Khiêu Khích Mất Khống Chế, Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Cực Phẩm

Chương 104: Sống thử - Đêm tiếp theo của tôi, anh mua không nổi

/143


Buổi tối mê loạn trong quán bar, vẫn tiếng ồn ào như cũ, từng tốp trai thanh gái lịch lũ lượt xen kẽ nhau lui tới đây ăn chơi đàng điếm. Mùi rượu nồng nặc trong không khí, mãnh liệt, nhu hòa, hơi thở hỗn tạp đan xen, những thước phim tối này như là một định luật, dường như bao giờ nó cũng náo nhiệt như vậy.

Chiếc Mercedes-Benz việt dã dừng trước cửa quán bar, dáng vẻ Tô Lạp hoàn toàn trông giống như một cô hầu nhỏ đi theo sau lưng Khương Mỹ Na và Lôi Kình, thế nhưng mặc dù mang bộ dạng ấy nhưng nét mặt của cô lại có vẻ như đang muốn hãm hại chủ tử của mình.

Tô Lạp theo sát sau đuôi, chỉ sợ mình bị lạc mất, bên trong quán bar tối thui, hơn nữa mấy ánh đèn xanh tím cứ lập lòe, căn bản là chẳng nhìn rõ mặt của ai với ai.

"Kình! Vào trong ngồi đi! Vị trí này không tệ! Dễ dàng nhìn thấy tiết mục tối nay!” Khương Mỹ Na tìm một chỗ bắt mắt nhất ngồi vào, kiêu ngạo ngước mắt nhìn bốn phía chung quanh, hình như đang muốn khoe khoang người đàn ông đi theo mình ưu tú cỡ nào, đưa tay vẫy phục vụ.

Lôi Kình hắng giọng ngồi xuống, Tô Lạp không ai khiến, cũng chẳng ai quan tâm, nhưng mà thời điểm nên giương oai thì vẫn có thể giương oai, kéo ghế tựa ra, hai chân tréo nguẩy, yên vị ngồi xuống.

Khương Mỹ Na giương bộ mặt chán ghét, trừng mắt nhìn chòng chọc Tô Lạp, một bàn rượu ba người ngồi, hai nữ một nam thật mất tự nhiên. Khương Mỹ Na đưa tay lấy mấy thứ, chốc chốc lại liếc mắt ngó chừng Tô Lạp một cái.

"Ách! Đừng nhìn tôi! Mấy người muốn làm gì thì làm đi! Cứ coi tôi như không khí là được.” Tô Lạp đứng lên, đi tới quầy rượu len lén nói gì đó với bartender, nhếch môi, sau đó cười tít mắt nhận lấy hai chai rượu màu nâu đen.

"Tôi bồi rượu! Hai người uống đi ha!” ‘cạch’ một tiếng, đặt hai chai rượu lên bàn, nói xong Tô Lạp cầm lấy cái ly trước mặt Khương Mỹ Na, rót đầy rượu vào.

Lôi Kình nốc ừng ực ba bốn ly liên tục, nhưng đôi mắt vẫn bóng loáng như cũ, khiến Tô Lạp không khỏi kinh ngạc, trộm ngửi thử miệng bình rượu một cái, mùi vị nồng nặc đập ngay vào mặt, rượu này mạnh như vậy, sao chẳng thấy anh ta say?

"Uống nữa đi! Rượu này thơm quá.” Tô Lạp lại đứng dậy rót đầy rượu vào ly của Lôi Kình, dáng vẻ hung ác.

Lôi Kình bị cô hiếp đáp, cầm ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn, nhìn Tô Lạp vì món nợ hiệp nghị được giảm đi phân nửa mà bán mạng rót rượu, khẽ nhếch môi: “Không chỉ có hai chúng tôi uống! Rót rượu cũng rất cực khổ! Uống một ly đi!”

Không đợi Tô Lạp trả lời, Lôi Kình đã cầm một bình rượu khác lên mở ra, đích thân rót cho Tô Lạp một ly.

Tô Lạp nhìn lên ly rượu trước mặt, rượu này quá mạnh, không biết mình có kham nổi hay không đây, hy vọng uống vào một ly liền trở lại như ban đầu. Bằng không thì chính là tự vác tảng đá đập thẳng vào chân mình rồi.

Không biết là đã uống hết mấy ly, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, Tô Lạp nhìn bóng dáng của Lôi Kình nhòe ra, ngồi huỵch xuống ghế suýt chút nữa thì ngã.

"Đây là loại phụ nữ gì vậy? Tửu lượng thấp thế này sao? Thật là mất mặt!" Khương Mỹ Na tí ta tí tởn đem cái ghế của Tô Lạp kéo ra xa, ngồi dựa gần hơn vào Lôi Kình.

"Uống một ly nữa!"