Nhìn thấy phản kháng trong mắt cô, đáy mắt Thẩm Yến Chi hiện lên đau đớn.
“Dĩ Ninh, anh chỉ muốn giúp em vậy thôi.”
“Cảm ơn, nhưng tôi không cần.”
Cô nhanh chóng bước về hướng cầu thang mà không thèm nhìn anh. Lúc đi qua ghế sofa, tay cô bị Thẩm Yến Chi nắm lấy. Giây tiếp theo, một bó hoa tươi xuất hiện ngay trước mắt cô.
Là hoa hồng iuliet ngày đó anh ta tỏ tình đã tặng cho cô.
Ngôn ngữ của loài hoa này là tình yêu bảo bọc, cũng có nghĩa là tình yêu thuần khiết, chân thành, không vụ lợi và mãi mãi trường tồn.
Từ đó về sau, mỗi lần cô ghé vào tiệm hoa đều sẽ luôn mua loại hoa này.
Nhưng giờ khắc này nhìn thấy nụ hoa tươi trước mắt, cô chỉ cảm thấy thật mỉa mai.
Ngay tại khoảnh khắc anh vụng trộm ở bên ngoài thì hôn nhân của bọn họ đã không còn xứng với những từ đẹp đẽ như chân thành tha thiết hay mãi mãi nữa.
Thấy cô cúi đầu không nói chuyện, Thẩm Yến Chi khẽ mím môi, giọng nói có hơi trầm xuống, "Hôm nay anh đi ngang qua cửa hàng bán hoa thì muốn mua cho em một bó.”
Quý Dĩ Ninh gạt tay Thẩm Yến Chi ra, giương mắt nhìn anh ta.
Trong mắt cô là những cảm xúc như chán ghét, không kiên nhẫn hay lạnh lẽo, duy nhất chỉ không có tình yêụ
“Không cần đâu, trước giờ tôi không hề thích loại hoa này.”
Thẩm Yến Chi sửng sốt, anh ta vô thức nói, “Nhưng lần nào em tới cửa hàng hoa cũng mua loại hoa này.”
Quý Dĩ Ninh nhìn đi nơi khác, có lẽ anh ta đã quên mất ngày tỏ tình với cô, anh ta đã tặng cô một bông hồng Juliet.
Nhưng bây giờ chuyện này cũng không còn quan trọng nữa, ngay cả tình cảm của bọn họ mà anh ta còn phản bội, chút chuyện nhỏ này anh ta không để ý cũng là dễ hiểụ
“Đó là lúc trước rồi.”
Quý Dĩ Ninh đi lướt qua anh ta, cô về phòng ngủ, cô có thể nhận ra ánh mắt của người kia vẫn nhìn mình nhưng cô không còn quan tâm đến việc anh ta có thất vọng hay đau buồn trước lời nói của cô hay không nữa rồi.
Sau khi thay quần áo rồi xuống lầu, bảo mẫu đã bưng bữa tối lên bàn ăn.
“Cậu chủ, mợ chủ, đã có cơm tối rồi ạ.”
Quý Dĩ Ninh gật đầu đi tới bên bàn ăn rồi ngồi xuống, không nhìn Thẩm Yến Chi chút nào. Thẩm Yến Chi nhíu mày nhưng anh ta không nói gì, chỉ im lặng đi tới chỗ đối diện cô rồi ngồi xuống.
Má Vương nhận ra bầu không khí là lạ giữa hai người, bà ta đoán là bọn họ đang cãi nhaụ Bà ta cầm lấy hoa trên bàn phòng khách, mỉm cười nhìn Quý Dĩ Ninh, “Mợ chủ, có cần cắm xong rồi đưa vào phòng cô như trước không?”
“Không cần, bà cứ vứt nó đi.”
Lúc trước bọn họ cũng sẽ cãi cọ nhưng Quý Dĩ Ninh chưa từng lạnh lùng như thế bao giờ, trong chốc lát, má Vương cũng không biết nên làm sao, bà ta vô thức nhìn Thẩm Yến Chi. Thẩm Yến Chi không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt đáp, “Ném theo ý cô ấy đi.”
Má Vương hối hận trong lòng biết mình nói sai, vội đặt hoa xuống rồi đi vào nhà bếp. Bà ta do dự một lát, vẫn gửi tin nhắn cho mẹ của Thẩm Yến Chi. Bà ta cứ cảm thấy lần này bọn họ cãi nhau không giống những lần trước.
Sau khi ăn tối xong, Quý Dĩ Ninh đặt bát đứng dậy về phòng ngủ. Khi cô định đóng cửa thì có một bàn tay đặt lên cửa.
“Quý Dĩ Ninh, chẳng lẽ sau này em định đối xử lạnh lùng với anh như thế sao? Chúng ta là người sống cùng nhau suốt đời, anh thà bị em mắng, bị em đánh cũng không muốn bị em bạo lực lạnh.”
|
/599
|

