Editor: Sam Sam
Tạ Vân Lam với vẻ mặt kích động đưa hai tay ra đặt lên tảng đá to bằng chiếc bát trước mặt, thầm nghĩ trong lòng, chỉ cần chuyện này thành công thì Nam Cung Thần sẽ kính nể nàng thêm vài phần rồi.
Nàng ta nhẹ nhàng đẩy hòn đá lên…
Thoáng chốc, một phần đất rung chuyển, không có hoa mai rơi như mưa như thị nữ xấu xí kia nói, mà chỗ núi giả nàng đứng cùng đất đá bên dưới ngọn núi này cũng bắt đầu sụp đổ.
Một đám quý phụ nhân cùng các tiểu thư xinh đẹp bị dọa sợ đến mức hét ầm lên, vội vàng chạy đi, Mai viên vô cùng hỗn loạn. Người chen với người, người đạp lên người.
Cố Quý phi là người phát hiện đầu tiên, bà cũng không thèm nhìn tới ai đó đưa tay ngăn đỡ ở trước mặt mà đẩy ngã người đó, nhanh chóng nâng váy rời khỏi chỗ của mình.
Thái sư phu nhân đã lớn tuổi, đi đứng chậm chạp, lại bị nữ nhi đẩy một cái nên té ngã trên đất, lúc này nhanh chóng bị chôn vùi trong đất.
“Nương nương, người đẩy ngã Cố phu nhân rồi!”
Không biết người nào đó gào to lên. Các vị phu nhân muốn tới kéo Cố phu nhân, thế nhưng núi giả vẫn còn rung lắc, đá cùng bùn đất vẫn rơi xuống không ngừng, ở chỗ ấy đều là nữ nhân, đương nhiên không có ai dám tiến về phía trước.
Mà Cố Quý phi cũng không để ý tới tới Cố phu nhân, bà liếc thấy có người đứng sau ngọn núi giả, nhanh chóng hét lớn một tiếng: “Bắt nữ nhân kia lại! Dám hành thích bổn cung!”
Thị nữ Lan Cô cùng đám người hầu của Cố Quý phi vội vàng chạy tới sau ngọn núi giả, sau đó bắt lấy Tạ Vân Lam vẫn còn chưa kịp hoàn hồn.
Mà lúc này cả người Cố phu nhân đã bị chôn vùi dưới đất rồi.
Vân Hi nhát mắt với Thanh Y, “Cứu Cố phu nhân ra!” “Vâng, tiểu thư.”
Động tác của Thanh Y rất nhanh, lách người một cái đã đứng ra phía sau ngọn núi giả, nàng tìm thấy một chiếc xẻng, lập tức đào bùn đất lên.
Mà Cố Quý phi ở bên kia không thể nhìn Cố phu nhân ở phía này được, bà ta níu Tạ Vân Lam không buông, “Ngươi ở đó làm gì?”
“Ta… Ta…” Tạ Vân Lam không nói được chữ nào.
Tiếng động trong viện quá lớn nên đã sớm làm kinh động đến nam khách ở ngoài cửa, Cố Phi Mặc chạy vào đầu tiên, thấy Cố phu nhân bị chôn trong đất mà Cố Quý phi cùng thị nữ của mình lại chỉ lo thẩm vấn Tạ Vân Lam, hoàn toàn không quan tâm đến mẫu thân của mình.
“Tỷ! Tỷ đang làm gì vậy? Mau tới cứu mẫu thân đi!” Cố Phi Mặc lo lắng đến mức hai mắt đỏ bừng, dường như lấy tay cào đất. Lại sợ mình đào chậm nên giành lấy chiếc xẻng trong tay Thanh Y.
Lúc này Cố Quý phi lại làm như không nghe thấy lời của Cố Phi Mặc, cũng không thèm nhìn tới một lần, chỉ cao giọng quát Tạ Vân Lam: “Ai bảo ngươi bò đến sau núi giả? Nói, nếu như nói láo, bổn cung sẽ không tha cho ngươi!”
“Phượng nhi! Tính mạng của mẫu thân con quan trọng hơn, con đang làm gì vậy?” Cố Thái Sư được người hầu dìu đi, vừa thở hổn hển vừa chạy tới, lúc này cũng thấy nữ nhi thân là Quý phi lại bất kể sống chết của mẫu thân, chỉ lo thẩm vấn nữ nhân nào đó.
Thân phận bà cao quý nên không tự mình cứu được, nhưng chẳng lẽ không phái người hầu được hay sao? Thị nữ của bà cũng đứng im không nhúc nhích giống chủ nhân của mình!
