*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bữa trưa cùng ngày, Dư Gia Đường ăn sạch đủ loại cua trong nhà hàng một lần, mỗi một loại ăn tận mấy phần, mới cảm thấy trong lòng thống khoái hơn một chút.
Con cua biển lớn kia cũng không biết là ăn cái gì mà lớn lên, lực đạo kiềm cua đại kinh cả mèo, còn đặc biệt khôn khéo kẹp lấy thịt lót mềm trên móng vuốt của Dư Gia Đường, liều chết kẹp đến suýt đứt da.
Cuối cùng dưới sự hỗ trợ của Nhiếp Liệu Dư Gia Đường mới cứu vớt cái móng vuốt ra được, nhưng chẳng bao lâu sau, bộ phận bị kẹp lấy đã sưng thành cục.
Móng vuốt sưng không thuận tiện để lột con cua, mấy chục phần cua ngon lành Dư Gia Đường ăn cơ hồ đều là do Nhiếp Liệu một mình lột, gặp phải khó lột, Dư Gia Đường mới dùng đầu bộ móng vuốt sắc bén kia hỗ trợ lột ra.
Ăn uống no đủ xong trở lại khách sạn, Dư Gia Đường nhấc chân lên định nhảy lên giường lớn trong phòng.
“Mới vừa cơm nước xong không được nằm ngủ.” Nhiếp Liệu một tay nhéo cổ linh miêu, một tay ôm lấy mông nó, bế nó ra khỏi giường.
Lấy thể trạng cao lớn hơn người bình thường rất nhiều của Nhiếp Liệu, thân hình hơi hiện mập ra của mèo lớn vẫn ước chừng che đi nửa người hắn.
“Lão Nhiếp anh nói đạo lý một chút đi, động vật họ mèo bọn tui ăn no là phải nằm tiêu hóa nha.” Dư Gia Đường nói thật đúng lý hợp tình.
Nhiếp Liệu không để ý tới anh gào loạn, đặt anh lên trên thảm. Dư Gia Đường vừa chấm đất, liền lại muốn nhảy vọt lên trên giường, mới vừa bước hai bước đã bị Nhiếp Liệu túm chặt hai cái chân sau lại, kéo trở về.
“Trước bôi thuốc đã rồi nói.”
Nhiếp Liệu lấy ra lọ thuốc mỡ vừa rồi mới mua ở trung tâm thương mại gần đó, vừa mở ra một cổ mùi thuốc mát lạnh đã tràn ra.
Chân sau của Dư Gia Đường bị ấn trốn không thoát được, đành phải chôn mặt vào trong thảm: “Mùi thuốc nồng như vậy, bôi vào tui khẳng định sẽ bị huân xỉu đó.”
Nhiếp Liệu tự ngửi ngửi thử, loại thuốc mỡ này có hương vị tươi mát nhất, đối với người mà nói ngửi vào là cực thoải mái, có lẽ là do khứu giác của động vật họ mèo quá nhanh nhạy, nên không thích ứng được.
“Vậy móng vuốt con phải làm sao bây giờ?” Nhiếp Liệu cũng sợ sẽ huân mèo lớn ra vấn đề gì đó.
Hắn nâng móng vuốt bị thương của mèo lớn lên, nhìn kỹ thật lâu, mày vẫn còn nhăn, “Sao lại sưng lợi hại thế này…… Con nói không có việc gì tự dưng con lại đi chơi cua làm gì hả.” Chẳng lẽ trên người con cua kia còn mang theo độc tố gì sao?
Dư Gia Đường rút móng vuốt về ô ô hai tiếng, “Ai lão Nhiếp anh cũng đừng nhọc lòng nữa, thế này cũng không đau mấy đâu, chỉ là nhìn dọa người mà thôi. Thân thể tui rất tốt, không qua bao lâu vết sưng này sẽ tiêu xuống nhanh thôi.”
“Con xác định?”
“Anh xem tui giống cái loại linh miêu hay nói láo này sao?”
“Giống.”
Dư Gia Đường quăng một cái miêu miêu chưởng qua. Nhiếp Liệu lập tức câm miệng.
Dư Gia Đường lười cãi cọ với lão Nhiếp, từ trên mặt đất bò dậy lại muốn chạy lên trên giường.
Lần này Nhiếp Liệu ngay cả kéo cũng không kéo, trực tiếp bóp lấy dưới nách hai chân trước của mèo lớn, bế nó từ trên mặt đất lên, “Nếu con thật sự không muốn bôi thuốc thì cũng được thôi, nhưng vẫn không thể lên trên giường nằm, ba mang con ra ngoài bờ cát đi dạo, tắm nắng luôn.”
