Lối vào di chỉ không ngừng có người liên tiếp lao tới. Trong khoảng thời gian ngắn cường giả tụ tập càng lúc càng nhiều. Hơn nữa tin tức khai quật di chỉ cũng được truyền tới các địa phương xung quanh với tốc độ nhanh nhất. Càng ngày càng có nhiều võ giả nghe được tin tức này cấp tốc vọt tới. Các võ giả tới đây, nhìn đống thi thể chất chồng như núi cùng với máu tươi chảy thành dòng trước cửa di chỉ, cũng không có vì vậy mà giảm đi lòng nhiệt khuyết cùng quyết tâm tiến vào. Mê hoặc của bảo vật trong di chỉ viễn cổ, đủ để khiến bọn họ bất chấp mọi thứ mà đối mặt với những thứ kinh khủng hơn cả địa ngục trần gian.
Bên trong di chỉ, tiếng bạo tạc vẫn không ngừng vang lên, cùng với đó là tiếng kêu gào thảm thiết. Tuy nhiên, nhờ đống thi thể chồng chất của những người đi trước, đám cường giả cũng dần dần đi sâu vào trong di chỉ. Trên đoạn đường này, thây người chồng chất, tràn ngập khắp nơi.
Mà trung niên nhân lúc nãy vẫn còn ở lại ngoài cửa, nhìn đám đệ tử còn lại không tới trăm người, khóe miệng có chút co quắp. Vô số võ giả không ngừng kéo tới đây cũng khiến hắn hừ lạnh một tiếng.
Theo hắn thấy, di chỉ này xuất hiện trong phạm vi quản hạt của hắn, lẽ ra kẻ khác không được phép nhúng tay vào.
- Ngươi đã thông báo tới các phân cung khác hay chưa?
Nam tử trung niên quay sang một võ giả Vương Cấp bên cạnh hỏi.
- Đã phái người thông báo! Chỉ là, mỗi phân cung cách nhau khá xa. Nếu muốn thông báo hết e là cũng phải mất một đoạn thời gian.
Võ giả Vương Cấp đáp lời.
- Kháo…
Nam tử trung niên tức giận mắng một tiếng, đối với điểm này cũng vô cùng bất đắc dĩ. Phân cung này là phân cung cách chủ cung xa nhất, thực lực cũng nhỏ yếu nhất. Nếu như không có di chỉ mà nói, với uy thế của hắn tại thành trì này, không một ai dám trêu chọc hắn... Nhưng, mê hoặc của di chỉ viễn cổ cũng đủ khiến bọ họ không hề cố kỵ Thiên Xà Cung
- Hộ pháp cũng không cần lo lắng! Tuy rằng nhân số của chúng ta tổn thất khá lớn, nhưng số lượng cường giả còn lại rất nhiều, tại đây cũng xem như một thế lực cực mạnh.
Võ giả Vương Cấp an ủi nói.
Trung niên nhân cũng không bởi vì lời nói của đối phương mà tâm tình chuyển biến tốt đẹp hơn. Tuy hiện tại có thể là cực mạnh, nhưng nếu như người của các phân cung khác không sớm chạy tới, e là ưu thế cực mạnh sẽ không giữ được lâu nữa. Dù sao hắn cũng chỉ là hộ pháp một phân cung, ngay cả thế lực tam lưu bên cạnh so với hắn cũng mạnh hơn một bậc. Hiện tại điều duy nhất hắn có thể trông cậy đó là người các phân cung mau chóng tới đây.
- Đi chậm một chút, mặc cho bọn họ xung phong. Di chỉ này còn kinh khủng hơn xa so với tưởng tượng của chúng ta. Cự ly xa như vậy không ngờ bẫy rập vẫn bắn ra không ngừng, e là mọi chuyện vẫn còn chưa kết thúc đơn giản như vậy.
Nam tử trung niên hít sâu một hơi. Bẫy rập ùn ùn khiến đáy lòng hắn không khỏi phát lạnh. Dù với thực lực của hắn, nếu không nhờ những người phía trước liều mạng mở đường, e rằng kết cục của hắn cũng chỉ là thịt nát xương tan mà thôi.
…
Mà ngay khi những người này vẫn đang không ngừng dùng thây người mở đường, Nghệ Phong lại đang gắt gao ôm chặt lấy vòng eo của Bạch Hàn Tuyết. Nếu trung niên nhân nhìn thấy một màn như vậy, nhất định sẽ tức giận đến phun máu. Bọn họ dùng vô số tính mệnh mới đi được một đoạn lộ trình, vậy mà đối phương lại dễ dàng tiến nhập vào sâu bên trong, hơn nữa còn ôm một thân thể thơm ngát trong ngực.
Tựa hồ bị Nghệ Phong ôm thành quen, Bạch Hàn Tuyết không có chút dị trạng nào, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào giọt máu đang trôi nổi trên hư không. Ấn kết trong tay khởi động một lần nữa, chỉ bất quá lần này so với lần trước đơn giản hơn rất nhiều… Dưới ấn kết của Bạch Hàn Tuyết, giọt máu kia cũng chậm rãi di chuyển về hướng tinh thạch.
Giọt máu tiếp xúc với tinh thạch, khi Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết còn chưa kịp phản ứng, tinh thạch kỳ dị kia đã mạnh mẽ nổ tung. Một màn này khiến sắc mặt Nghệ Phong đại biến, nhìn từng mảnh nhỏ tinh thạch bay nhanh đến, đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong trào ra, chuẩn bị thi triển thuấn di, mang Bạch Hàn Tuyết rời đi.
- Đừng nhúc nhích!
Bạch Hàn Tuyết cảm nhận được sự căng thẳng của Nghệ Phong, vội nhanh chóng nói. Nàng vung mạnh cánh tay lên, những mảnh vụn tinh thạch vừa văng ra lập tức bị đẩy sang một bên. Mà cùng lúc đó, một đạo năng lượng kinh khủng từ trong tinh thạch mạnh mẽ trào ra, tập trung về phía Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết.
Cỗ năng lượng khổng lồ này bao vây khiến Nghệ Phong không thể di động. Cảm giác không thể khống chế được thân thể khiến trán Nghệ Phong toát mồ hôi lạnh. Dưới áp lực khổng lồ của cỗ năng lượng này, hắn phát hiện mình dễ dàng có thể bị hủy hoại bất cứ lúc nào, căn bản là không có bất luận khả năng chống cự. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

