Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 27

/685



sảng khoái “Thời nay, mấy đứa trẻ cứ nghĩ có tuổi trẻ là nhất.

Nhưng còn thiếu sót nhiều lắm ” Khương Lăng ngồi một bên chỉ biết thầm thở dài.

Chưa tới giờ tan ca, xem ra khó thoát khỏi cái phòng đầy “hơi người” này.

Cô đặt luôn chiếc cốc men trắng lên bàn, quyết thủ thế giữ chỗ, không ăn không uống, nhưng cũng… không để ai lại gần.

Cô sẵn sàng học hỏi chuyên môn, nhưng không đời nào để Ngụy Minh lợi dụng “nghiệp vụ” để lấn tới.

Một hai lần còn có thể giả vờ không để ý, nhưng cứ lập đi lập lại… thì chẳng khác gì muốn sờ là sờ.

Khương Lăng mỉm cười, giọng nhẹ nhàng “Em tuy mới, nhưng cũng làm ở tài vụ được hơn hai năm rồi.

Suốt thời gian đó, em đều học hỏi chăm chỉ, áp dụng đúng nghiệp vụ được hướng dẫn.

Không biết trưởng phòng Vệ còn ‘bí quyết gia truyền’ nào chưa chỉ dạy không ạ?” Lời nói nghe tưởng khiêm tốn, nhưng từng chữ đềụ..

có gai.

Ngụy Minh sượng mặt, lập tức cáu “Tôi không tin cô làm xong đống sổ này chỉ trong một buổi sáng Nhất định là làm ẩu ” Khương Lăng làm việc chỉn chu, không tám chuyện, không đan len, không bon chen.

Cô làm đúng bổn phận, việc được giao là hoàn thành sạch sẽ.

Giờ thì hay rồi.

Làm nhanh thì bị nghi ngờ.

Làm kỹ lại bị mỉa mai.

Cô không đôi co, chỉ đẩy xấp sổ và hóa đơn sang “Có ẩu hay không, mời anh kiểm tra.” Ngụy Minh lưỡng lự.

Là sếp mà tự mình kiểm tra từng con số?

Ngại lắm.

Nhưng cũng không tin cô làm được.

Lục Kiến Quốc thấy vậy liền nhanh nhảu đỡ lời “Để tôi Tôi kiểm ” Ông ta đã sớm “canh” sẵn, thấy cả buổi sáng Khương Lăng không đụng tới bàn tính, chỉ cầm bút viết lách.

Nghĩ bụng “Chắc là đang giả vờ chăm chỉ.” Giờ chính là thời cơ ra tay “lật mặt tiểu Khương”.

Lục Kiến Quốc không lạ gì chuyện kéo dài thời gian.

Trước giờ, miễn cấp trên chưa hối thúc, anh ta cứ ngồi ì cả ngày.

Làm nhanh quá thì chỉ tổ bị giao thêm việc.

Hiệu ứng “bận rộn” của anh ta diễn lâu đến mức lãnh đạo tưởng thật, phải xin thêm người về chia việc.

Vậy là phòng tài vụ bé tí cũng có hai người, mà nguyên nhân là vì...

một mình Lục Kiến Quốc “không kham nổi”.

Khương Lăng hôm nay chưa kịp kiểm tra lại bảng, nhưng cô tin vào phần mình đã làm.

Kiểm tra thì cũng chỉ mất vài phút.

Cô ngó đồng hồ, nhắc khéo “Sắp tới giờ cơm rồi.

Anh giúp em kiểm tra sớm chút, kẻo mọi người trễ bữa.” Trong phòng không ai lên tiếng, nhưng tai ai nấy đều dựng đứng, mắt tuy dán vào sổ, nhưng lòng thì hóng rõ mười mươi.

Lục Kiến Quốc lật qua lật lại, rồi vuốt trán thở hắt ra “Hên đấy Đúng hết ” Khương Lăng bật cười.

Đến nước này rồi mà vẫn không chịu công nhận người ta làm đúng, cứ phải nói cho được là ăn may.

Ngụy Minh thì sượng mặt.

Mới mấy phút trước còn lớn tiếng nói cô cẩu thả, giờ số má không sai, chẳng lẽ quay sang xin lỗi?

Tất nhiên không.

Hắn quay sang lườm Lục Kiến Quốc.

Trong đầu nghĩ thầm, cũng tại anh chàng này làm chậm như rùa, khiến lãnh đạo tưởng công việc quá tải, mới sinh chuyện tuyển thêm người.

Cuối cùng, vẫn là Ngụy Minh đứng ra kết luận “Thôi được rồi, đúng là đúng.

Chuyện nhỏ, khỏi để bụng.

Mau đi ăn, kẻo muộn.” Một câu nhẹ hều xóa sạch cả buổi hạch sách vừa rồi.

Như thể cô gái bị nói oan lúc nãy...

không phải cô.

Nhưng Khương Lăng cũng chẳng dây dưa.

Với cô, lúc này cơm quan trọng hơn tất cả.

Nhà máy tuy nhỏ, nhưng làm ăn được.

Xà phòng, kem giặt sản




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status