Mị Ảnh

Chương 100: nhớ kỹ, ta là Nghệ Phong!

/1682



- Ngươi đi đi!
Tại giữa sự ngạc nhiên của moi người, Cát đại thúc thở ra một hơi, nói với Tạp Lạp Đạt. Giọng nói mang theo sự cô đơn.
- Cát đại thúc…
Tình Nhi quýnh lên, trên mặt cười thoáng đỏ lên trông rất xinh đẹp, con mắt ngập nước nhìn thẳng vào Cát đại thúc, đối với hành vi của Cát đại thúc nàng rất không hiều.
Lẽ nào Cát đại thúc quên rồi sao. Tạp Lạp Đạt đã từng mấy lần muốn dồn hắn vào chỗ chết. nếu như thực lực của Cát đại thúc không mạnh hơn một bậc, lại may mắn chạy trốn được mấy lần, sợ là sớm đã thành oan hồn dưới kiếm của Tạp Lạp Đạt, việc này không phải là thả hổ về rừng sao.
Tình Nhi thấy Cát đại thúc không có dấu hiệu muốn đổi chủ ý. Nàng có chút sốt ruột, cái đầu chuyển hướng về phía Nghệ Phong, chuyển động đôi con ngươi đen nhánh la lên:
- Nghệ Phong, vì sao ca ca không khuyên nhủ Cát đại thúc?
Nghệ Phong cười cười, lắc đầu đối với Tình Nhi, cũng không nên nhúng tay vào chuyện tình của bọn họ, việc gì giúp được thì mình cũng đã giúp. Về phần ân oán cá nhân của bọn họ, bọn họ thích xử lý như thế nào thì xử lý như thế đó.
Tình Nhi thấy Nghệ Phong bày ra một bộ dạng không liên quan đến mình, nàng chà chà chân, hừ một tiếng, quay đầu không đoái hoài gì đến Nghệ Phong. Hiền nhiên là đối với Nghệ Phong có điều bất mãn.
- Ngươi thả ta đi? Lẽ nào ngươi cảm thấy làm vậy thì ta sẽ cảm tạ ngươi sao?
Cặp mắt âm lãnh của Tạp Lạp Đạt híp lại, nhìn Cát đại thúc hừ nói. Trong mắt tràn đầy vẻ hung tàn, phối hợp với toàn thân đầy máu, rất làm cho người ta sợ hãi.
- Cho tới bây giờ ta không nghĩ ngươi sẽ cảm tạ ta. Chỉ là ta không muốn gây ra rắc rối cho đại đội trưởng, nhị đội trưởng mà thôi.
Cát đại thúc như trước không nhanh không chậm nói, giống như đang nói một việc không liên quan đến mình.
Tạp Lạp Đạt nở nụ cười lạnh lùng, hắn cố gắng cử động cơ thể. Lê bước chân đang còn máu từng bước đi ra ngoài. Tuy rằng biết được Cát đại thúc sẽ không giết hắn. Thế nhưng, trong lòng hắn lại không có bởi vì giữ được tính mạng mà vui vẻ, ngược lại hắn lại cảm thấy như chịu nhục. Cát đại thúc lấy ơn báo oán. Hành động này giống như đâm vào tim của hắn vậy. Hắn quyết định, chỉ cần mình có khả năng, cho dù cực khổ cách mấy hắn cũng sẽ làm thịt lão hỗn đản này. Ngày nào lão còn tồn tại thì mầm mống thất bại trong tâm hắn vĩnh viễn sẽ không nhổ ra được.
Cát đại thúc nhìn Tạp Lạp Đạt đã đi xa, thở dài một hơi, quay đầu nhìn về phía Nghệ Phong nói:
- Ngươi không sao chứ?
Nghệ Phong cười nói:
- Không sao. Chỉ có chút cảm giác kiệt sức mà thôi.
Cát đại thúc gật đầu, hắn biết, một chiêu như vậy. Chỉ có chút cảm giác kiệt sức, như vậy đã rất trâu rồi.
- Nghệ Phong, ngươi không đơn giản a.
Cát đại thúc nhìn Nghệ Phong cảm thán nói. Một người bình thường, sao có thể đạt được Sư Cấp ở độ tuổi như vậy, sao có thể thuận tay dùng công pháp Nhật giai. Sau cùng, càng dùng một chiêu hủy thiên diệt địa như vậy.
- Ha ha, mặc kệ ta là người như thế nào, đối với các ngươi không có ác ý là được rồi?
Nghệ Phong cười không chút phật lòng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status