Chú Lê hơi há miệng, cuối cùng chỉ khẽ thở dài. Ông ấy liếc nhìn cô bé trong nhà kính vẫn không biết ba ruột mình vừa tới, lặng lẽ đẩy xe lăn của Lệ Đình Xuyên rời đi.
Về phía Bạch Lê, cô gái như có linh cảm, đột ngột quay đầu nhìn ra ngoài. Nhưng đáng tiếc, ngay cả bóng lưng của Lệ Đình Xuyên cũng chẳng còn thấy.
“Chị Lê, chị nhìn gì vậy?” Cô bé được lão gia đặt tên là Lệ Nhất Văn, có dung mạo như búp bê sứ, cô bé chớp chớp đôi mắt tò mò hỏi. So với Tiểu Thụ, Lệ Nhất Văn giống như phiên bản được nuôi dưỡng tỉ mỉ hơn, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết từ nhỏ đã được cưng chiều như một viên ngọc quý.
“Không có gì.” Bạch Lê mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
Dù không hiểu tại sao, nhưng vừa rồi trái tim cô ấy bỗng đập loạn một nhịp, mang theo cảm giác bất an kỳ lạ.
Trong nguyên tác, Nguyên Y đã bị Lệ Đình Xuyên trả thù đến mức thê thảm mà chết từ lâụ
Sau đó Tiểu Thụ được đưa vào viện ở một thời gian, rồi được đón về nhà họ Lệ để dưỡng bệnh.
Cũng từ đây, Lệ Đình Xuyên bị ông nội ép buộc quay về nhà chính nhà họ Lệ để ở. Điều này đã khiến anh và nữ chính bắt đầu nảy sinh mối liên hệ thực sự.
Nhưng từ khi Nguyên Nhất xuyên sách và trở thành Nguyên Y, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn
Tiểu Thụ không bị thương, Nguyên Y cũng không chết.
Lệ Đình Xuyên chưa từng đón Tiểu Thụ về, nên đương nhiên cũng không trở lại nhà chính nhà họ Lệ.
Ngay cả lần này, mục đích Lệ Đình Xuyên quay về nhà họ Lệ cũng hoàn toàn khác so với diễn biến trong nguyên tác.
“Cháu nói gì? Cháu muốn đón Văn Văn đi để tự chăm sóc sao?” Ông cụ vừa thức dậy đã nghe được lời tuyên bố của cháu trai, không khỏi kinh ngạc đến khó tin.
“Cháu biết quan tâm đến đứa con gái này từ bao giờ vậy?” Không đợi Lệ Đình Xuyên trả lời, ông cụ đã nhếch mép mỉa mai.
Ông cụ nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau tay rồi nhấp một ngụm trà nóng “Còn về chắt trai của ông, cháu đã đón nó về chưa?”
Lệ Đình Xuyên cụp mắt, nói với giọng điềm tĩnh “Chính vì chắt trai của ông nên cháu mới muốn đưa Nhất Văn ra khỏi nhà chính.”
“Ý cháu là gì?” Ông cụ ngẩng lên, nhìn Lệ Đình Xuyên với ánh mắt sắc bén.
Ông ấy nhìn Lệ Đình Xuyên, người từng là niềm kiêu hãnh của mình, giờ đây phải ngồi trên xe lăn, lại bị bệnh viện kết luận không thể hồi phục hoàn toàn, tim ông cụ không khỏi nhói đaụ
Lần gần nhất ông cụ cảm nhận được cảm giác đau đớn này là khi con trai và con dâu của mình gặp tai nạn máy bay năm xưa.
Chính vì biết rõ sau này Lệ Đình Xuyên khó có khả năng sinh thêm con, ông cụ đã dứt khoát ra lệnh, bằng mọi giá phải đón đứa chắt trai lưu lạc bên ngoài trở về
Nếu sớm biết sau khi Lệ Đình Xuyên tỉnh lại sẽ phải đối mặt với tình cảnh này, chắc chắn ông cụ sẽ không để Nguyên Y đưa đứa trẻ đi suốt từng ấy năm.
Nghĩ đến đây, ánh mắt ông cụ lóe lên tia sắc lạnh và oán hận.
“Nguyên Y đổi ý, không chịu từ bỏ quyền nuôi dưỡng thằng bé.”
“Cháu đã dùng tiền để thử cô ta, nhưng cô ta từ chối.”
“Hiện tại, điểm đột phá duy nhất là nằm ở đứa trẻ. Chỉ khi khiến thằng bé tự nguyện rời xa Nguyên Y thì chúng ta mới có thể đưa thằng bé về nhà họ Lệ.”
|
/1655
|