“Nương nương, mau cứu Cố phu nhân, đó chính là mẫu thân của người!”
“Cố phu nhân còn bị chôn đó!”
“Nương nương…” Có mấy người bên trong Mai viên chạy tới lớn tiếng kêu.
Cố Quý phi đau đầu, từ lúc nào mà bên trong vườn lại có nhiều lão Ngự sử như thế hả?
Đoạn Dịch đứng chính giữa đám lão Ngự sử, chậm rãi nói: “Nương nương đúng là người biết nắm chặt toàn cục, người đoán Cố công tử sẽ không thể nào không cứu Cố phu nhân, hay nói là, cơ thể Cố phu nhân mạnh khỏe như vậy, bị đất đá chôn trong chốc lát sẽ không mất mạng, nương nương, có đúng như vậy không?”
“Đoạn Dịch…” Cố Quý phi giận đến mức cắn răng, bà chỉ muốn bảo Cố phu nhân mời các quý phụ cùng tiểu thư dự tiệc, làm sao lại mời mấy lão Ngự sử ngoan cố này chứ?
Lời của Đoạn Dịch có tính kích động quá mức, mọi người bắt đầu bất mãn hành động của Cố Quý phi.
“Dịch Thân Vương sai rồi, cho dù là thanh niên tráng kiện bị chôn trong đất thì tính mạng cũng đáng lo đó, huống chi là Cố phu nhân tuổi đã hơn sáu mươi chứ?” Có người vội phụ họa theo.
“Phượng nhi, đó là mẫu thân của con, là mẫu thân sinh con ra đó!” Cố Thái sư lo lắng đến mức rơi nước mắt.
Lúc này Cố Quý phi mới gọi Lan Cô: “Cứu phu nhân ra.”
Đợi bà cứu thì chỉ sợ người bị chôn dưới đất đã mất mạng từ sớm. Cố Phi Mặc làm mặt lạnh, Thanh Y đứng một bên giúp một tay, một lúc thì đã cứu Cố phu nhân ra khỏi.
Vân Hi đưa khăn ướt cùng một chén nước tới.
Cố Phi Mặc nhìn nàng một cái rồi đưa tay nhận lấy, hắn lau bùn đất trên mặt Cố phu nhân sau đó đút cho bà chút nước. Lúc này Cố phu nhân mới thở dài một hơi,

Tạ Vân Lam với vẻ mặt kích động đưa hai tay ra đặt lên tảng đá to bằng chiếc bát trước mặt, thầm nghĩ trong lòng, chỉ cần chuyện này thành công thì Nam Cung Thần sẽ kính nể nàng thêm vài phần rồi.
Nàng ta nhẹ nhàng đẩy hòn đá lên…
Thoáng chốc, một phần đất rung chuyển, không có hoa mai rơi như mưa như thị nữ xấu xí kia nói, mà chỗ núi giả nàng đứng cùng đất đá bên dưới ngọn núi này cũng bắt đầu sụp đổ.
Một đám quý phụ nhân cùng các tiểu thư xinh đẹp bị dọa sợ đến mức hét ầm lên, vội vàng chạy đi, Mai viên vô cùng hỗn loạn. Người chen với người, người đạp lên người.
Cố Quý phi là người phát hiện đầu tiên, bà cũng không thèm nhìn tới ai đó đưa tay ngăn đỡ ở trước mặt mà đẩy ngã người đó, nhanh chóng nâng váy rời khỏi chỗ của mình.
Thái sư phu nhân đã lớn tuổi, đi đứng chậm chạp, lại bị nữ nhi đẩy một cái nên té ngã trên đất, lúc này nhanh chóng bị chôn vùi trong đất.
“Nương nương, người đẩy ngã Cố phu nhân rồi!”
Không biết người nào đó gào to lên. Các vị phu nhân muốn tới kéo Cố phu nhân, thế nhưng núi giả vẫn còn rung lắc, đá cùng bùn đất vẫn rơi xuống không ngừng, ở chỗ ấy đều là nữ nhân, đương nhiên không có ai dám tiến về phía trước.
Mà Cố Quý phi cũng không để ý tới tới Cố phu nhân, bà liếc thấy có người đứng sau ngọn núi giả, nhanh chóng hét lớn một tiếng: “Bắt nữ nhân kia lại! Dám hành thích bổn cung!”
Thị nữ Lan Cô cùng đám người hầu của Cố Quý phi vội vàng chạy tới sau ngọn núi giả, sau đó bắt lấy Tạ Vân Lam vẫn còn chưa kịp hoàn hồn.
Mà lúc này cả người Cố phu nhân đã bị chôn vùi dưới đất rồi.
