"Buổi tối, chị muốn ăn gì? Em nấu cho chị ăn." Đến gần Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ vẫn ôn nhu hỏi.
"Cái gì em cũng làm được à?" Giọng nói Thịnh Như Ỷ không mang tin tưởng lớn cho lắm.
Kha Nhược Sơ nói: "Không biết thì học."
Nghe chỉ là một câu nói bình thường nhưng lại bắt lấy tâm Thịnh Như Ỷ, cô dùng tay xoa đầu Kha Nhược Sơ, "Để chị nấu là được rồi."
Kha Nhược Sơ là một người sống tích cực, cô nói sẽ chăm sóc cho Thịnh Như Ỷ, nhất định sẽ làm được.
Ánh đèn rực rỡ vừa mới lên.
Trên đường phố, dòng xe không ngừng.
Vẫn là khung cảnh quen thuộc, Thịnh Như Ỷ lái xe đi qua con đường này không biết bao nhiêu lần, có đôi khi lái xe một mình, có khi thì say được người khác chở.
Thịnh Như Ỷ thoải mái dựa vào lưng ghế, thả lỏng cơ thể, nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại mở mắt ra, nhìn gương mặt của Kha Nhược Sơ.
Đi qua những đêm cô đơn một mình, cô mới thấy như thế này rất hạnh phúc, mặc dù chỉ mà một ánh nhìn, không cần nói điều gì cả.
Lúc Kha Nhược Sơ lái xe, sẽ không nói một lời nào, đôi tay nắm chặt tay lái, lưng ngồi thẳng, đôi môi hơi mím, nghiêm túc tập chung.
Thịnh Như Ỷ nhìn nhìn rồi lại cười nhẹ, cô gái nhỏ nhà cô lái xe so với người khác thật đáng yêu, trong lòng lại không nhịn được mà nghĩ, ước gì được gặp người này sớm hơn, như thế có tốt hơn không?
Nhưng nếu gặp nhau sớm hơn, có thể tình cảnh cũng khác nhau.
Duyên phận, phải nhờ đến thiên thời địa lợi, thiếu một thứ cũng không được.
Hai người trước khi về nhà thì đi siêu thị một vòng, mua hai túi đồ lớn mới đi về.
Mở cửa, thay đổi dép.
Điềm Đậu từ trên lầu chạy xuống, chạy quanh hai người vòng vòng.
Kha Nhược Sơ chú ý đến động tác xoay mắt cá chân của Thịnh Như Ỷ, cô ngồi xổm xuống, cẩn thận giúp Thịnh Như Ỷ cởi giày cao gót, lại cầm đôi dép ra, cúi đầu, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mát xa.
Thấy Điềm Đậu muốn đến chơi với cô, cô quay đầu cười nói, "Điềm Đậu ngoan, qua bên kia chơi đi."
Điềm Đậu nghe hiểu, uể oải đi chỗ khác.
Đôi giày này cao ít nhất 10cm, Kha Nhược Sơ nhìn thôi cũng đã mệt chân, cô chỉ dám mang đôi giày cao 3cm mà thôi.
"Ngày thường, chị đừng mang giày cao như thế này, thường xuyên mang giày cao gót không tốt cho chân...." Kha Nhược Sơ đang nói thì dừng lại, bởi vì Thịnh Như Ỷ từ nãy đến giờ vẫn không nói chuyện.
Vừa ngẩng đầu, Kha Nhược Sơ nhìn thấy Thịnh Như Ỷ đang nhìn cô không chớp mắt.
"Đứa ngốc này." Thịnh Như Ỷ đưa tay ra muốn kéo Kha Nhược Sơ đứng dậy, "Chị không có giận em, không cần làm như thế."
Kha Nhược Sơ không chịu, vẫn ấn chân cho Thịnh Như Ỷ, "Chân đau mát xa một chút sẽ đỡ hơn, em giúp chị ấn."
Ý của Thịnh Như Ỷ muốn bảo Kha Nhược Sơ không cần làm như thế để làm cho cô vui vẻ, nhưng cô phát giác bản thân đã hiểu lầm, Kha Nhược Sơ chỉ đơn thuần quan tâm cô mà thôi.
"Đừng ấn nữa, chân chị không đau." Thịnh Như Ỷ nắm lấy tay Kha Nhược Sơ, chờ Kha Nhược Sơ đứng dậy, cô kéo Kha Nhược Sơ ngồi lên đùi mình. Hai tay vòng qua eo Kha Nhược Sơ, rồi ôm lấy, "Chị nghe lời vợ, sau này nếu cần không thiết sẽ không mang giày cao gót."
Lại gọi cô là vợ nữa rồi, tâm Kha Nhược Sơ xao động. Nhớ đến lời Bạch Mông nói, làm nũng gọi vợ yêu vài tiếng là được rồi, cũng là một cách làm cho Thịnh Như Ỷ vui.
Hoá ra là thật nha.
"Vợ yêu~" Đột nhiên, Kha Nhược Sơ gọi Thịnh Như Ỷ một tiếng, giọng mềm như bông, ngọt ngào vô cùng.
Thịnh Như Ỷ còn cho rằng bản thân nghe lầm, nở một nụ cười đủ làm người ta rung động, "Hửm, gọi chị là gì đó?"
