Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 17

/1655



“Tôi nhìn ra được điều đó nên mới để lại một lá bùa dược cho cậu, giúp ngăn chặn phần nào. Nhưng bùa dược với cậu chỉ là trị ngọn không trị gốc.” Nói đến khô cả miệng, Nguyên Y nhấp một ngụm trà trong chiếc ly tinh xảo.

Ừm, trà ngon thật 

Ly cũng đẹp nữa  

Thích ghê    

Ánh mắt Nguyên Y lấp lánh. 

Lý Gia Bảo bị lời cô dọa đến nỗi không để ý, nhưng Tiểu Thụ lại chú ý.

Thì ra mẹ thích những chiếc ly như thế này 

Tiểu Thụ âm thầm ghi nhớ sở thích của mẹ trong đầụ

“Vậy… vậy cô cứu tôi với, chữa khỏi bệnh cho tôi đi  Bao nhiêu tiền tôi cũng sẵn sàng trả  ” Lý Gia Bảo bừng tỉnh, vội vàng chồm tới định nắm lấy tay Nguyên Y.

Kết quả, Tiểu Thụ lập tức chắn trước mặt mẹ, nhe răng với Lý Gia Bảo rồi quát lớn  "Tránh xa mẹ em ra "

Chiếc xe của Lệ Đình Xuyên dừng lại trước cổng biệt thự của anh trong trung tâm thành phố.

Nghiêm Trực bước xuống xe nhưng vẫn đứng bên ngoài chờ đợi.

Trong xe, Lệ Đình Xuyên vẫn giữ gương mặt lạnh lùng. Ngay cả giọng nói trong trẻo đáng yêu của cô bé từ đầu dây bên kia cũng không làm tan chảy sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh.

“Ba ơi, ba thật sự không thể về thăm con được sao?” Bên trong điện thoại, giọng cô bé vang lên nũng nịụ

Lệ Đình Xuyên im lặng một chút rồi mới nói  “Nghe lời ông nội.”

“Dạ.” Giọng cô bé chứa đầy sự thất vọng.

Dường như cô bé rất muốn trò chuyện với ba thêm một lúc, nhưng lại không biết nói gì. Nghĩ một lúc, cô mới nhỏ nhẹ hỏi  “Ba ơi, ông nội bảo hôm nay ba sẽ đưa em trai con về.”

“Một tháng nữa.” Lệ Đình Xuyên trả lời chắc chắn.

“Vậy... tạm biệt ba ạ.” Cuối cùng, cô bé đành từ bỏ mong muốn trò chuyện thêm với ba.

“Ừ.” Giọng nói của Lệ Đình Xuyên không thể hiện chút cảm xúc nào.

Chỉ đến khi đầu dây bên kia đã cúp máy, anh mới khẽ thở phào.

Lệ Đình Xuyên xoa trán, gọi một tiếng  “Nghiêm Trực”.

Nghiêm Trực đang đứng chờ bên ngoài liền mở cửa xe và đặt chiếc xe lăn cạnh cửa.

Dù đôi chân đã bị thương, nhưng Lệ Đình Xuyên vẫn giữ lòng tự trọng của mình. Trong quá trình từ trên xe xuống xe lăn, anh không cho phép bất kỳ ai giúp đỡ, vậy nên Nghiêm Trực chỉ có thể âm thầm đứng bên bảo vệ.

Khi Lệ Đình Xuyên đã ngồi an toàn trên xe lăn, Nghiêm Trực lập tức cầm tấm chăn nhỏ gấp sẵn phủ lên đôi chân anh.

“Lệ gia, ngài không muốn về nhà cũ thăm cô bé sao?” Nghiêm Trực không khỏi hỏi khi đang chỉnh lại tấm chăn.

“Không cần, ông cụ chăm sóc con bé rất tốt.” Lệ Đình Xuyên vẫn giữ nét mặt vô cảm.

“…” Nghiêm Trực không biết nên nói gì.

Dường như Lệ gia rất xa cách với cô bé.

Cũng dễ hiểu thôi, ai mà chấp nhận được việc sau khi tỉnh dậy sau cuộc hôn mê lại phát hiện mình có một cô con gái, huống chi đứa trẻ còn được sinh ra bằng thủ đoạn đê tiện. 

Mặc dù đứa trẻ vô tội, nhưng chỉ cần nghĩ đến mẹ của nó, người đàn ông nào cũng sẽ cảm thấy khó chịụ

Nghiêm Trực thương cảm nhìn Lệ Đình Xuyên.

Lệ Đình Xuyên không hề biết Nghiêm Trực đang nghĩ gì. Anh không thân thiết với con gái đơn giản là vì không biết cách giao tiếp với trẻ con, chứ không phải anh ghét bỏ cô bé.

Trong quán cà phê OI, Lý Gia Bảo coi Nguyên Y như chiếc phao cứu sinh nên hành động có chút thái quá.




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status