gọi là áp chế. Nếu muốn phong ấn đối phương, vậy phải tuyệt đối nắm chắc có thể áp chế được thực lực đối phương. Hơn nữa loại áp chế này cũng không thể kéo dài, nếu như lực lượng của mình chỉ hơi chút yếu đi, lập tức có thể bị đối phương đột phá.
Mà phong ấn thời viễn cổ chính là phong ấn tuyệt đối. Nếu như không có phương pháp hóa giải đặc thù hoặc là lực lượng cao siêu hơn lực lượng phong ấn, vậy tuyệt đối không có khả năng đột phá. Mà phong ấn do các y sư nghiên cứu ra chính là tương đồng với phong ấn thời viễn cổ.
Minh phong cao chính là một trong số rất ít dược phẩm dùng để phong ấn. Với trình độ y sư bát giai của Nghệ Phong, cho dù phong ấn cường giả Tôn Cấp cũng không phải vấn đề gì lớn.
- Tôn Cấp a! Nếu có thể phong ấn vài người, sau đó biến thành khôi lỗi cho mình sử dụng, vậy…
Viễn cảnh đó đủ khiến nội tâm Nghệ Phong hơi run lên, căn bản không thể khống chế được cảm xúc trong lòng.
Nếu như minh phong cao rơi vào tay các y sư khác, có thể cũng không có tác dụng lớn như vậy, nhưng Nghệ Phong thì lại khác. Nghệ Phong là đệ tử do đích thân Tam trưởng lão truyền thụ, mà y thuật của tam trưởng lã, cho dù là y thuật viễn cổ cũng học không biết bao nhiêu. Thủ pháp phong ấn đấu khí cùng linh trí cũng rất đa dạng, chỉ là không tìm được dược vật khiến Tam trưởng lão tiếc nuối không thôi… Là đệ tử của lão, Nghệ Phong đương nhiên cũng học được hơn phân nửa.
Cho nên, các y sư khác có được minh phong cao còn phải lo lắng có y sư nào biết thủ pháp phong ấn hay không, ngược lại, Nghệ Phong không cần phải lo lắng chút nào. Điều Nghệ Phong lo lắng chỉ là, tìm cường giả Tôn Cấp nào để phong ấn, đồng thời tỉ lệ phong ấn thành công là bao nhiêu.
- Một đám minh phong cao này hẳn là đủ phong ấn vài người! Hắc! Hơi ít một chút. Nếu có thể phong ấn một trăm tám mươi người, mới thật là sảng khoái!
Nghệ Phong tiếc nuối thở dài một hơi.
Nếu người khác biết được Nghệ Phong đang suy nghĩ những gì hẳn là sẽ dùng nước bọt mà dìm chết hắn. Người khác có được một chút đã là hi vọng xa vời, hắn có nhiều như vậy, không ngờ còn kêu thiếu.
- Chờ có cơ hội sẽ tìm thêm vài loại dược liệu nữa, sau đó có thể phối trí thuốc phong ấn… May là mình đã đạt tới y sư bát giai, bằng không cũng không thể phối chế được.
Trong lòng Nghệ Phong thầm kêu may mắn. Tìm được bảo vật như thế này lại không thể dùng, e là sẽ tức giận mà chết. Về phần các dược vật còn lại, Nghệ Phong không cần phải lo lắng. Chủ dược đã tìm được, các loại dược vật kia tuy rằng có chút phiền phức, nhưng cũng không phải vấn đề quá lớn. Chỉ cần có thời gian là có thể tìm được.
Nghĩ vậy, trong lòng Nghệ Phong không khỏi nhớ tới Bạch Hàn Tuyết. Nữ nhân này quả thật chính là phúc tinh của hắn. Chỉ cần đi theo nàng là có thể kiếm được không ít thứ tốt. Nghệ Phong nghĩ thầm, sau này buộc Bạch Hàn Tuyết vào với mình, bảo vật trên đời còn không phải ùn ùn kéo về hắn hết hay sao!
Đặc biệt nhớ tới gặp chân thon dài kia của Bạch Hàn Tuyết, Nghệ Phong không khỏi cười cười xấu xa: Nếu để nữ nhân này làm ấm giường, nhất định đủ hưng phấn….
Hắn đậy nắp hộp ngọc, cẩn thận cất vào trong Nạp Linh giới, ánh mắt lại lập tức chú ý tới hộp ngọc vừa cướp được trên người nam tử trung niên. Nghệ Phong lấy ra, hít sâu một hơi, chậm rãi mở nắp.
Đập vào mắt hắn chính là một cuốn sách phong cách cổ xưa. Thấy cuốn sách này, nội tâm Nghệ Phong không khỏi run lên, lập tức đè nén kích động trong lòng, chậm rãi mở ra.
Vũ kỹ Địa Giai: Sí Diễm trảm. Tu luyện đại thành, có thể đốt biển.
"Vũ kỹ Địa Giai, có thể đốt biển!", chỉ cần hai câu này, đủ khiến hô hấp Nghệ Phong tăng lên vài phần, tay thoăn thoắt lật từng trang sách. Rất khiển nhiên, một quyển trục chỉ dài khoảng một thước, Nghệ Phong không tốn bao nhiêu thời gian đã có thể xem hết toàn bộ…
Sau khi xem hết cuốn sách, Nghệ Phong lúc này mới thở phào một hơi, chậm rãi khép quyển trục lại, khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười, cho vào trong Nạp Linh giới. Nguồn truyện:

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status