Hắn cảm giác được mèo lớn trong lòng giãy giụa lợi hại, vỗ vỗ phía sau lưng nó: “Ngày thường không phải con thích phơi nắng trên núi giả ở nhà lắm à, nơi này ánh mặt trời tốt như vậy, không đi phơi thì thật đáng tiếc. Lại nói con làm ổ ở khách sạn làm gì chứ.”
Dư Gia Đường nghĩ thầm cũng phải, liền không lại kêu to nữa.
Khi đi ngang qua sảnh chính khách sạn, tầm mắt của nhân viên phục vụ sau bàn tiếp tân cùng đi ngang qua, vẫn luôn nhằm vào Nhiếp Liệu cùng linh miêu trong lòng hắn.
Du khách tới nơi này nghỉ phép, mang theo sủng vật thì rất nhiều, nhưng đại đa số đều thả trong khu sủng vật, không thể mang vào bên trong khách sạn. Cũng có một ít ngoại lệ, tỷ như du khách là người tàn tật, hoặc là có tình huống đặc thù khác, sinh hoạt không thể rời khỏi sự trợ giúp của sủng vật, không thể không mang theo sủng vật vào ở khách sạn.
Nơi Nhiếp Liệu đặt chính là khách sạn bên bờ biển thuộc Nhiếp thị, chỉ là hắn không dùng thân phận của mình, mà dùng thân phận của Triệu Thế Đường.
Triệu Thế Đường là trợ thủ đắc lực bên người Nhiếp Liệu, địa vị trong tổng bộ Nhiếp thị không hề thấp, người phụ trách khách sạn tự nhiên là không dám đắc tội.
Huống chi yêu cầu của hắn cũng không quá đáng, chỉ là mang theo một con sủng vật vào khách sạn, con sủng vật kia nhìn qua đã biết là thông minh rồi, trước mặt người ngoài đều thực an tĩnh, gắt gao bảo hộ bên người chủ nhân một tấc cũng không rời, như là đã từng được chuyên môn huấn luyện vậy.
Giữa trưa là thời điểm ánh mặt trời tốt nhất, người trên bờ cát rất nhiều, Nhiếp Liệu mua ô che nắng cùng ghế gấp sắp đặt tốt, bên cạnh còn mang theo một cái bàn lùn, bên trên có thức ăn cùng nước trái cây mua ở trung tâm thương mại.
Nhiếp Liệu mới vừa đặt xong ghế gấp, đang muốn ngồi lên trên, đã cảm thấy trước mắt có thân ảnh nhoáng lên, trên ghế liền nhiều thêm một con mèo lớn tư thế lười biếng phong tao.
Dư Gia Đường ngẩng đầu nhìn không trung xanh thẳm, thoải mái nheo mắt mèo lại, còn không quên vươn móng vuốt cầm lấy kính mát của Nhiếp Liệu đặt ở trên bàn, đeo lên trên cái mặt mèo tròn.
Mũi linh miêu không chịu nổi gọng kính, nhưng thắng ở cái đầu nó lớn, dùng sức cắm vào, kiểu gì cũng chen được.
“Đại Bảo.” Nhiếp Liệu mặt không biểu tình kêu.
Dư Gia Đường không kiên nhẫn rống rống hai tiếng, “Chuyện gì? Muốn mát xa cho tui sao? Hiện tại trước không cần, chờ tui nằm một hồi đã. Đúng rồi đợi lát nữa đừng thoa kem chống nắng cho tui đó, tui mới không cần cái thứ kia đâu, dùng bàn chải vuốt vuốt lông cho tui là được rồi.”
Nhiếp Liệu: “……”
Cái thứ hỗn trướng này.
“Dậy, vị trí của con ở bên kia.” Nhiếp Liệu chỉ chỉ cái ghế gấp còn chưa mở ở bên cạnh.
Dư Gia Đường gian nan gỡ kính mát xuống, theo vị trí Nhiếp Liệu chỉ mà nhìn qua, tức khắc nhếch miệng.
“Không đi.”
“Muốn đi thì anh đi mà nằm. Vị trí này là của tui.”
Nhiếp Liệu bị hành động vô lại này của anh nháo đến không biết giận, trừng mắt nhìn con mèo lớn da mặt dày kia nửa ngày, cũng không thấy đối phương có nửa điểm thay đổi chủ ý.
Cuối cùng chỉ có thể nhận mệnh lại qua bên kia chuẩn bị ghế gấp cho tốt.
Lần này hắn còn phủ lên ghế gấp một lớp đệm nước*. Nhiệt độ của bờ cát rất cao, có ô che nắng cũng vẫn rất nóng, nằm trên lớp đệm nước này là vừa lúc.
