“Lục Vu, tiểu thư thế nào?”
Sau khi từ Thừa Chương viện trở về, Tiêu Hoài Cẩn nhốt mìnhtrong phòng, bất kỳ ai cũng không được đi vào, cũng mấy canh giờ, một chút động tĩnh đều không có.
Lục Vu lắc đầu, Lục La nôn nóng đi tới đi lui, tính hay là xông vào trong, nhớ tới ánh mắt lạnh băng của Tiêu Hoài Cẩn, lập tức bay hết.
Trong phòng không đốt đèn, một mảng tối tăm, Tiêu Hoài Cẩn ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, như lão tăng ngồi vào chỗ của mình.
Thật lâu sau, mở hai mắt nhắm chặt, trong mắt một mảng lạnh băng.
“Vào đi.”
Ngoài cửa, Lục La nghe thấy giọng Tiêu Hoài Cẩn, lập tức vọt vào, đốt ngọn nến lên, trong phòng sáng sủa lên một chút, Lục La tiến đến trước người Tiêu Hoài Cẩn, “Tiểu thư không có việc gì chứ?”
Tiêu Hoài Cẩn không trả lời, quay đầu nhìn về phía Lục Vu, “Lục Vu, đi phòng bếp mang ly trà lại đây.”
Lục Vu biết đây là Tiêu Hoài Cẩn đang đuổi nàng đi, nhìn về phía Lục La trong mắt hiện lên ghen ghét, xoay người đi phòng bếp.
“Lục La, trước đó ta bảo muội điều tra người trong viện không thể dùng, muội điều tra đến đâu rồi?”
Vẻ mặt Lục La ngưng lại, “Đã điều tra xong, chỉ là đã nhiều ngày không có cơ hội báo cho tiểu thư.”
Tiêu Hoài Cẩn gật đầu, “Rất tốt, hiện tại ta có việc muốn bọn họ đi làm.”
“Thỉnh tiểu thư phân phó.”
“Cho vài người đi điều tra Trương Kế Tổ, nhất định phải cẩn thận điều tra rõ ràng, sau khi việc thành sẽ có thưởng hậu hĩnh.”
Lục La có chút khó hiểu, sao tiểu thư điều tra Trương công tử, chẳng lẽ muốn nghe được sở thích của Trương công tử?
“Tiểu thư, trà tới.”
Tiêu Hoài Cẩn trao đổi ánh mắt với Lục La, không nói lời nào.
Lục Vu đặt chén trà lên bàn, đứng ở một bên, dùng dư quang thật cẩn thận mà đánh giá Tiêu Hoài Cẩn.
Ánh trăng đã lên tới ngọn cây phía trên, đêm nay nhất định là một đêm không ngủ.
Sáng sớm, Lục Vu thở hổn hển chạy vào sân, lớn tiếng kêu lên: “Tiểu thư”.
Trong mắt Tiêu Hoài Cẩn hiện lên vẻ không kiên nhẫn, “Chuyện gì hô to gọi nhỏ?”
Lục Vu đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Trương công tử tới, đã đến Tùng Lâm viện.”
“Đã biết.” Tiêu Hoài Cẩn lạnh lùng nói.
Trong lòng Lục Vu nghi ngờ, sau này tiểu thư sẽ thành hôn với Trương công tử, sao tiểu thư như thế lạnh nhạt như thế?
Tiêu Hoài Cẩn đang luyện chữ, thấy mực nước có chút đặc sệt, mở miệng nói: “Lại đây nghiền mực cho ta.”
Lục Vu sửng sốt, nháy mắt phản ứng lại, trên mặt mang theo kích động.
Sáng nay, Tiêu Hoài Cẩn để Lục La ra ngoài làm việc, Lý ma ma vì eo đau, cũng xin nghỉ, cho nên trước mắt chỉ có Lục Vu hầu hạ.
Lục Vu vừa mài mực, vừa nhìn chữ Tiêu Hoài Cẩn viết, Lục Vu không biết chữ, nhưng thấy chữ của Tiêu Hoài Cẩn, trong mắt lóe lên ngạc nhiên, nhớ tới thân phận của mình, ánh mắt ảm đạm xuống, trong lòng càng thêm ghi hận.
Nếu ta là tiểu thư, mà không phải nha hoàn, hiện tại ta cũng có thể đọc sách viết chữ, Lục Vu hoảng hốt một trận, mực văng ra ngoài cũng không biết.
Đã viết xong thấy trên giấy thêm một nét mực, vô cùng nổi bật, Lục Vu bình thường trở lại, vội vàng quỳ trên mặt đất, “Tiểu thư thứ tội.”
“Thôi, đứng lên đi.”
Tiêu Hoài Cẩn buông bút, nói: “Bồi ta đi hoa viên một chút.”
“Vâng” Lục Vu vội vàng đứng dậy đi theo phía sau.
Dọc theo đường đi, Lục Vu rất cẩn thận, sợ lại làm sai, đột nhiên vừa giương mắt lên thì thấy, vội vàng kêu lên: “Tiểu thư, hình như Trương công tử đang ở bên kia.”
Theo hướng Lục Vu chỉ, trong đình cách đó không xa quả nhiên có một bóng người, khoảng cách quá xa, không nhìn rõ.
Vẻ mặt Tiêu Hoài Cẩn lạnh lùng, đôi mắt như đao, “Đi, trở về.”
Vẫn chưa đi được hai bước, thì nghe thấy có người ở phía sau kêu to, “Nhị biểu muội.”
