bữa tối.
So với giờ trưa thì buổi tối vắng hơn nhiềụ Công nhân đa phần tiết kiệm, sáng tối ăn ở nhà cho đỡ tốn.
Nhà ăn tối phục vụ ít, chủ yếu là...
hâm lại đồ trưa.
Mùi vị chỉ gói gọn trong một chữ dở.
Thịt thì khỏi mơ, rau còn nguội tanh.
Ăn xong, cô quay về phòng ngủ tạm hôm trước.
Vừa mở cửa, mấy chị em trong phòng đang cười nói rôm rả thì...
lập tức im bặt.
Không phải bàn chuyện gì bí mật, chỉ là người ngoài bước vào, ai cũng chững lại theo phản xạ.
Khương Lăng thầm nghĩ đã trót xin ở ký túc xá, sớm muộn cũng thành bạn cùng phòng, chi bằng tạo thiện cảm trước.
Thế là cô lấy túi kẹo chia mỗi người một ít.
Đồ ngọt thời buổi tem phiếu quý như vàng, chỉ một vòng chia kẹo, không khí đã bớt ngại ngùng.
Buôn dưa vài câu, nghe được không ít tin hành lang từ các phòng ban.
Nào là phân xưởng mấy hôm nay thiếu người, tổ may đang bị kiểm điểm vì giao hàng trễ...
Tán chuyện một hồi thì cũng đến giờ tắt đèn.
Xưởng mỹ phẩm nhiều nữ công nhân, phần lớn đều có hoàn cảnh giống nhau nhà chật, con trai được ưu tiên, con gái thì...
chờ đi lấy chồng, nên đẩy ra ký túc xá.
Nghe Khương Lăng kể lý do chuyển vào, mấy chị em gật gù thông cảm.
Ai cũng từng trải qua cảnh chen chúc, nghe xong đều bảo giống hoàn cảnh quá.
Phòng chưa đủ tám người, ngày nào cũng có người ở nhờ.
Mở cửa ra vào liên tục, chẳng khác nào khách sạn bình dân.
Ai cũng mong nhanh chốt danh sách chính thức.
Thấy Khương Lăng dễ mến, lại là người nộp đơn trước, mấy chị ngầm “chấm” luôn cô làm người thứ tám.
Thế nhưng đơn ở ký túc xá mãi chưa thấy phản hồi.
Tranh thủ lúc rảnh, Khương Lăng ghé lại hỏi “Trưởng phòng Đường, cho em hỏi đơn xin ký túc xá của em bao giờ thì có kết quả ạ?” Ông hiếm hoi hôm nay không mang mùi rượu, húp ngụm trà trong chiếc cốc sứ mẻ miệng “Ba ngày là nhanh, chậm thì một tuần.
Phòng hậu cần toàn người nhà với nhau, làm như rùa bò.
Em sốt ruột thì tự đi giục.” “Dạ, vậy trưa em tranh thủ qua đó hỏi thử.” Đang đọc báo gần đó, Ngụy Minh hạ tờ báo xuống, giọng lơ đãng mà đầy ẩn ý “Tôi nhớ hình như Tiểu Khương là con em cán bộ trong xưởng mà?
Sao lại xin vào ký túc xá?” Khương Lăng thầm rủa Chuyện gì ông này cũng hóng được hết là sao?
Cô làm bộ lật giấy, mắt không rời sổ sách, miệng lơ đãng đáp “Em trai em vừa lập gia đình, nhà chật không đủ chỗ.
Với lại em cũng đến tuổi rồi, dọn ra riêng cho tiện.” Chuyện đăng ký kết hôn, cô chưa định công khai.
Dù gì, nếu người khác biết, thể nào cũng sẽ khuyên cô...
dọn về ở với chồng.
Mà với Tống Quan Thư, chỉ cần cô lỡ để lộ nửa chữ, anh ta kiểu gì cũng nhận ra.
Mà nếu phải sống chung, cô không chắc mình giữ kín được bao lâụ Tin cô sắp lấy chồng là điều Ngụy Minh hoàn toàn không muốn nghe.
Bao năm nay hắn lân la đủ kiểu mà không thu được gì, giờ lại sắp bị người khác “vượt mặt”, nghĩ thôi đã tức.
Sau mấy phen mất mặt, Ngụy Minh bỗng đổi chiến thuật.
Hôm nay chơi bài...
đồng cảm.
“Có phải em bị bố mẹ mắng gì ở nhà không?
Có chuyện gì thì cứ nói với anh.
Anh với trưởng phòng Đường nhất định đứng ra bảo vệ cho em.
Chúng ta quen nhau hai năm rồi, tính cách em ra sao, bọn anh còn lạ gì?” Hắn cố ra vẻ chính trực “Nếu gia đình làm em phân tâm, để anh đi nói với lãnh đạo nhà máy.
Bộ
|
/685
|

