Phòng sưởi giữa Đông Cung, một vị thiếu niên mang vẻ mặt thảnh thơi đang thưởng thức bức tranh tịch dương rực rỡ.
Hắn chắp tay đứng trước cửa sổ khắc hoa văn, bóng dáng cao lớn được nắng chiều dát lên một vầng sáng vàng nhạt, khuôn mặt như ngọc tinh xảo cũng đang đắm chìm trong cảnh sắc nhu hòa.
Nhưng, trong đôi mắt sáng rực như lưu ly lại không nhiễm chút ý đẹp nơi phong cảnh, vẫn lạnh lùng như trước, không một gợn sóng.
Cho dù ánh mắt của hắn có dịu dàng đến đâu, cho dù bên môi của hắn vẫn đang có chút ý cười nhẹ nhàng.
Ánh trời chiều như lửa đốt mang theo ánh

Hắn chắp tay đứng trước cửa sổ khắc hoa văn, bóng dáng cao lớn được nắng chiều dát lên một vầng sáng vàng nhạt, khuôn mặt như ngọc tinh xảo cũng đang đắm chìm trong cảnh sắc nhu hòa.
Nhưng, trong đôi mắt sáng rực như lưu ly lại không nhiễm chút ý đẹp nơi phong cảnh, vẫn lạnh lùng như trước, không một gợn sóng.
Cho dù ánh mắt của hắn có dịu dàng đến đâu, cho dù bên môi của hắn vẫn đang có chút ý cười nhẹ nhàng.
Ánh trời chiều như lửa đốt mang theo ánh

|
/34
|

