“Thật lòng của cô đáng giá bao nhiêu?”
Anh ta lấy ra tấm chi phiếu đặt lên trên bàn, nhìn cô ta với vẻ mặt thờ ơ, "Trong này có hai trăm vạn, cầm đi bệnh viện phá bỏ đứa bé đi, nếu không tôi kêu vệ sĩ ép cô đi, chắc cô biết phải chọn như nào mà.”
Tần Tri Ý do dự trong giây lát, run rẩy cầm lấy tấm chi phiếu rồi ôm mặt chạy ra khách sạn.
Thẩm Yến Chi gọi điện thoại lệnh cho vệ sĩ trông chừng Tần Tri Ý đi bệnh viện, sau đó bực bội tắt máy.
Nhìn thấy ảnh chụp Quý Dĩ Ninh trên màn hình điện thoại, vẻ mặt anh ta mới dịu xuống chút. Gần như không chút do dự, anh ta gọi qua cho cô.
Điện thoại vang lên một lúc bên kia mới bắt máy, "Chuyện gì?”
Giọng điệu cô lạnh nhạt, như là tạt xuống đầu anh ta một gáo nước lạnh, vốn dĩ Thẩm Yến Chi vì nhớ cô mà trong lòng hơi phấn khởi, giờ nhanh chóng trở nên nguội lạnh.
Bàn tay anh ta cầm di động bất giác nắm chặt, cố gắng kiềm chế không để cho cô phát hiện ra sự hụt hẫng của mình.
“Không có chuyện gì, chỉ là nhớ em thôi, em ăn cơm chưa?”
Đáy mắt Quý Dĩ Ninh trần đầy châm biếm, anh ta còn rút chút thời gian ở cùng Tần Tri Ý ra để nhớ đến cô, thật đúng là bậc thầy quản lý thời gian mà.
“Đang ăn, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng của Thẩm Yến Chi mới truyền đến.
“Ừm... Đêm nay anh không tăng ca, chờ anh về chúng ta cùng nhau ăn tối nhé.”
Trả lời lại anh ta là một tràng tút tút tút.
Trong ghế lô, sau khi Quý Dĩ Ninh buông điện thoại xuống, Thời Vi mới tức giận bất bình nói, "Thẩm Yến Chi thật là khốn nạn mà Vừa ăn cơm với kẻ thứ ba, vừa gọi điện thoại nói nhớ cậu ”
Uổng cho trước kia cô ấy còn cho rằng anh ta là người đàn ông tốt độc nhất vô nhị trên thế giới, cũng tin tưởng anh ta sẽ đem lại hạnh phúc cho Quý Dĩ Ninh.
Quý Dĩ Ninh cầm thực đơn lên, cụp mắt nói, "Được rồi, đừng nói tới anh ta nữa, ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của chúng mình, gọi món đi.”
Nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của cô, trong mắt Thời Vi tràn đầy đau lòng.
Có điều cô ấy cũng hiểu, chuyện tình cảm chỉ có thể do bản thân từ từ thông suốt, người khác có nói nhiều cũng vô dụng. May là Quý Dĩ Ninh đủ tỉnh táo, không định tha thứ cho Thẩm Yến Chi.
Gọi món xong, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm. Trò chuyện một hồi, Thời Vi đột nhiên nhớ đến một chuyện.
“Đúng rồi, nghe nói khoa học kỹ thuật Thanh Hồng đang dự định đầu tư mảng nhân sự, tớ nhớ không lầm thì giám đốc của khoa học kỹ thuật Thanh Hồng là Thẩm Tứ, chú út của Thẩm Yến Chi?”
Nghe tới hai chữ Thẩm Tứ, động tác uống nước của Quý Dĩ Ninh hơi khựng lại, cô siết chặt cái cốc, trong đầu hiện lên hình ảnh hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai đêm đó.
Khí thế mang tính xâm lược xuất hiện trên người anh khi đó, bây giờ nhớ lại vẫn khiến cô nhịn không được run rẩy.
Quý Dĩ Ninh khẽ nhíu mày, ép buộc bản thân không được nghĩ đến chuyện này nữa, cô thản nhiên nói, "Ừm.”
“Vậy cậu có suy nghĩ đổi sang công ty khác phỏng vấn không? Dù sau khi cậu ly hôn với Thẩm Yến Chi xong, rồi lại đụng mặt người của Thẩm gia, có khi sẽ ngại ngùng lắm đó.”
|
/599
|

