Chu Kiến Thâm cũng không hỏi kĩ thêm, chỉ yên lặng ngồi bên giường bà ta.
Có thể vì lúc này tâm tình đã bình ổn hơn một chút, sự đau đớn của Vạn quý phi cũng dần biến mất.
Bà ta quay đầu, nhìn thấy trên mặt Chu Kiến Thâm cũng không có bao nhiêu vẻ giận giữ, liền cố gượng làm dịu giọng đi một chút, ân cần hỏi han: Bệ hạ có tâm sự sao?
Chu Kiến Thâm sững người, thấy sắc mặt bà ta có chuyển biến tốt hơn mới cảm thấy yên lòng, vui mừng cười: Nhìn trẫm đi, rõ ràng là tới thăm nàng, nàng còn chú ý tới trẫm. Trinh nhi, nàng đã khoẻ hơn chưa?
Vạn quý phi cười cười, gật đầu yếu ớt.
Tảng đá trong lòng Chu Kiến Thâm đã được bỏ xuống, liền nghĩ tới chuyện khiến bản thân phải nén giận.
Vẫn là Trinh nhi khéo hiểu lòng người. Ông ta thở dài một hơi, sau đó lại hừ lạnh một tiếng: Còn không phải là do tên nghịch tử kia sao! Thật sự là càng lúc càng không ra sao, rõ ràng là ba ngày không thấy bóng dáng đâu! Trẫm truyền toàn bộ cung nhân trong điện của nó đến để hỏi chuyện, thế mà cả đám đều không biết gì! Ngay cả Vạn An, Lưu Cát đều run rẩy cả buổi mà không nói nên lời, đúng là một đám phế vật! Hừ, còn nó, lúc trở về thậm chí cả một câu giải thích cũng không có, nó cho rằng đây là đâu, nó muốn tới là tới, muốn đi thì đi sao? Nếu không phải do trận địa chấn hai năm trước, trẫm đã sớm phế nó đi rồi! Nó còn cho rằng, nó vẫn có thể yên ổn mà chiếm lấy Đông Cung sao?
Thấy Chu Kiến Thâm càng nói càng giận, hệt như đang trút toàn bộ oán khí trong lòng mình ra ngoài.
Khoé môi Vạn quý phi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Xin hoàng thượng bớt giận, đừng vì loại người này mà làm thân thể bị tổn thương. Bà ta nghiêm túc nói: Thái tử là thái tử của con dân của Đại Minh ta nhưng lại không biết kiềm chế bản thân, làm ra những chuyện không hợp phép tắc như thế, thật sự đã làm tổn hại đến mặt mũi của hoàng thất! Hoàng thượng, chuyện không thể để lâu, không thể cứ nuông chiều thái tử mãi như thế! Vô cớ rời cung ba ngày không về, thật sự không còn thể thống, nếu không răn đe phạt nặng, vậy quốc pháp sẽ đặt ở đâu? Về sau hoàng thượng phải cai trị giang sơn này thế nào đây?
Nói tới nói lui, cuối cùng chỉ còn lại một ý, không trừng phạt thái tử, đơn giản sẽ khiến quân thần cộng phẫn, thiên lý khó dung.
Chu Kiến Thâm chỉ đang càu nhàu, thật sự không có ý nghĩ phải trừng phạt thật.
Cũng không phải do đau lòng cho nhi tử, chẳng qua ngay cả bản thân ông ta, cũng có những lúc phải tránh đi để tìm chút thanh nhàn.
Có điều, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Vạn quý phi, ông ta lại không có cách nào để bỏ qua ý tốt của bà ta, liền buồn bã nói: Chuyện dạy dỗ này, nếu có thể bỏ được thì nên bỏ, dù sao chuyện cũng không nghiêm trọng đến mức ấy. Nếu làm lớn chuyện, chưa nói đến việc sẽ có thêm phiền, ngay cả trẫm cũng sẽ bị chê trách, nhưng chuyện này là do nó mà ra, có trách phạt thì cũng không nên quá nặng. Theo ái phi, ta nên phạt thế nào?
Vạn quý phi thấy cơ hội báo thù rửa hận đã tới, vội vàng cố gắng kiềm chế tâm tình kích động của mình, ra vẻ bình tình, nói: Để nó đến điện Phụng Tiên quỳ ba ngày ba đêm đi, bảo nó phải kiểm điểm trước mặt tổ tông cho tốt, cũng phải giải thích

Có thể vì lúc này tâm tình đã bình ổn hơn một chút, sự đau đớn của Vạn quý phi cũng dần biến mất.
