Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 12

/685



Có gì khúc mắc với em dâu à?” Bà này thì ai cũng biết, không thích làm việc, nhưng lại rất thích hóng chuyện đồng nghiệp, coi đó như thú vui công sở.

Khương Lăng cười nhạt “Nhà nhỏ quá, sống chen chúc không tiện lắm.” Cô không phải người thích phơi bày chuyện nhà, nên chỉ giải thích nhẹ nhàng “Hồi xưa phân phòng, tụi em còn nhỏ, ba mẹ phải dồn cả năm đứa vào một phòng thì mới đủ chỗ.

Giờ ai cũng lớn rồi, không thể sống chồng chéo mãi như vậy.

Sau này em trai em cũng cưới vợ nữa thì đúng là… không còn đường mà xoay.” Cảnh “người đông, nhà chật” thật ra là chuyện chung của nhiều gia đình trong xưởng, chẳng của riêng ai.

Vừa nghe Khương Lăng nói, cả phòng như có dịp đồng cảm, rộ lên một tràng than thở.

Chủ đề “thiếu chỗ ở” cứ thế kéo dài suốt cả buổi sáng, náo nhiệt không kém gì giờ ăn trưa.

Gần trưa, trưởng khoa Đường Quốc dường như mới chợt nhớ ra chuyện Khương Lăng hỏi từ sớm, bèn ợ một cái, rồi nói “Cô đến chỗ phòng hậu cần xin đơn, đưa tôi ký với đóng dấụ Xong là có thể dọn vô ký túc xá.” Khương Lăng tranh thủ lúc trưa chưa ai nghỉ ngơi, đến phòng hậu cần xin đơn.

Buổi chiều chờ rảnh thì điền thông tin, rồi đem cho trưởng khoa ký.

Chiều hôm đó, Đường Quốc bận họp nên mãi gần tan tầm Khương Lăng mới lấy được chữ ký.

Nếu bên hậu cần xét duyệt nhanh, thì chỉ cần ba ngày là cô có thể dọn vào ở.

Dịp đầu năm, tài vụ kế toán ít việc, cô quay lại phòng thì mọi người đã về hết.

Cô vừa định khóa cửa thì bị chị cả Khương Liên, làm ở phòng hậu cần, chạy vội tới chặn lại.

Nghe người trong phòng hậu cần bàn tán chuyện Khương Lăng xin chuyển vào ký túc xá, Khương Liên bỏ luôn cả việc đang làm, ba chân bốn cẳng chạy qua tìm em gái.

Vừa thấy Khương Lăng, chị cả không nói không rằng, lập tức đẩy thẳng cô vào văn phòng như thể...

cảnh sát áp giải tội phạm.

Khương Lăng thoáng giật mình.

Nếu không phải biết chắc chị mình là phụ nữ, cô đã nghi ngờ chị toan làm trò vô liêm sỉ gì đó rồi.

“Sao tự dưng lại đòi chuyển vào ký túc xá công nhân hả?” Vừa ngồi xuống ghế, chị cả đã mở miệng chất vấn, giọng điệu y như đang tra khảo phạm nhân.

Khương Lăng vẫn kiên trì bám lấy lý do cũ “Chị cũng biết nhà mình chật chội thế nào mà.” Nhưng Khương Liên dường như không dễ tin “Thật sự không có chuyện gì à?

Hồng Vân mới về làm dâu chưa bao lâu, em đã đòi dọn ra ngoài, người ta nghe được sẽ nghĩ em không ưa em dâu đấy.” “Có gì đâu mà nghĩ?

Cả xưởng mình có nhà nào rộng rãi đâu, chuyện ở chật là bình thường như cơm bữa.” Khương Liên vẫn chưa chịu buông tha, giọng dịu xuống, cố gắng thuyết phục “Dù gì em cũng sắp lấy chồng, hay là ráng nhịn thêm chút nữa đi.

Nếu thật sự ngột ngạt quá, hay là… dọn qua nhà chị ở tạm.

Ngủ cùng cháu chị, tuy hơi chật nhưng đỡ hơn phải sống một mình ngoài ký túc xá.” Khương Lăng không nhịn được, bật cười thành tiếng “Dọn qua nhà chị với anh rể à?

Vậy người ta càng nói ra nói vào Ở ký túc xá là lựa chọn hợp tình hợp lý nhất rồi.” Ngay lúc đó, một giọng nam trong trẻo vang lên từ cửa ra vào “Ồ, cả hai chị em đều ở đây à?” Một chàng trai trẻ có gương mặt sáng sủa, làn da bánh mật khỏe mạnh, đôi mắt trong veo như ánh sao bước vào.

Đó chính là Tạ Lãng, nam chính trong nguyên tác.

Hiện tại cậu đang học năm cuối ở trường cảnh




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status