Tháng năm thời tiết thoải mái, gió thổi lành lạnh chen lẫn với mùi hương hoa cỏ mùa xuân khiến cho tinh thần người ta sảng khoái.
Ngày hôm nay là sinh nhật của Cao đại thiếu gia Cao Dật Đình, hậu hoa viên trong Cao phủ từ lâu đã thu dọn ổn thỏa, mười mấy nha hoàn ăn mặc rực rỡ đang đi tới đi lui, các món ăn trên khay toát ra mùi hương mê người, lan tỏa khắp nơi.
Giữa những màu sắc rực rỡ, Cao Dật Hiên mặc một bộ cẩm bào màu trắng, bên hông mang một khối ngọc bội hình trăng lưỡi liềm màu bạc, tóc đen buộc kim quan, mi như mũi kiếm, mắt tựa ngôi sao, khí độ bất phàm, tay cầm một cây quạt mạ vàng, phong thái tao nhã cao quý.
Nhìn thấy Cao Dật Đình đang đi đến lập tức cười nói: “Đại ca, các món ăn ở Quý Đắc Lầu hôm nay xem như là quà sinh nhật đệ tặng cho đại ca.”
“Đa tạ Nhị đệ.” Cao Dật Đình hiếm hoi nở một nụ cười, hôm nay hắn mặc một thân trường bào màu lam, hào hoa phú quý, vóc người cao gầy, sống mũi thẳng tắp, phong thái hiên ngang, tuấn tú vô cùng, ngay cả ánh mắt lạnh lùng hàng ngày cũng nhu hòa rất nhiều.
Bên cạnh hắn là Hạ Chi Hà dịu dàng ôn nhu, hôm nay để phối hợp với Cao Dật Đình, nàng cố ý chọn một bộ váy dài màu lam nhạt, trên gấu váy thêu một đóa hoa trắng tinh xảo, bên hông cột một cái thắt lưng màu trắng bằng gấm thêu, vòng eo nhỏ nhắn càng được tôn lên, cái tóc dài búi kiểu Như Ý, cắm một cây trâm bạch ngọc hoa mai, tuy rằng đơn giản nhưng có vẻ thanh tân tao nhã.
Hai người đứng chung một chỗ thật xứng đôi đến không thể diễn tả được.
“Vẫn là Nhị biểu ca tài giỏi, lại có thể mời được bếp trưởng của Quý Đắc Lầu đến phủ nấu ăn, nghe nói những món ăn này nổi tiếng thiên hạ, hôm nay chúng ta đúng là có lộc ăn.” Nàng nhẹ nhàng cười nói, lúc nói chuyện lại vô ý dùng tay kéo một sợi tóc trên má, đúng là phong hoa vô cùng.
“Đại ca.” Đang nói chuyện, Đại tiểu thư Cao Vân Dao và Cao Vân Bình, Cao Vân Tuệ cũng đi đến, trên mặt đều mang theo nụ cười sáng lạn.
Đặc biệt là Cao Vân Dao, hôm nay có thể nói là nàng toàn lực xuất hiện, son phấn dày đặc để che đi vết tích trên mặt, để người khách nhìn thấy nàng vẫn là một mỹ nhân, váy dài như ráng chiều được viền vàng, thướt tha uyển chuyển, bên hông buộc những sợi tơ bảy màu, gió nhẹ ướt qua càng có vẻ phiêu dật như tiên.
Hạ Chi Hà nhìn chằm chằm xiêm y của nàng, đố kỵ vô cùng, khúc vải này là nàng chọn trước, bộ quần áo đẹp đẽ này đáng lẽ cũng phải là của nàng, nhưng hôm nay lại bị Cao Vân Dao mặc vào, đúng là… không biết xấu hổ.
Cao Vân Dao chủ động tránh né ánh mắt u ám của Hạ Chi Hà, trong mắt nàng đó chỉ là người ta ghen tỵ mà thôi, nàng càng thêm đắc ý, lôi kéo cánh tay Cao Dật Đình hỏi: “Đại ca, nhóm người Tam điện hạ khi nào thì đến?”
Nàng vừa hỏi, trên mặt Cao Vân Bình và Cao Vân Tuệ đều tỏa ra ánh sáng, ngay cả đáy mắt Hạ Chi Hà cũng nóng rực lên.