Vốn nghĩ diễn biến đang tốt, nào ngờ bị Thịnh Như Ỷ hỏi ngược lại như thế, cứ cảm thấy sai sai sao đó, ánh mắt Kha Nhược Sơ né tránh. Đánh trống lãng là bản l
"Cái gì em cũng làm được à?" Giọng nói Thịnh Như Ỷ không mang tin tưởng lớn cho lắm.
Kha Nhược Sơ nói: "Không biết thì học."
Nghe chỉ là một câu nói bình thường nhưng lại bắt lấy tâm Thịnh Như Ỷ, cô dùng tay xoa đầu Kha Nhược Sơ, "Để chị nấu là được rồi."
Kha Nhược Sơ là một người sống tích cực, cô nói sẽ chăm sóc cho Thịnh Như Ỷ, nhất định sẽ làm được.
Ánh đèn rực rỡ vừa mới lên.
Trên đường phố, dòng xe không ngừng.
Vẫn là khung cảnh quen thuộc, Thịnh Như Ỷ lái xe đi qua con đường này không biết bao nhiêu lần, có đôi khi lái xe một mình, có khi thì say được người khác chở.
Thịnh Như Ỷ thoải mái dựa vào lưng ghế, thả lỏng cơ thể, nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại mở mắt ra, nhìn gương mặt của Kha Nhược Sơ.
Đi qua những đêm cô đơn một mình, cô mới thấy như thế này rất hạnh phúc, mặc dù chỉ mà một ánh nhìn, không cần nói điều gì cả.
Lúc Kha Nhược Sơ lái xe, sẽ không nói một lời nào, đôi tay nắm chặt tay lái, lưng ngồi thẳng, đôi môi hơi mím, nghiêm túc tập chung.
Thịnh Như Ỷ nhìn nhìn rồi lại cười nhẹ, cô gái nhỏ nhà cô lái xe so với người khác thật đáng yêu, trong lòng lại không nhịn được mà nghĩ, ước gì được gặp người này sớm hơn, như thế có tốt hơn không?
Nhưng nếu gặp nhau sớm hơn, có thể tình cảnh cũng khác nhau.
Duyên phận, phải nhờ đến thiên thời địa lợi, thiếu một thứ cũng không được.
Hai người trước khi về nhà thì đi siêu thị một vòng, mua hai túi đồ lớn mới đi về.
Mở cửa, thay đổi dép.
Điềm Đậu từ trên lầu chạy xuống, chạy quanh hai người vòng vòng.
Kha Nhược Sơ chú ý đến động tác xoay mắt cá chân của Thịnh Như Ỷ, cô ngồi xổm xuống, cẩn thận giúp Thịnh Như Ỷ cởi giày cao gót, lại cầm đôi dép ra, cúi đầu, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mát xa.
Thấy Điềm Đậu muốn đến chơi với cô, cô quay đầu cười nói, "Điềm Đậu ngoan, qua bên kia chơi đi."
Điềm Đậu nghe hiểu, uể oải đi chỗ khác.
Đôi giày này cao ít nhất 10cm, Kha Nhược Sơ nhìn thôi cũng đã mệt chân, cô chỉ dám mang đôi giày cao 3cm mà thôi.
"Ngày thường, chị đừng mang giày cao như thế này, thường xuyên mang giày cao gót không tốt cho chân...." Kha Nhược Sơ đang nói thì dừng lại, bởi vì Thịnh Như Ỷ từ nãy đến giờ vẫn không nói chuyện.
Vừa ngẩng đầu, Kha Nhược Sơ nhìn thấy Thịnh Như Ỷ đang nhìn cô không chớp mắt.
"Đứa ngốc này." Thịnh Như Ỷ đưa tay ra muốn kéo Kha Nhược Sơ đứng dậy, "Chị không có giận em, không cần làm như thế."
Kha Nhược Sơ không chịu, vẫn ấn chân cho Thịnh Như Ỷ, "Chân đau mát xa một chút sẽ đỡ hơn, em giúp chị ấn."
Ý của Thịnh Như Ỷ muốn bảo Kha Nhược Sơ không cần làm như thế để làm cho cô vui vẻ, nhưng cô phát giác bản thân đã hiểu lầm, Kha Nhược Sơ chỉ đơn thuần quan tâm cô mà thôi.
"Đừng ấn nữa, chân chị không đau." Thịnh Như Ỷ nắm lấy tay Kha Nhược Sơ, chờ Kha Nhược Sơ đứng dậy, cô kéo Kha Nhược Sơ ngồi lên đùi mình. Hai tay vòng qua eo Kha Nhược Sơ, rồi ôm lấy, "Chị nghe lời vợ, sau này nếu cần không thiết sẽ không mang giày cao gót."
Lại gọi cô là vợ nữa rồi, tâm Kha Nhược Sơ xao động. Nhớ đến lời Bạch Mông nói, làm nũng gọi vợ yêu vài tiếng là được rồi, cũng là một cách làm cho Thịnh Như Ỷ vui.
Hoá ra là thật nha.
"Vợ yêu~" Đột nhiên, Kha Nhược Sơ gọi Thịnh Như Ỷ một tiếng, giọng mềm như bông, ngọt ngào vô cùng.
Thịnh Như Ỷ còn cho rằng bản thân nghe lầm, nở một nụ cười đủ làm người ta rung động, "Hửm, gọi chị là gì đó?"
Vốn nghĩ diễn biến đang tốt, nào ngờ bị Thịnh Như Ỷ hỏi ngược lại như thế, cứ cảm thấy sai sai sao đó, ánh mắt Kha Nhược Sơ né tránh. Đánh trống lãng là bản l
