Mị Ảnh

Chương 1008: Cường thế của Yêu Ngọc

/1682


 
Ngay khi mọi người trong đại điện đang ứng phó với cung điện sụp đổ đến sứt đầu mẻ trán, trung niên nam tử đã hóa thành một bóng mờ, chạy lùi ra ngoài di chỉ với tốc độ nhanh nhất. Cho dù với tốc độ của Nghệ Phong, truy đuổi đối phương cũng có phần mệt mỏi, cự ly dần dần bị kéo dãn ra.
Tình huống như vậy khiến trong lòng Nghệ Phong hơi sốt ruột. Nhiếp hồn thuật mạnh mẽ thi triển ra, thôi động tốc độ của hắn gia tăng nhanh hơn. Lúc này mới rất khó khăn để giữ đối phương không thóat khỏi tầm nhìn của mình.
Nam tử trung niên đang chạy trốn phía trước hiển nhiên cũng nhận ra Nghệ Phong đang truy đuổi đằng sau. Hắn hơi nhíu mày nhưng cũng không quay đầu lại nhìn, thân ảnh càng tăng tốc, lao vụt ra bên ngoài.
Chỉ trong vòng khoảng nửa khắc, cự ly giữa hắn và Nghệ Phong một lần nữa lại kéo giãn ra.
- Nếu cứ tiếp tục như vậy, e là rất nhanh sẽ bị hắn cắt đuôi.
Nghệ Phong nhìn thân ảnh trước mặt dần dần nhỏ đi, trong lòng cũng hơi có chút sốt ruột. Thực lực giữa hắn và cường giả Tôn Cấp tam giai vẫn có chênh lệch cực lớn…
Tuy nhiên, cho dù biết như vậy, Nghệ Phong cũng chỉ có thể tự tăng cường đấu khí, cực lực truy đuổi theo sau đối phương mà thôi.
Nam tử trung niên phía trước cảm thụ được khí tức của hắn ở xa xa, trong mắt cũng nổi lên một đạo hung quang, nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua. Đột nhiên hắn thấy dáng dấp Nghệ Phong còn trẻ như vậy cũng hơi ngân ra, lập tức sát ý tăng vọt.
Nam tử trung niên đè nén sát ý ngập trời, tiếp tục thi triển thân pháp lao nhanh về phía trước. Tuy rằng hắn rất muốn cho tiểu tử này nếm trải thiên đao vạn quả, nhưng lúc này cũng không dám tùy tiện động thủ tại di chỉ. Nếu như dừng lại bị tiểu tử này dây dưa, chắc chắn rơi vào vòng vây công của vô số cường giả.
Nghệ Phong đang truy đuổi nam tử trung niên đột nhiên cảm giác tốc độ của đối phương hơi chậm lại, trong lòng sửng sốt nhưng lập tức vui mừng, hóa thành một đạo tàn ảnh truy đuổi theo…
Cứ như vậy, hai người một trước một sau, vẫn duy trì cự ly hơn một trăm mét, đuổi chạy hết một ngày một đêm, cho tới khi phía trước không còn bóng người mới dừng lại. Mà vị trí hai người đang đứng chính là một nơi trống trải cực kỳ bí ẩn, cách di chỉ cũng không xa lắm.
Nhìn bóng người dừng lại trước mặt, Nghệ Phong rốt cuộc thở dài một hơi. Truy đuổi suốt một ngày một đêm khiến hắn cũng có đôi chút mệt mỏi. May mắn chính là, Lăng Thần Quyết tự hành vận chuyển, hơn nữa sau khi đột phá y sư bát giai, tốc độ khôi phục của hắn trở nên cực nhanh. Cho nên, dù chạy lâu như vậy, cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn đối với thực lực.
Cảm thụ được đấu khí vẫn dồi dào trong cơ thể, khóe miệng Nghệ Phong hơi có ý cười. Trên phương diện này, Nghệ Phong thực sự có vẻ chiếm ưu thế. Ngẫm lại cũng đúng, nếu như so sánh Nghệ Phong với một võ giả thực lực tương đương, khả năng kéo dài thực lực của hắn, tuyệt đối có thể dọa chết đối phương.
Thậm chí, trong cuộc truy đuổi một ngày một đêm này, Nghệ Phong khẳng định đối phương tiêu hao lớn hơn mình rất nhiều. Thực lực tuyệt đối không thể ở trạng thái đỉnh phong.
- Tiểu tử, ngươi thật là cam đảm! Không ngờ dám đơn thương độc mã đuổi theo ta đến nơi này!
Nam tử trung niên âm trầm nhìn Nghệ Phong, trong lòng lại tràn đầy kinh ngạc: hắn vốn tưởng rằng truy đuổi một ngày một đêm đối phương phải có chút mệt mỏi uể oải, nhưng thật không ngờ mặc dù đối phương có chút uể oải nhưng không hề ảnh hưởng đến trạng thái thực lực.
Điều này khiến nam tử trung niên hơi nhíu mày. Chạy trốn một ngày một đêm, đấu khí trong cơ thể hắn cũng tiêu hao mất hai ba thành. Chỉ là, nhìn khuôn mặt non trẻ của Nghệ Phong, sát ý trong mắt hắn càng thêm sắc bén.
Nghệ Phong khống chế năng lượng Phệ Châu thôn phệ linh khí xung quanh, khiến chút uể oải vừa rồi hoàn toàn tiêu tan. Chỉnh sửa lại quần áo vì truy đuổi mà có chút xộc xệch, hắn thản nhiên nói:
- Có sự hấp dẫn của vũ kỹ Địa Giai, ta tin tưởng ai cũng sẽ có đảm lượng…
- Được! Được! Được!
Nam tử trung niên nói liên tiếp ba chữ "Được!", lập tức nhìn Nghệ Phong cười lạnh nói:
- Can đảm cũng phải cần thực lực tương xứng mới được.
- Có thực lực hay không thử một chút chẳng phải sẽ biết sao? Ngươi dẫn ta đến đây không phải bởi vì không sợ nơi này có người quấy rối chúng ta sao?
Nghệ Phong bĩu môi, chỉ là lại có chút nghi hoặc nói:
- Tuy nhiên, ta thực ra rất rõ vì sao ngươi lại không cắt đuôi ta. Với tốc độ của ngươi, rất dễ làm điều đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status