Y Kiều tùy tiện chọn một bình hồng trà và mấy loại bánh, một người thoải mái chậm rãi nhâm nhi thưởng thức.
Thật ra nàng cũng không hoàn toàn vì vui chơi giải trí nên mới tới nơi này, quan trọng nhất là để thoát khỏi khoá huấn luyện nặng nề kia, trước tiên phải tìm một nơi giải quyết, chỉnh đốn lại đống tâm trạng đã sớm loạn của bản thân, ngẫm xem bước tiếp theo phải làm gì. Đặc biệt trong lúc thưởng thức mỹ vị của bánh Tô Tùng, còn có chút hương thơm của hồng trà quanh quẩn bên người, khiến những thứ này vốn đã là lựa chọn tốt, giờ lại khiến người ta càng thích ý hơn.
Thế nhưng, những người bàn đối diện kia không hề cho nàng được hưởng chút bình yên.
... Các vị các vị, thi từ ca phú quá nhiều rồi cũng chán. Không bằng hôm nay Lý mỗ ra cho các vị đây một đề. Tuy chỉ là chút mánh khóe trong toán học, không đáng nhắc đến, nhưng cũng đáng để trợ hứng, các vị cũng có chủ đề mới, thế nào?
Tiếng nói lanh lảnh truyền tới từ phía đối diện, Y Kiều cảm thấy vô cùng chói tai, không khỏi dời mắt nhìn về phía đám văn nhân bên cửa sổ kia.
Kẻ vừa lên tiếng có dáng dấp cao gầy như sào, đôi mắt tam giác* lóe lên chút ánh sáng như tên trộm, da mặt ố vàng, trên mặt đầy tàn nhang. Đề nghị hắn vừa nêu lên được cả đám người phụ họa, giờ phút này đang văn nước bọt tung tóe để ra đề mục cho đồng bạn.
(*Mắt tam giác: mí trên và mí dưới đều hợp thành 1 góc nhọn và sắc ở phía đuôi mắt, trông giống như mắt như hình tam giác.)
Ai, các vị phải nghe cho kĩ nhé, bây giờ gà thỏ chung cũi, trên có chín mươi tám cái đầu, dưới có ba tram lẻ sáu cái chân, hỏi có bao nhiêu gà bao nhiêu thỏ? Họ Lý kia nói xong thì chớp chớp mắt, như đã liệu trước đồng bạn ở đây sẽ không trả lời được, khi ra vấn đề xong thì đắc ý nhìn xung quanh một vòng, sau đó thong dong uống trà.
Đây là một đề khá thú vị trong 'Tôn Tử Toán Kinh'*, do hắn nhàn rỗi không có việc gì làm, nghe được từ chỗ người khác. Cũng may đầu óc hắn không tồi, trước đó đã tính toán một chút, sửa vài con số.
(*Tôn tử toán kinh: Khoảng đầu thế kỷ III, Tôn Tử đã viết sách Tôn Tử toán kinh . Trong quyển sách này, những bài toán của lý thuyết số đã xuất hiện như sự mở rộng các bài toán số học. Tôn Tử đã giải được bài toán tìm các số khi chia cho 3, 5, 7 còn dư 2, 3, 2 (bài toán về đồng dư thức)).
Vậy thì tính thế nào, chỉ biết đầu và chân, sao có thể nói được có bao nhiêu con mỗi loại chứ?
Đúng vậy Lý huynh, huynh làm khó bọn ta thế! Chúng ta vẫn chưa nghiên cứu lĩnh vực này, muốn giải được thì còn khó hơn lên trời...
Ta nói Lý huynh này, huynh sẽ không bắt chúng ta phải đi đếm thật chứ? Vậy thì phải tới ngày tháng năm nào... Huống chi, với những văn nhân nhã sĩ chỉ biết thi văn như chúng ta đây, muốn làm những việc của mấy vị tiên sinh phòng thu chi đó, tuyệt đối không hề đơn giản đâu...
Vậy thì làm sao đây, thử cũng không thử được, ta thấy Lý huynh vẫn nên giải câu hỏi này đi...
...
Một đám người ngươi một câu ta một câu, mồm năm miệng mười xoay quanh một chủ đề.
Hắn như đã đắc ý đủ, ngoài cười nhưng trong không cười buông chén trà, vừa mở miệng muốn công bố đáp án, đột nhiên bị một giọng nói vang dội ngắt lời: Chậm đã! Trình mỗ biết. Họ Lý kia thấy một kẻ ngang ngược thò chân vào, không khỏi có hơi mất hứng, bất mãn nhìn người tới.
Chỉ thấy một nam tử mặc thanh sam tầm hơn hai mươi bước nhanh về phía bọn họ. Nam tử mày kiếm mắt sáng, xem như tương đối tuấn lãng, chỉ là ngũ quan và đường nét trên gương mặt hơi thô, không đủ tinh tế.
Hắn bước tới bên chiếc bàn gần cửa sổ kia, khẽ chắp tay, cười nói: Các vị huynh đài, không biết Trình mỗ có được thử một lần không?