*đệm nước: cái loại đệm bơm nước vào ấy, nằm khá mát
Bữa trưa cùng ngày, Dư Gia Đường ăn sạch đủ loại cua trong nhà hàng một lần, mỗi một loại ăn tận mấy phần, mới cảm thấy trong lòng thống khoái hơn một chút.
Con cua biển lớn kia cũng không biết là ăn cái gì mà lớn lên, lực đạo kiềm cua đại kinh cả mèo, còn đặc biệt khôn khéo kẹp lấy thịt lót mềm trên móng vuốt của Dư Gia Đường, liều chết kẹp đến suýt đứt da.
Cuối cùng dưới sự hỗ trợ của Nhiếp Liệu Dư Gia Đường mới cứu vớt cái móng vuốt ra được, nhưng chẳng bao lâu sau, bộ phận bị kẹp lấy đã sưng thành cục.
Móng vuốt sưng không thuận tiện để lột con cua, mấy chục phần cua ngon lành Dư Gia Đường ăn cơ hồ đều là do Nhiếp Liệu một mình lột, gặp phải khó lột, Dư Gia Đường mới dùng đầu bộ móng vuốt sắc bén kia hỗ trợ lột ra.
Ăn uống no đủ xong trở lại khách sạn, Dư Gia Đường nhấc chân lên định nhảy lên giường lớn trong phòng.
“Mới vừa cơm nước xong không được nằm ngủ.” Nhiếp Liệu một tay nhéo cổ linh miêu, một tay ôm lấy mông nó, bế nó ra khỏi giường.
Lấy thể trạng cao lớn hơn người bình thường rất nhiều của Nhiếp Liệu, thân hình hơi hiện mập ra của mèo lớn vẫn ước chừng che đi nửa người hắn.
“Lão Nhiếp anh nói đạo lý một chút đi, động vật họ mèo bọn tui ăn no là phải nằm tiêu hóa nha.” Dư Gia Đường nói thật đúng lý hợp tình.
Nhiếp Liệu không để ý tới anh gào loạn, đặt anh lên trên thảm. Dư Gia Đường vừa chấm đất, liền lại muốn nhảy vọt lên trên giường, mới vừa bước hai bước đã bị Nhiếp Liệu túm chặt hai cái chân sau lại, kéo trở về.
“Trước bôi thuốc đã rồi nói.”
Nhiếp Liệu lấy ra lọ thuốc mỡ vừa rồi mới mua ở trung tâm thương mại gần đó, vừa mở ra một cổ mùi thuốc mát lạnh đã tràn ra.
Chân sau của Dư Gia Đường bị ấn trốn không thoát được, đành phải chôn mặt vào trong thảm: “Mùi thuốc nồng như vậy, bôi vào tui khẳng định sẽ bị huân xỉu đó.”
Nhiếp Liệu tự ngửi ngửi thử, loại thuốc mỡ này có hương vị tươi mát nhất, đối với người mà nói ngửi vào là cực thoải mái, có lẽ là do khứu giác của động vật họ mèo quá nhanh nhạy, nên không thích ứng được.
“Vậy móng vuốt con phải làm sao bây giờ?” Nhiếp Liệu cũng sợ sẽ huân mèo lớn ra vấn đề gì đó.
Hắn nâng móng vuốt bị thương của mèo lớn lên, nhìn kỹ thật lâu, mày vẫn còn nhăn, “Sao lại sưng lợi hại thế này…… Con nói không có việc gì tự dưng con lại đi chơi cua làm gì hả.” Chẳng lẽ trên người con cua kia còn mang theo độc tố gì sao?
Dư Gia Đường rút móng vuốt về ô ô hai tiếng, “Ai lão Nhiếp anh cũng đừng nhọc lòng nữa, thế này cũng không đau mấy đâu, chỉ là nhìn dọa người mà thôi. Thân thể tui rất tốt, không qua bao lâu vết sưng này sẽ tiêu xuống nhanh thôi.”
“Con xác định?”
“Anh xem tui giống cái loại linh miêu hay nói láo này sao?”
“Giống.”
Dư Gia Đường quăng một cái miêu miêu chưởng qua. Nhiếp Liệu lập tức câm miệng.
Dư Gia Đường lười cãi cọ với lão Nhiếp, từ trên mặt đất bò dậy lại muốn chạy lên trên giường.
Lần này Nhiếp Liệu ngay cả kéo cũng không kéo, trực tiếp bóp lấy dưới nách hai chân trước của mèo lớn, bế nó từ trên mặt đất lên, “Nếu con thật sự không muốn bôi thuốc thì cũng được thôi, nhưng vẫn không thể lên trên giường nằm, ba mang con ra ngoài bờ cát đi dạo, tắm nắng luôn.”