Dưới chân Tiêu
Sau khi từ Thừa Chương viện trở về, Tiêu Hoài Cẩn nhốt mìnhtrong phòng, bất kỳ ai cũng không được đi vào, cũng mấy canh giờ, một chút động tĩnh đều không có.
Lục Vu lắc đầu, Lục La nôn nóng đi tới đi lui, tính hay là xông vào trong, nhớ tới ánh mắt lạnh băng của Tiêu Hoài Cẩn, lập tức bay hết.
Trong phòng không đốt đèn, một mảng tối tăm, Tiêu Hoài Cẩn ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, như lão tăng ngồi vào chỗ của mình.
Thật lâu sau, mở hai mắt nhắm chặt, trong mắt một mảng lạnh băng.
“Vào đi.”
Ngoài cửa, Lục La nghe thấy giọng Tiêu Hoài Cẩn, lập tức vọt vào, đốt ngọn nến lên, trong phòng sáng sủa lên một chút, Lục La tiến đến trước người Tiêu Hoài Cẩn, “Tiểu thư không có việc gì chứ?”
Tiêu Hoài Cẩn không trả lời, quay đầu nhìn về phía Lục Vu, “Lục Vu, đi phòng bếp mang ly trà lại đây.”
Lục Vu biết đây là Tiêu Hoài Cẩn đang đuổi nàng đi, nhìn về phía Lục La trong mắt hiện lên ghen ghét, xoay người đi phòng bếp.
“Lục La, trước đó ta bảo muội điều tra người trong viện không thể dùng, muội điều tra đến đâu rồi?”
Vẻ mặt Lục La ngưng lại, “Đã điều tra xong, chỉ là đã nhiều ngày không có cơ hội báo cho tiểu thư.”
Tiêu Hoài Cẩn gật đầu, “Rất tốt, hiện tại ta có việc muốn bọn họ đi làm.”
“Thỉnh tiểu thư phân phó.”
“Cho vài người đi điều tra Trương Kế Tổ, nhất định phải cẩn thận điều tra rõ ràng, sau khi việc thành sẽ có thưởng hậu hĩnh.”
Lục La có chút khó hiểu, sao tiểu thư điều tra Trương công tử, chẳng lẽ muốn nghe được sở thích của Trương công tử?
“Tiểu thư, trà tới.”
Tiêu Hoài Cẩn trao đổi ánh mắt với Lục La, không nói lời nào.
Lục Vu đặt chén trà lên bàn, đứng ở một bên, dùng dư quang thật cẩn thận mà đánh giá Tiêu Hoài Cẩn.
Ánh trăng đã lên tới ngọn cây phía trên, đêm nay nhất định là một đêm không ngủ.
Sáng sớm, Lục Vu thở hổn hển chạy vào sân, lớn tiếng kêu lên: “Tiểu thư”.
Trong mắt Tiêu Hoài Cẩn hiện lên vẻ không kiên nhẫn, “Chuyện gì hô to gọi nhỏ?”
Lục Vu đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Trương công tử tới, đã đến Tùng Lâm viện.”
“Đã biết.” Tiêu Hoài Cẩn lạnh lùng nói.
Trong lòng Lục Vu nghi ngờ, sau này tiểu thư sẽ thành hôn với Trương công tử, sao tiểu thư như thế lạnh nhạt như thế?
Tiêu Hoài Cẩn đang luyện chữ, thấy mực nước có chút đặc sệt, mở miệng nói: “Lại đây nghiền mực cho ta.”
Lục Vu sửng sốt, nháy mắt phản ứng lại, trên mặt mang theo kích động.
Sáng nay, Tiêu Hoài Cẩn để Lục La ra ngoài làm việc, Lý ma ma vì eo đau, cũng xin nghỉ, cho nên trước mắt chỉ có Lục Vu hầu hạ.
Lục Vu vừa mài mực, vừa nhìn chữ Tiêu Hoài Cẩn viết, Lục Vu không biết chữ, nhưng thấy chữ của Tiêu Hoài Cẩn, trong mắt lóe lên ngạc nhiên, nhớ tới thân phận của mình, ánh mắt ảm đạm xuống, trong lòng càng thêm ghi hận.
Nếu ta là tiểu thư, mà không phải nha hoàn, hiện tại ta cũng có thể đọc sách viết chữ, Lục Vu hoảng hốt một trận, mực văng ra ngoài cũng không biết.
Đã viết xong thấy trên giấy thêm một nét mực, vô cùng nổi bật, Lục Vu bình thường trở lại, vội vàng quỳ trên mặt đất, “Tiểu thư thứ tội.”
“Thôi, đứng lên đi.”
Tiêu Hoài Cẩn buông bút, nói: “Bồi ta đi hoa viên một chút.”
“Vâng” Lục Vu vội vàng đứng dậy đi theo phía sau.
Dọc theo đường đi, Lục Vu rất cẩn thận, sợ lại làm sai, đột nhiên vừa giương mắt lên thì thấy, vội vàng kêu lên: “Tiểu thư, hình như Trương công tử đang ở bên kia.”
Theo hướng Lục Vu chỉ, trong đình cách đó không xa quả nhiên có một bóng người, khoảng cách quá xa, không nhìn rõ.
Vẻ mặt Tiêu Hoài Cẩn lạnh lùng, đôi mắt như đao, “Đi, trở về.”
Vẫn chưa đi được hai bước, thì nghe thấy có người ở phía sau kêu to, “Nhị biểu muội.”
Dưới chân Tiêu
|
/21
|

