Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 17

/685



Văn nhiệt tình rút một điếu thuốc, đưa về phía Tạ Lãng, kiểu tiếp khách trọng thể nhất trong nhà.

Tạ Lãng xua tay, từ chối nhẹ nhàng “Cảm ơn chú, cháu không biết hút thuốc.” Khương Lập Văn thử mời lần nữa nhưng cũng bị từ chối, đành cười cười rồi tự mình châm lửa hút.

Lúc Khương Lăng đẩy cửa bước vào, mùi khói thuốc nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Trong phòng khách đầy khói mờ ảo, Tạ Lãng ngồi lọt thỏm giữa hai cha con nhà họ Khương, dáng vẻ như cô dâu nhỏ mới về làm dâụ “Con gái, chuyện này là sao đây?” Tôn Nhất Lan không nhịn được cất tiếng hỏi trước.

Vừa nghe nói hôm qua Khương Lăng dẫn đối tượng về, hôm nay vừa thấy người thanh niên đứng sau con gái, mọi người trong nhà liền đoán ra tám chín phần.

Tôn Nhất Lan trong bụng thì trách Khương Lăng không biết điều, dẫn bạn trai về nhà cũng chẳng thèm báo trước một tiếng.

“Cậu là Tiểu Tống đúng không?

Mau vào nhà đi.” Nhà họ Khương chật hẹp, phòng khách nhỏ đến mức ba người ngồi trên ghế đã hết chỗ.

“Cháu không biết hai bác thích gì, nên chỉ mang chút đồ đơn giản.” Tống Quan Thư đưa túi vải trong tay ra.

Tôn Nhất Lan vừa thấy hai lon hoa quả và hai túi bột mạch nha liền giãn hẳn nét mặt, toàn là hàng quý trong thời buổi tem phiếụ Khương Liên bắt đầu thấy khó hiểụ Rõ ràng cha mẹ cô biết Khương Lăng có đối tượng, nhưng không rõ họ có biết hai đứa nó đã đăng ký kết hôn chưa?

Tôn Nhất Lan làm theo thông lệ, cầm quà mang vào phòng trong.

Khương Liên cũng lặng lẽ đi theo.

Phòng khách bấy giờ chỉ còn Tống Quan Thư và Khương Lăng đứng lóng ngóng một bên.

Khương Lăng lấy ra hai chiếc ghế con thấp tè, đặt ở góc phòng cho cả hai cùng ngồi.

Tạ Lãng không hút thuốc, nên để tiếp đãi "thượng khách", hai cha con họ Khương còn mang thêm đĩa lạc rang ra chiêu đãi.

Tạ Lãng bị kẹp giữa hai cha con, liên tục bị hỏi về chuyện học hành ở đại học, rồi chuyện công tác trong ngành công an.

Trong lúc đó, Khương Lăng tiến tới, dúi vào tay Tống Quan Thư một nắm lạc “Ăn đi, vất vả mang cả đống đồ về mà đến miếng kẹo cũng chưa được nếm.” Nhưng Tống Quan Thư lại nổi cơn khó chịụ Hắn mắc bệnh sạch sẽ, mà đám lạc rang vỏ đầy đất bụi, lại đặt cả vào tay áo đang mặc...

Người gây họa thì mặt mũi tỉnh bơ, còn tưởng mình vừa làm chuyện tử tế, rõ là đợi được lời khen.

Tống Quan Thư cố nhịn cảm giác khó chịu, lịch sự nói “Cảm ơn em.” Tạ Lãng thì vừa chống đỡ câu hỏi, vừa liếc mắt trộm nhìn Khương Lăng và Tống Quan Thư.

Nhìn cảnh hai người nhỏ to thân mật, trong lòng anh ta chua chát đến tê buốt.

Nhưng hai cha con nhà họ Khương thì lại dồn hết tâm trí vào quý tử nhà trưởng phòng nhân sự, chẳng buồn để ý người bạn trai thật sự mà con gái dẫn về.

Tống Quan Thư chẳng hề vì bị lơ là mà bất mãn, vẫn ngồi yên lặng, nhẹ nhàng bóc vỏ lạc.

Khương Lăng vừa định trách hắn ngồi đó nhàn nhã, nhưng rồi bất ngờ phát hiện, hóa ra mấy hạt lạc bóc ra, hắn không ăn… mà đưa hết cho cô.

Tự dưng có cảm giác “được sủng mà hoảng”, chuyện này là sao đây?

Kẻ phản diện lớn nhất trong truyện, chuyên đi phá chuyện của nam nữ chính, chuyên gây sóng gió, giờ lại ngồi bên cạnh bóc lạc cho cô ăn?

Tất nhiên, Khương Lăng nhanh chóng nhận ra bản chất của "đồ khốn" này ngoài chuyện đang tiếp tục dựng hình tượng người chồng dịu dàng, còn nhân cơ hội… khoe ân ái trước mặt Tạ Lãng.




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status