Nếu cứ tiếp tục như vậy phỏng chừng không bao lâu nữa hắn có thể trả hết nợ. Hắn quay đầu nhìn Nhược Hề, âm thầm cảm tạ trời đất cho hắn gặp được cô, nếu không hắn chỉ có nước nhảy lầu.
“Người bán hàng, sao lại không có cơm vậy? Tuy rằng đồ ăn ngon nhưng mà ông chủ à, ông không thể chỉ cho chúng tôi ăn đồ ăn không.”
“Xin lỗi quý khách! Bởi vì nhà hàng chúng tôi vừa mới đổi gạo cho nên mong quý khách chờ thêm một chút ạ.” Người bán hàng nhỏ nhẹ giải thích với khách.
“Các người buôn bán thế nào vậy? Sao chỉ có đồ ăn mà không có cơm, khách hàng là Thượng Đế, tuy rằng thức ăn nơi này không tệ nhưng mà...!$^&^%@$%
“Người bán hàng, sao lại không có cơm vậy? Tuy rằng đồ ăn ngon nhưng mà ông chủ à, ông không thể chỉ cho chúng tôi ăn đồ ăn không.”
“Xin lỗi quý khách! Bởi vì nhà hàng chúng tôi vừa mới đổi gạo cho nên mong quý khách chờ thêm một chút ạ.” Người bán hàng nhỏ nhẹ giải thích với khách.
“Các người buôn bán thế nào vậy? Sao chỉ có đồ ăn mà không có cơm, khách hàng là Thượng Đế, tuy rằng thức ăn nơi này không tệ nhưng mà...!$^&^%@$%
|
/182
|

