Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 27

/1655



Nguyên Y dừng tay, trong lòng có chút thắc mắc.

Cô vừa mới chuyển tới đây, chẳng có mấy người biết nơi ở này.

Dù trong lòng có hơi nghi hoặc, nhưng cô vẫn bước tới cửa.

Nguyên Y không quên mình đang mặc chiếc váy ngủ dây mảnh, không thích hợp tiếp khách. Tuy nhiên, cô đã xử lý hết quần áo cũ của nguyên chủ và chỉ mới kịp mua một chiếc váy ngủ lụa, chưa kịp mua thêm gì khác, nên giờ cũng chỉ có chiếc váy này để mặc.

Cô lấy chiếc khăn đang dùng lau tóc khoác lên người như một tấm áo choàng, chỉ để lộ đôi chân dài, bước đến cửa và nhìn qua mắt mèo xem ai đang đứng ngoài.

"..." Nhìn thấy người bên ngoài, Nguyên Y không khỏi thở dài.

Đúng là kết quả như cô đoán 

Ở bên ngoài, gương mặt lạnh lẽo của Lệ Đình Xuyên càng trở nên u ám hơn vì phải chờ đợi.

Ngay lúc Nghiêm Trực định ấn chuông thêm lần nữa, cánh cửa đột ngột mở ra.

Từ góc nhìn của Lệ Đình Xuyên, điều đầu tiên đập vào mắt anh là đôi chân dài mượt mà để trần.

Sắc mặt Nghiêm Trực lập tức căng thẳng, theo phản xạ liền quay lưng lại với cánh cửa.

Nguyên Y đúng là quá táo bạo  Đúng là không biết xấu hổ 

Ánh mắt Lệ Đình Xuyên từ từ di chuyển lên, nhìn thấy người phụ nữ vừa tắm xong đang lười biếng dựa vào khung cửa.

Gương mặt quyến rũ và xinh đẹp của cô, với làn da mịn màng như cánh sen ướt sau cơn mưa, khiến người ta khó lòng không liên tưởng xa xôi. Những giọt nước từ mái tóc cô rơi xuống, chảy dài trên cổ rồi biến mất vào trong làn váy, tạo ra một sức hút không thể cưỡng lại.

"Nguyên Y, cô đúng là vô liêm sỉ " Lệ Đình Xuyên nghiến răng nói, ánh mắt ngập tràn lửa giận.

"Đúng là kẻ háo sắc nhìn đâu cũng thấy dâm ý." Cô cười khẩy, ánh mắt đầy khinh thường.

Mặt Lệ Đình Xuyên lập tức tối sầm lại.

"Nguyên Y, tôi hủy thỏa thuận một tháng. Tôi sẽ mang đứa bé đi, cô thích làm gì với ai thì tùy cô." Lệ Đình Xuyên nói, rõ ràng chẳng buồn che giấu ý định của mình khi đến đây.

Nguyên Y nhướn mày, ánh mắt lạnh lẽo  "Lệ tổng, vu khống là phạm pháp đấy. Cái miệng không biết nói chuyện thì khỏi nói cũng được."

Ánh mắt Lệ Đình Xuyên lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, không ai chịu nhượng bộ.

"Nghiêm Trực, lùi xa ra một chút." Trong lúc hai người căng thẳng đối mặt, Lệ Đình Xuyên đột nhiên lên tiếng ra lệnh.

Nghiêm Trực liền lui vào cầu thang thoát hiểm, thậm chí còn đóng cửa lại.

Giờ chỉ còn Nguyên Y và Lệ Đình Xuyên đối mặt với nhaụ Lúc này chàng nam chính trong sách mới bình tĩnh nói  "Nguyên Y, chẳng qua cô chỉ muốn tiền thôi. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Nói giá đi, tôi sẽ cho. Nhưng từ nay về sau, cô phải biến mất khỏi cuộc đời của thằng bé."

"Anh tưởng tiền có thể mua được tất cả à?" Nguyên Y cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ.

"5000 vạn."

"..."

“5000 vạn.”

Lệ Đình Xuyên lập tức tăng lên gấp năm lần.

“…” Mặt Nguyên Y cứng đờ.

Chưa kịp để cô lên tiếng, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của Lệ Đình Xuyên đã nhìn chằm chằm vào cô, tiếp tục nói  “6000 vạn.”

“...” Nguyên Y trợn tròn mắt.

“7000 vạn ”

Cổ họng cô khẽ chuyển động một cách vô thức.

Biểu cảm nhỏ này không thoát khỏi ánh mắt của Lệ Đình Xuyên. Sự khinh miệt trong ánh mắt anh càng đậm hơn.

“8000 vạn.”

Nguyên Y mím chặt môi.

Lệ Đình Xuyên vẫn điềm nhiên, nhả từng chữ  “1 tỷ.”

Rầm




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status