Vân Hi nhát mắt với Thanh Y, “Cứu Cố phu nhân ra!” “Vâng, tiểu thư.”
Động tác của Thanh Y rất nhanh, lách người một cái đã đứng ra phía sau ngọn núi giả, nàng tìm thấy một chiếc xẻng, lập tức đào bùn đất lên.
Mà Cố Quý phi ở bên kia không thể nhìn Cố phu nhân ở phía này được, bà ta níu Tạ Vân Lam không buông, “Ngươi ở đó làm gì?”
“Ta… Ta…” Tạ Vân Lam không nói được chữ nào.
Tiếng động trong viện quá lớn nên đã sớm làm kinh động đến nam khách ở ngoài cửa, Cố Phi Mặc chạy vào đầu tiên, thấy Cố phu nhân bị chôn trong đất mà Cố Quý phi cùng thị nữ của mình lại chỉ lo thẩm vấn Tạ Vân Lam, hoàn toàn không quan tâm đến mẫu thân của mình.
“Tỷ! Tỷ đang làm gì vậy? Mau tới cứu mẫu thân đi!” Cố Phi Mặc lo lắng đến mức hai mắt đỏ bừng, dường như lấy tay cào đất. Lại sợ mình đào chậm nên giành lấy chiếc xẻng trong tay Thanh Y.
Lúc này Cố Quý phi lại làm như không nghe thấy lời của Cố Phi Mặc, cũng không thèm nhìn tới một lần, chỉ cao giọng quát Tạ Vân Lam: “Ai bảo ngươi bò đến sau núi giả? Nói, nếu như nói láo, bổn cung sẽ không tha cho ngươi!”
“Phượng nhi! Tính mạng của mẫu thân con quan trọng hơn, con đang làm gì vậy?” Cố Thái Sư được người hầu dìu đi, vừa thở hổn hển vừa chạy tới, lúc này cũng thấy nữ nhi thân là Quý phi lại bất kể sống chết của mẫu thân, chỉ lo thẩm vấn nữ nhân nào đó.
Thân phận bà cao quý nên không tự mình cứu được, nhưng chẳng lẽ không phái người hầu được hay sao? Thị nữ của bà cũng đứng im không nhúc nhích giống chủ nhân của mình!
“Nương nương, mau cứu Cố phu nhân, đó chính là mẫu thân của người!”
“Cố phu nhân còn bị chôn đó!”
“Nương nương…” Có mấy người bên trong Mai viên chạy tới lớn tiếng kêu.
Cố Quý phi đau đầu, từ lúc nào mà bên trong vườn lại có nhiều lão Ngự sử như thế hả?
Đoạn Dịch đứng chính giữa đám lão Ngự sử, chậm rãi nói: “Nương nương đúng là người biết nắm chặt toàn cục, người đoán Cố công tử sẽ không thể nào không cứu Cố phu nhân, hay nói là, cơ thể Cố phu nhân mạnh khỏe như vậy, bị đất đá chôn trong chốc lát sẽ không mất mạng, nương nương, có đúng như vậy không?”
“Đoạn Dịch…” Cố Quý phi giận đến mức cắn răng, bà chỉ muốn bảo Cố phu nhân mời các quý phụ cùng tiểu thư dự tiệc, làm sao lại mời mấy lão Ngự sử ngoan cố này chứ?
Lời của Đoạn Dịch có tính kích động quá mức, mọi người bắt đầu bất mãn hành động của Cố Quý phi.
“Dịch Thân Vương sai rồi, cho dù là thanh niên tráng kiện bị chôn trong đất thì tính mạng cũng đáng lo đó, huống chi là Cố phu nhân tuổi đã hơn sáu mươi chứ?” Có người vội phụ họa theo.
“Phượng nhi, đó là mẫu thân của con, là mẫu thân sinh con ra đó!” Cố Thái sư lo lắng đến mức rơi nước mắt.
Lúc này Cố Quý phi mới gọi Lan Cô: “Cứu phu nhân ra.”
Đợi bà cứu thì chỉ sợ người bị chôn dưới đất đã mất mạng từ sớm. Cố Phi Mặc làm mặt lạnh, Thanh Y đứng một bên giúp một tay, một lúc thì đã cứu Cố phu nhân ra khỏi.
Vân Hi đưa khăn ướt cùng một chén nước tới.
Cố Phi Mặc nhìn nàng một cái rồi đưa tay nhận lấy, hắn lau bùn đất trên mặt Cố phu nhân sau đó đút cho bà chút nước. Lúc này Cố phu nhân mới thở dài một hơi,

|
/96
|