Bà ta quay đầu, nhìn thấy trên mặt Chu Kiến Thâm cũng không có bao nhiêu vẻ giận giữ, liền cố gượng làm dịu giọng đi một chút, ân cần hỏi han: Bệ hạ có tâm sự sao?
Chu Kiến Thâm sững người, thấy sắc mặt bà ta có chuyển biến tốt hơn mới cảm thấy yên lòng, vui mừng cười: Nhìn trẫm đi, rõ ràng là tới thăm nàng, nàng còn chú ý tới trẫm. Trinh nhi, nàng đã khoẻ hơn chưa?
Vạn quý phi cười cười, gật đầu yếu ớt.
Tảng đá trong lòng Chu Kiến Thâm đã được bỏ xuống, liền nghĩ tới chuyện khiến bản thân phải nén giận.
Vẫn là Trinh nhi khéo hiểu lòng người. Ông ta thở dài một hơi, sau đó lại hừ lạnh một tiếng: Còn không phải là do tên nghịch tử kia sao! Thật sự là càng lúc càng không ra sao, rõ ràng là ba ngày không thấy bóng dáng đâu! Trẫm truyền toàn bộ cung nhân trong điện của nó đến để hỏi chuyện, thế mà cả đám đều không biết gì! Ngay cả Vạn An, Lưu Cát đều run rẩy cả buổi mà không nói nên lời, đúng là một đám phế vật! Hừ, còn nó, lúc trở về thậm chí cả một câu giải thích cũng không có, nó cho rằng đây là đâu, nó muốn tới là tới, muốn đi thì đi sao? Nếu không phải do trận địa chấn hai năm trước, trẫm đã sớm phế nó đi rồi! Nó còn cho rằng, nó vẫn có thể yên ổn mà chiếm lấy Đông Cung sao?
Thấy Chu Kiến Thâm càng nói càng giận, hệt như đang trút toàn bộ oán khí trong lòng mình ra ngoài.
Khoé môi Vạn quý phi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Xin hoàng thượng bớt giận, đừng vì loại người này mà làm thân thể bị tổn thương. Bà ta nghiêm túc nói: Thái tử là thái tử của con dân của Đại Minh ta nhưng lại không biết kiềm chế bản thân, làm ra những chuyện không hợp phép tắc như thế, thật sự đã làm tổn hại đến mặt mũi của hoàng thất! Hoàng thượng, chuyện không thể để lâu, không thể cứ nuông chiều thái tử mãi như thế! Vô cớ rời cung ba ngày không về, thật sự không còn thể thống, nếu không răn đe phạt nặng, vậy quốc pháp sẽ đặt ở đâu? Về sau hoàng thượng phải cai trị giang sơn này thế nào đây?
Nói tới nói lui, cuối cùng chỉ còn lại một ý, không trừng phạt thái tử, đơn giản sẽ khiến quân thần cộng phẫn, thiên lý khó dung.
Chu Kiến Thâm chỉ đang càu nhàu, thật sự không có ý nghĩ phải trừng phạt thật.
Cũng không phải do đau lòng cho nhi tử, chẳng qua ngay cả bản thân ông ta, cũng có những lúc phải tránh đi để tìm chút thanh nhàn.
Có điều, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Vạn quý phi, ông ta lại không có cách nào để bỏ qua ý tốt của bà ta, liền buồn bã nói: Chuyện dạy dỗ này, nếu có thể bỏ được thì nên bỏ, dù sao chuyện cũng không nghiêm trọng đến mức ấy. Nếu làm lớn chuyện, chưa nói đến việc sẽ có thêm phiền, ngay cả trẫm cũng sẽ bị chê trách, nhưng chuyện này là do nó mà ra, có trách phạt thì cũng không nên quá nặng. Theo ái phi, ta nên phạt thế nào?
Vạn quý phi thấy cơ hội báo thù rửa hận đã tới, vội vàng cố gắng kiềm chế tâm tình kích động của mình, ra vẻ bình tình, nói: Để nó đến điện Phụng Tiên quỳ ba ngày ba đêm đi, bảo nó phải kiểm điểm trước mặt tổ tông cho tốt, cũng phải giải thích

|
/34
|

