Gần đây sức khỏe bố Quý không tốt, bác sĩ nói tốt nhất đừng để ông gặp phải kích thích gì, Quý Dĩ Ninh chuẩn bị ly hôn với Thẩm Yến Chi trước rồi mới từ từ nói cho ông nghe chuyện này.
Cô giương mắt giận dữ nhìn Thẩm Yến Chi, "Anh dám Rõ ràng là anh ở bên ngoài xằng bậy trước, anh có tư cách gì mà hùng hồn như vậy?”
Nắm tay thả bên người của Thẩm Yến Chi vô thức siết chặt, đáy mắt hiện lên một chút áy náy, có điều sau đó liền biến thành bực bội.
“Anh đã bảo đảm với em sẽ không tái phạm lần sau, nếu em không muốn nhìn thấy Tần Tri Ý nữa thì anh sẽ sa thải cô ta, em còn muốn gì nữa đây?”
Quý Dĩ Ninh cảm thấy bản thân không thể giao tiếp với anh ta, cô nhìn đi chỗ khác, "Tôi không muốn cãi nhau với anh ở đây.”
Thấy hai vành mắt cô ửng đỏ, Thẩm Yến Chi thở dài một hơi, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn.
“Dĩ Ninh, anh thật sự biết sai rồi, chỉ cần em không nhắc đến chuyện ly hôn, anh nhất định sẽ đền bù thật xứng đáng cho em, người anh yêu là em, anh sẽ không để em rời khỏi anh.”
Trong lòng Quý Dĩ Ninh chỉ cảm thấy thật nực cười, người đàn ông này sao có thể vô sỉ như vậy. Ngoài miệng nói câu yêu cô, nhưng cũng không có trở ngại nào với việc lên giường với người con gái khác.
Hơn nữa chỉ cần tưởng tượng bộ dạng anh lăn lộn trên giường với người con gái khác, cô liền cảm thấy buồn nôn không chịu nổi.
“Tôi không thể nào tha thứ cho anh.”
Phản bội chính là giới hạn của cô, cô không thể giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, cũng không thể quay về bên anh ta được nữa.
Thẩm Yến Chi cũng hiểu được tính cách của Quý Dĩ Ninh, hơn nữa chuyện này quả thật là do anh ta có lỗi, xem ra chỉ có thể từ từ giải quyết.
Anh ta biết Quý Dĩ Ninh vẫn còn tình cảm với mình, nếu không khi biết chuyện đã nháo nhào ầm ĩ làm lớn chuyện, chỉ cần anh ta không đề cập đến việc ly hôn, một ngày nào đó cô sẽ tha thứ cho anh ta.
“Bỏ đi, chúng ta không nói chuyện này nữa, em không muốn sinh con thì chúng ta cứ trì hoãn đến hai năm sau, nếu em đã muốn đi làm, ngày mai anh sẽ kêu thư ký ở Thẩm thị sắp xếp cho em một vị trí.”
Nghe anh ta sắp xếp rõ ràng cho mình như vậy, Quý Dĩ Ninh không nhịn được cười ra tiếng, nhìn anh với vẻ mặt châm biếm.
“Thẩm Yến Chi, trong mắt anh tôi không phải là con người sao? Tôi là con rối mặc cho anh tùy ý kiểm soát có phải không?”
Lòng Thẩm Yến Chi nhói lên bởi ánh mắt của cô, không chịu được nhíu mày, "Làm sao mà anh lại tùy ý kiểm soát em? Em nói em không muốn sinh con, anh đã đồng ý hai năm nữa lại nói, em nói em muốn đi làm, anh cũng đã sắp xếp cho em, như vậy mà em còn bắt lỗi anh nữa ư?”
“Giả ngu thú vị lắm sao? Tôi không muốn sinh con là vì muốn ly hôn với anh, tôi muốn đi làm cũng là vì muốn cắt đứt quan hệ hoàn toàn với anh.”
Anh ta cúi đầu nhìn Quý Dĩ Ninh, vẻ mặt không chịu khuất phục của cô khiến cho anh có phần không hài lòng. Từ sau khi kết hôn, Quý Dĩ Ninh giống như chim hoàng yến mà anh ta nuôi dưỡng ở trong lồng, sao anh ta có thể để cô bay ra khỏi lòng bàn tay của mình được chứ.
|
/599
|