Hắn cảm giác được mèo lớn trong lòng giãy giụa lợi hại, vỗ vỗ phía sau lưng nó: “Ngày thường không phải con thích phơi nắng trên núi giả ở nhà lắm à, nơi này ánh mặt trời tốt như vậy, không đi phơi thì thật đáng tiếc. Lại nói con làm ổ ở khách sạn làm gì chứ.”
Dư Gia Đường nghĩ thầm cũng phải, liền không lại kêu to nữa.
Khi đi ngang qua sảnh chính khách sạn, tầm mắt của nhân viên phục vụ sau bàn tiếp tân cùng đi ngang qua, vẫn luôn nhằm vào Nhiếp Liệu cùng linh miêu trong lòng hắn.
Du khách tới nơi này nghỉ phép, mang theo sủng vật thì rất nhiều, nhưng đại đa số đều thả trong khu sủng vật, không thể mang vào bên trong khách sạn. Cũng có một ít ngoại lệ, tỷ như du khách là người tàn tật, hoặc là có tình huống đặc thù khác, sinh hoạt không thể rời khỏi sự trợ giúp của sủng vật, không thể không mang theo sủng vật vào ở khách sạn.
Nơi Nhiếp Liệu đặt chính là khách sạn bên bờ biển thuộc Nhiếp thị, chỉ là hắn không dùng thân phận của mình, mà dùng thân phận của Triệu Thế Đường.
Triệu Thế Đường là trợ thủ đắc lực bên người Nhiếp Liệu, địa vị trong tổng bộ Nhiếp thị không hề thấp, người phụ trách khách sạn tự nhiên là không dám đắc tội.
Huống chi yêu cầu của hắn cũng không quá đáng, chỉ là mang theo một con sủng vật vào khách sạn, con sủng vật kia nhìn qua đã biết là thông minh rồi, trước mặt người ngoài đều thực an tĩnh, gắt gao bảo hộ bên người chủ nhân một tấc cũng không rời, như là đã từng được chuyên môn huấn luyện vậy.
Giữa trưa là thời điểm ánh mặt trời tốt nhất, người trên bờ cát rất nhiều, Nhiếp Liệu mua ô che nắng cùng ghế gấp sắp đặt tốt, bên cạnh còn mang theo một cái bàn lùn, bên trên có thức ăn cùng nước trái cây mua ở trung tâm thương mại.
Nhiếp Liệu mới vừa đặt xong ghế gấp, đang muốn ngồi lên trên, đã cảm thấy trước mắt có thân ảnh nhoáng lên, trên ghế liền nhiều thêm một con mèo lớn tư thế lười biếng phong tao.
Dư Gia Đường ngẩng đầu nhìn không trung xanh thẳm, thoải mái nheo mắt mèo lại, còn không quên vươn móng vuốt cầm lấy kính mát của Nhiếp Liệu đặt ở trên bàn, đeo lên trên cái mặt mèo tròn.
Mũi linh miêu không chịu nổi gọng kính, nhưng thắng ở cái đầu nó lớn, dùng sức cắm vào, kiểu gì cũng chen được.
“Đại Bảo.” Nhiếp Liệu mặt không biểu tình kêu.
Dư Gia Đường không kiên nhẫn rống rống hai tiếng, “Chuyện gì? Muốn mát xa cho tui sao? Hiện tại trước không cần, chờ tui nằm một hồi đã. Đúng rồi đợi lát nữa đừng thoa kem chống nắng cho tui đó, tui mới không cần cái thứ kia đâu, dùng bàn chải vuốt vuốt lông cho tui là được rồi.”
Nhiếp Liệu: “……”
Cái thứ hỗn trướng này.
“Dậy, vị trí của con ở bên kia.” Nhiếp Liệu chỉ chỉ cái ghế gấp còn chưa mở ở bên cạnh.
Dư Gia Đường gian nan gỡ kính mát xuống, theo vị trí Nhiếp Liệu chỉ mà nhìn qua, tức khắc nhếch miệng.
“Không đi.”
“Muốn đi thì anh đi mà nằm. Vị trí này là của tui.”
Nhiếp Liệu bị hành động vô lại này của anh nháo đến không biết giận, trừng mắt nhìn con mèo lớn da mặt dày kia nửa ngày, cũng không thấy đối phương có nửa điểm thay đổi chủ ý.
Cuối cùng chỉ có thể nhận mệnh lại qua bên kia chuẩn bị ghế gấp cho tốt.
Lần này hắn còn phủ lên ghế gấp một lớp đệm nước*. Nhiệt độ của bờ cát rất cao, có ô che nắng cũng vẫn rất nóng, nằm trên lớp đệm nước này là vừa lúc.
*đệm nước: cái loại đệm bơm nước vào ấy, nằm khá mát
|
/92
|