Tuy động tác khá

Thật ra nàng cũng không hoàn toàn vì vui chơi giải trí nên mới tới nơi này, quan trọng nhất là để thoát khỏi khoá huấn luyện nặng nề kia, trước tiên phải tìm một nơi giải quyết, chỉnh đốn lại đống tâm trạng đã sớm loạn của bản thân, ngẫm xem bước tiếp theo phải làm gì. Đặc biệt trong lúc thưởng thức mỹ vị của bánh Tô Tùng, còn có chút hương thơm của hồng trà quanh quẩn bên người, khiến những thứ này vốn đã là lựa chọn tốt, giờ lại khiến người ta càng thích ý hơn.
Thế nhưng, những người bàn đối diện kia không hề cho nàng được hưởng chút bình yên.
... Các vị các vị, thi từ ca phú quá nhiều rồi cũng chán. Không bằng hôm nay Lý mỗ ra cho các vị đây một đề. Tuy chỉ là chút mánh khóe trong toán học, không đáng nhắc đến, nhưng cũng đáng để trợ hứng, các vị cũng có chủ đề mới, thế nào?
Tiếng nói lanh lảnh truyền tới từ phía đối diện, Y Kiều cảm thấy vô cùng chói tai, không khỏi dời mắt nhìn về phía đám văn nhân bên cửa sổ kia.
Kẻ vừa lên tiếng có dáng dấp cao gầy như sào, đôi mắt tam giác* lóe lên chút ánh sáng như tên trộm, da mặt ố vàng, trên mặt đầy tàn nhang. Đề nghị hắn vừa nêu lên được cả đám người phụ họa, giờ phút này đang văn nước bọt tung tóe để ra đề mục cho đồng bạn.
(*Mắt tam giác: mí trên và mí dưới đều hợp thành 1 góc nhọn và sắc ở phía đuôi mắt, trông giống như mắt như hình tam giác.)
Ai, các vị phải nghe cho kĩ nhé, bây giờ gà thỏ chung cũi, trên có chín mươi tám cái đầu, dưới có ba tram lẻ sáu cái chân, hỏi có bao nhiêu gà bao nhiêu thỏ? Họ Lý kia nói xong thì chớp chớp mắt, như đã liệu trước đồng bạn ở đây sẽ không trả lời được, khi ra vấn đề xong thì đắc ý nhìn xung quanh một vòng, sau đó thong dong uống trà.
Đây là một đề khá thú vị trong 'Tôn Tử Toán Kinh'*, do hắn nhàn rỗi không có việc gì làm, nghe được từ chỗ người khác. Cũng may đầu óc hắn không tồi, trước đó đã tính toán một chút, sửa vài con số.
(*Tôn tử toán kinh: Khoảng đầu thế kỷ III, Tôn Tử đã viết sách Tôn Tử toán kinh . Trong quyển sách này, những bài toán của lý thuyết số đã xuất hiện như sự mở rộng các bài toán số học. Tôn Tử đã giải được bài toán tìm các số khi chia cho 3, 5, 7 còn dư 2, 3, 2 (bài toán về đồng dư thức)).
Vậy thì tính thế nào, chỉ biết đầu và chân, sao có thể nói được có bao nhiêu con mỗi loại chứ?
Đúng vậy Lý huynh, huynh làm khó bọn ta thế! Chúng ta vẫn chưa nghiên cứu lĩnh vực này, muốn giải được thì còn khó hơn lên trời...
Ta nói Lý huynh này, huynh sẽ không bắt chúng ta phải đi đếm thật chứ? Vậy thì phải tới ngày tháng năm nào... Huống chi, với những văn nhân nhã sĩ chỉ biết thi văn như chúng ta đây, muốn làm những việc của mấy vị tiên sinh phòng thu chi đó, tuyệt đối không hề đơn giản đâu...
Vậy thì làm sao đây, thử cũng không thử được, ta thấy Lý huynh vẫn nên giải câu hỏi này đi...
...
Một đám người ngươi một câu ta một câu, mồm năm miệng mười xoay quanh một chủ đề.
Hắn như đã đắc ý đủ, ngoài cười nhưng trong không cười buông chén trà, vừa mở miệng muốn công bố đáp án, đột nhiên bị một giọng nói vang dội ngắt lời: Chậm đã! Trình mỗ biết. Họ Lý kia thấy một kẻ ngang ngược thò chân vào, không khỏi có hơi mất hứng, bất mãn nhìn người tới.
Chỉ thấy một nam tử mặc thanh sam tầm hơn hai mươi bước nhanh về phía bọn họ. Nam tử mày kiếm mắt sáng, xem như tương đối tuấn lãng, chỉ là ngũ quan và đường nét trên gương mặt hơi thô, không đủ tinh tế.
Hắn bước tới bên chiếc bàn gần cửa sổ kia, khẽ chắp tay, cười nói: Các vị huynh đài, không biết Trình mỗ có được thử một lần không?
Tuy động tác khá

|
/34
|

