Độc Thê Khó Làm

Q.1 - Chương 18 - Chương 18

/21


“Xôn xao” một tiếng, Tiêu Hoài Cẩn từ trong nước nhô đầu ra, vài sợi tóc dính trên trán trơn bóng no đủ, bọt nước theo bờ vai trơn bóng như ngọc rơi vào trong nước, vì ở trong nước hồi lâu, trên mặt mang theo một chút đỏ ửng.

Lục La vội vàng tiến lên, lau khô vệt nước, thay quần áo, lau khô tóc.

“Nàng ta ở đâu?”

Tay Lục La không ngừng nghỉ, mở miệng nói: “Đang chờ bên ngoài, bây giờ tiểu thư muốn gặp nàng sao?”

“Cho nàng ta vào đi.”

Lục La buông khăn trong tay, xoay người đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau, dẫn một nha hoàn phấn y ngoại hình lớn nhỏ giống như nàng tiến vào.

“Nô tỳ gặp qua tiểu thư.”

“Ngẩng đầu lên.”

Giọng nói thanh lãnh (trong trẻo lạnh lùng) từ đỉnh đầu truyền đến, nha hoàn phấn y nhút nhát sợ sệt ngẩng đầu.

Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng nõn, một đôi mắt đen nhánh chuyển động, cùng gương mặt trong trí nhớ hiện lên.

Lục Vu, chúng ta lại gặp mặt.

“Vương gia, nô tỳ là thiệt tâm yêu Vương gia, nô tỳ không cầu đại phú đại quý, chỉ cầu có thể nhìn thấy Vương gia thì thấy đủ rồi, cầu Vương phi thành toàn.”

Hôm qua vẫn còn lời thề son sắt nói, Vương phi, nô tỳ vĩnh viễn sẽ không phản bội người, hôm nay lại tới đoạt trượng phu mình, há mồm ngậm miệng muốn mình thành toàn, thật là châm chọc.

“Nếu bổn phi không đáp ứng? Lục Vu.”

Lục Vu không nghĩ tới Tiêu Hoài Cẩn sẽ dứt khoát cự tuyệt như vậy, nhất thời sửng sốt, tròng mắt chuyển động, lập tức giơ tay tát mặt mình.

“Vương phi, đều là nô tỳ sai, là nô tỳ có lỗi với người.”

Chỉ chốc lát sau, mặt Lục Vu sưng lên, gần như có thể thấy tơ máu, Tiêu Hoài Cẩn chưa nói dừng, nàng cũng không dám dừng lại, nước mắt xoát xoát rơi xuống.

Lúc này, Hạ Cảnh Văn vội vàng chạy tới, một tay kéo Lục Vu vào trong lòng, thấy gương mặt xinh đẹp của Lục Vu sưng vù, nộ khí bốc lên.

“Lục Vu đã là người của bổn vương, từ nay về sau, nàng chính là Lục phu nhân trong phủ, ai dám vô lễ với nàng, loạn côn đánh chết.” Ý cảnh cáo trong mắt không cần nói cũng biết.

“Ha hả, ý tứ Vương gia, cũng muốn loạn côn đánh chết bổn vương phi sao?” Tiêu Hoài Cẩn cười lạnh nói.

“Vương gia, cầu ngươi đừng trách Vương phi, đều là nô tỳ sai, nô tỳ không nên tham lam, nô tỳ chỉ cần có thể nhìn thấy Vương gia thì đã cảm thấy mỹ mãn.”

Lục Vu gắt gao bắt lấy ống tay áo Hạ Cảnh Văn, một gương mặt đẹp đã sưng thành đầu heo, một bên nói chuyện, một bên nước rơi mắt, giống như hoa lê đái vũ, nhu nhược động lòng người.

Hạ Cảnh Văn trước sau như một, “Vương phi, nếu nàng có bất trắc gì, cũng sẽ tính trên đầu ngươi.”

Tiêu Hoài Cẩn trào phúng cười cười, sống chết của tiểu thiếp tính trên người chính thê, chỉ sợ toàn kinh thành cũng chỉ có Hạ Cảnh Văn, giờ phút này, Tiêu Hoài Cẩn hoài nghi lúc trước gả cho Hạ Cảnh Văn là đúng hay sai.

Trong lòng Lục Vu nảy một kế, trong mắt hiện lên ngoan độc, “Vương phi, hôm nay hết thảy đều là nô tỳ sai, nô tỳ thực xin lỗi ngươi.”

Nói xong đập đầu vào cạnh bàn, Hạ Cảnh Văn vội vàng giữ chặt nàng, không cẩn thận đẩy ngã Tiêu Hoài Cẩn trên bàn, bụng vừa vặn đánh vào góc nhọn trên bàn.

Tiêu Hoài Cẩn chỉ cảm thấy bụng tê rần, một cổ nhiệt lưu theo chân chảy xuống, trong không khí tràn ngập nồng đậm mùi máu tươi.

“Lục Vu, về sau ngươi gọi là Lục Vu.”

Trên mặt nha hoàn quỳ trên mặt đất vui vẻ, dập đầu nói: “Lục Vu tạ tiểu thư ban tên.”

“Làm nha hoàn ta, khác không cầu, nhưng cầu giống nhau, trung thành.” Tiêu Hoài Cẩn nhìn chằm chằm đôi mắt Lục Vu gằn từng chữ một nói.

Trong mắt Lục Vu xẹt qua một mảng hoảng loạn, nhưng rất nhanh trấn định lại, “Lục Vu tuyệt không phản bội tiểu thư.”

Dưới cái nhìn chăm chú của Tiêu Hoài Cẩn, Lục Vu nhắm mắt bỏ thêm một câu, “Nếu một ngày kia phản bội tiểu thư, Lục Vu chết không được tử tế.”

Lục Vu mới vừa nói xong, một tiếng sấm sét nổi dậy, tiếp theo một trận cuồng phong đập trên cửa sổ, trực tiếp thổi mở cửa phòng.

Lục Vu hoảng sợ, trong lòng thấp thỏm bất an, vừa giương mắt thấy, thiếu chút nữa hồn phi phách tán, co quắp ngồi dưới đất.

Bởi vì mới vừa tắm gội xong, tóc còn chưa lau khô, trực tiếp rối tung, vừa rồi gió tóc bay lên, ánh nến chợt sáng chợt tối, đồng tử Tiêu Hoài Cẩn phóng đại, con ngươi đen nhánh, trong phút chốc không giống người thật, giống như lệ quỷ địa ngục đến lấy mạng.

Lục La vội vàng tiến lên đóng cửa phòng thật chặt, đã không có gió, ánh nến cũng sáng sủa lên.

Lục Vu chớp chớp mắt, hết thảy bình thường, nào có lệ quỷ địa ngục nào chứ, trong lòng Lục Vu thầm khuyên nhủ chính mình, hết thảy đều là ảo giác.

“Được rồi, hôm nay sắc trời đã tối, ngươi trước đi xuống nghỉ ngơi đi, có việc ngày mai lại nói.”

Lục Vu thu hồi suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu, hành lễ lui ra.

Khóe miệng Tiêu Hoài Cẩn cười nhạt, nhìn chằm chằm vào Lục Vu biến mất ở chỗ rẽ.

Hôm nay Trương thị để Tiêu Hoài Cẩn chọn lựa nha hoàn, Tiêu Hoài Cẩn liếc mắt một cái thì nhận ra nàng, chẳng qua, đời trước Lục Vu là do Trương thị chọn ra đưa đến trong viện nàng, một đời




/21

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status