Ba vị điện hạ sẽ đến ngày hôm nay đều là những vị hoàng tử tài ba, trong đó đặc biệt nhất là
Ngày hôm nay là sinh nhật của Cao đại thiếu gia Cao Dật Đình, hậu hoa viên trong Cao phủ từ lâu đã thu dọn ổn thỏa, mười mấy nha hoàn ăn mặc rực rỡ đang đi tới đi lui, các món ăn trên khay toát ra mùi hương mê người, lan tỏa khắp nơi.
Giữa những màu sắc rực rỡ, Cao Dật Hiên mặc một bộ cẩm bào màu trắng, bên hông mang một khối ngọc bội hình trăng lưỡi liềm màu bạc, tóc đen buộc kim quan, mi như mũi kiếm, mắt tựa ngôi sao, khí độ bất phàm, tay cầm một cây quạt mạ vàng, phong thái tao nhã cao quý.
Nhìn thấy Cao Dật Đình đang đi đến lập tức cười nói: “Đại ca, các món ăn ở Quý Đắc Lầu hôm nay xem như là quà sinh nhật đệ tặng cho đại ca.”
“Đa tạ Nhị đệ.” Cao Dật Đình hiếm hoi nở một nụ cười, hôm nay hắn mặc một thân trường bào màu lam, hào hoa phú quý, vóc người cao gầy, sống mũi thẳng tắp, phong thái hiên ngang, tuấn tú vô cùng, ngay cả ánh mắt lạnh lùng hàng ngày cũng nhu hòa rất nhiều.
Bên cạnh hắn là Hạ Chi Hà dịu dàng ôn nhu, hôm nay để phối hợp với Cao Dật Đình, nàng cố ý chọn một bộ váy dài màu lam nhạt, trên gấu váy thêu một đóa hoa trắng tinh xảo, bên hông cột một cái thắt lưng màu trắng bằng gấm thêu, vòng eo nhỏ nhắn càng được tôn lên, cái tóc dài búi kiểu Như Ý, cắm một cây trâm bạch ngọc hoa mai, tuy rằng đơn giản nhưng có vẻ thanh tân tao nhã.
Hai người đứng chung một chỗ thật xứng đôi đến không thể diễn tả được.
“Vẫn là Nhị biểu ca tài giỏi, lại có thể mời được bếp trưởng của Quý Đắc Lầu đến phủ nấu ăn, nghe nói những món ăn này nổi tiếng thiên hạ, hôm nay chúng ta đúng là có lộc ăn.” Nàng nhẹ nhàng cười nói, lúc nói chuyện lại vô ý dùng tay kéo một sợi tóc trên má, đúng là phong hoa vô cùng.
“Đại ca.” Đang nói chuyện, Đại tiểu thư Cao Vân Dao và Cao Vân Bình, Cao Vân Tuệ cũng đi đến, trên mặt đều mang theo nụ cười sáng lạn.
Đặc biệt là Cao Vân Dao, hôm nay có thể nói là nàng toàn lực xuất hiện, son phấn dày đặc để che đi vết tích trên mặt, để người khách nhìn thấy nàng vẫn là một mỹ nhân, váy dài như ráng chiều được viền vàng, thướt tha uyển chuyển, bên hông buộc những sợi tơ bảy màu, gió nhẹ ướt qua càng có vẻ phiêu dật như tiên.
Hạ Chi Hà nhìn chằm chằm xiêm y của nàng, đố kỵ vô cùng, khúc vải này là nàng chọn trước, bộ quần áo đẹp đẽ này đáng lẽ cũng phải là của nàng, nhưng hôm nay lại bị Cao Vân Dao mặc vào, đúng là… không biết xấu hổ.
Cao Vân Dao chủ động tránh né ánh mắt u ám của Hạ Chi Hà, trong mắt nàng đó chỉ là người ta ghen tỵ mà thôi, nàng càng thêm đắc ý, lôi kéo cánh tay Cao Dật Đình hỏi: “Đại ca, nhóm người Tam điện hạ khi nào thì đến?”
Nàng vừa hỏi, trên mặt Cao Vân Bình và Cao Vân Tuệ đều tỏa ra ánh sáng, ngay cả đáy mắt Hạ Chi Hà cũng nóng rực lên.
Ba vị điện hạ sẽ đến ngày hôm nay đều là những vị hoàng tử tài ba, trong đó đặc biệt nhất là
|
/103
|

