Mạch Thượng Thùy Gia Thiếu Niên Lang

Chương 11

/17


Bộc Dương Du ngây ngốc ở Phù Dung lâu đến nửa ngày, các cô nương từ trên lầu dưới đều qua thăm hỏi một lần mới rời đi, lắc quạt giấy dự định đi Mai phủ gặp tình nhân. Mới vừa ra cửa liền nhìn thấy một bóng người mặc vải bố đầu cúi thấp vội vã đi qua, trong tay mang theo giỏ bên trong chứa nhiều nhang đèn và giấy mỏng.

Hòa thượng?! Bộc Dương Du kỳ quái nhìn người kia, đi theo. Nhìn hòa thượng ôm theo những thứ đó về phủ, Bộc Dương Du càng tò mò. Hôm nay cũng không phải mười lăm, ôm một đống đồ kia làm cái gì.

Pháp Tịnh nhìn nhìn đống đồ trong giỏ, đi mấy bước nhớ tới trước đây ở trong chùa các sư phó sẽ làm chuyện giống như mình, vui vẻ nhảy nhót ôm chặt giỏ đồ vào trong ngực. Có người hầu trong phủ nhìn thấy hòa thượng một mặt vui vẻ nhưng lại cứ đi thẳng khiến bọn họ cảm thấy y rất vui, quay đầu lại chưa kịp nhìn liền va đầu vào một người

"Thiếu gia......" Người hầu có chút kinh hoảng.

"Ân." Ánh mắt lại nhìn Pháp Tịnh phía trước, "Ta hỏi ngươi, ngươi biết hắn muốn đi đâu không?"

Người hầu thật thà trả lời: "Tiểu sư phụ giống muốn đi Linh Lung Ngọc Thạch bên cạnh hậu hoa viên."

"Y tới chỗ giả sơn đó làm gì?" Bộc Dương Du nghi hoặc cực kỳ, tòa giả sơn kia mặc dù nhìn được, nhưng bên cạnh là chẳng có gì đáng chú ý. Chỉ cần như vậy cũng đủ khiến Linh Lung Ngọc Thạch trở nên cô tịch.

"Hồi thiếu gia, Pháp Tịnh tiểu sư phụ còn giống như yêu cầu trù phòng làm ít đồ ăn chay, còn dọn một cái bàn thấp. Giống như muốn tế bái gì đó." Người hầu không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Bộc Dương Du ừ một tiếng, vẫy vẫy tay. Chính mình này rời đi nửa ngày, hòa thượng này có không an phận, Bộc Dương Du sờ sờ ngực, bên trong có trước khi đi Từ nương cho hí xuân duyên.

Pháp Tịnh quả thực muốn làm lễ cúng địa phương, y ở trong nhà tìm nửa ngày mới phát hiện chỗ đất này tốt. Ngày hôm nay là ngày mùng 8 tháng 4, tiết dục Phật. Là ngày Phật tổ sinh ra. Trước đây đều trải qua trong chùa, vốn tưởng rằng có thể chạy trở về, ai biết đụng tới chuyện này.

Sáng sớm y không biết Bộc Dương Du ra ngoài, đến khi đứng dậy. Phát hiện người đã không ở. Hắn đi cũng thật lặng lẽ, tiếng kinh cuối cùng của buổi sáng vang lên y liền muốn chuẩn bị chút đồ cho mình. Đương nhiên không thể long trọng được như ở trong chùa, chỉ cần tâm ý là đủ. Pháp Tịnh mặt dày, đến trù phòng xin ít đồ ăn chay. Nữ đầu bếp cũng vui vẻ, đáp ứng y. Còn giúp y đem một cái bàn thấp đến đây.

Đem đàn hương mua được cắm vào lư hương, mang theo nệm cói hướng về Tây Phương* bắt đầu lễ bái.

*Tây Phương (tín đồ đạo Phật gọi nơi phát tích của đạo Phật)

Trước tiên lạy, phục sát đất, sau đó là tĩnh tọa.

Bộc Dương Du bắt đầu còn hiếu kỳ đến trốn sau thân cây già để nhìn, nhưng nhìn chưa được bao lâu liền mất hứng rời đi, cũng không thể lại đi Mai gia. Đành phải ở trong phủ dạo chơi, nhàn nhã đến cạnh hồ Thanh Liên nhìn mặt hồ bị gió thổi dao động, giống như bị ai đánh (?), Bộc Dương Du đứng bên cạnh hồ, đưa một chân ra nghịch, nhìn tiểu tạ có chút mờ mịt phía trước. Hắn quên hóa ra hậu hoa viên bên cạnh Linh Lung Ngọc Thạch còn có một cái tiểu tạ, giống như từ trước đến nay hắn còn chưa nhìn kỹ tiểu viện này.

"Du, ngoại trừ tỷ tỷ, ngươi có từng nghiêm túc nhìn cái gì chưa? Không, không có ngoại trừ, bao gồm cả tỷ tỷ ngươi đã nghiêm túc nhìn ai bao giờ chưa?" Mai Thanh Vân đã từng hỏi hắn như vậy, mà hắn ngay lúc đó trả lời là, đương nghiên là hắn có nghiêm túc nhìn, nhìn rất kỹ mỗi lần bọn họ da thịt gần kề. Mai Thanh Vân chỉ cười, cái gì cũng không nói, chỉ cười, cười đến thật trẻ con.

Bộc Dương Du liều mạng hồi tưởng, hắn muốn chứng minh mình nhớ tất cả về Mai Hương Vân. Hắn nhớ, quả thật hắn có nhớ.

Truyện được đăng tại

/17

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status