Tạ Phong khẽ mỉm cười: “Đột nhiên cảm thấy cảnh sắc ở nơi này không tệ nên dừng lại ngắm cảnh, không nghĩ tới quấy rầy các nàng, vậy tại hạ cáo từ.”
Hắn nhìn Vân Hi một cái, quả thật cỡi ngựa rời đi.
Vân Hi híp mắt lại, rốt cuộc hắn ta là ai?
An Xương rướn cổ lên nhìn bóng lưng Tạ Phong dần khuất, lạnh giọng nói: “Hi biểu muội, người này cứ lén lén lút lút nên sợ là không phải người tốt. Chỉ e hắn cứu muội là có dụng ý khác.”
Lúc này Triệu Ngọc Nga bước tới, không nói tiếng nào đi thẳng về phía xe ngựa, chỗ để bước lên khá cao nên lúc nàng leo lên có hơi chật vật.
An Xương không nói nhiều đi lướt qua Vân Hi nói với Triệu Ngọc Nga: “Triệu cô nương, có ghế nhỏ để leo lên, cô nương đừng vất vả như thế.” Nói rồi lấy một chiếc ghế từ chỗ của người đánh xe đặt trước mặt Triệu Ngọc Nga.
Triệu Ngọc Nga trừng mắt liếc hắn một cái, cắn răng quật cường leo vào trong xe ngựa.
An Xương nhìn chiếc ghế nhỏ rồi gãi gãi đầu, gương mặt tỏ vẻ lúng túng.
Thanh Y che miệng cười khúc khích nói với Vân Hi: “Rõ ràng Triệu cô nương ghét An nhị công tử, hắn còn cuống quít lấy lòng, không phải là tự ngược đãi mình sao?”
Vân Hi lắc đầu rồi cũng leo lên xe ngựa. Triệu gia cùng An gia kết thù, nhất định trong lòng Triệu Ngọc Nga luôn chán ghét An Xương.
Trong xe ngựa, Triệu Ngọc Nga làm mặt lạnh vén rèm xe lên: “Hoàng bá, không còn sớm nữa nên chúng ta phải trở về cho kịp lúc.” Hoàng bá đang cho ngựa ăn cỏ khô, nghe thấy Triệu Ngọc Nga gọi mình thì phủi bụi đất trên người nhảy lên vị trí đánh xe: “Được, trở về thôi.”
Roi ngựa vung lên, Hoàng bá cho ngựa chạy thật nhanh, vó ngựa tung lên bụi bay đầy trời, xe ngựa chạy một đường thẳng vào trong thành.
“Các người chờ ta một chút.” An Xương ngồi trên yên ngựa, suy nghĩ một lúc lâu cũng thấy không ổn lắm, hắn thấy Triệu Ngọc Nga cùng Vân Hi lên xe ngựa nên cũng vội vàng nắm dây cương, chẳng qua không thể theo kịp xe ngựa phía trước.
Chờ tới lúc ngựa hắn sải bước thì xe ngựa kia cũng chỉ còn là một điểm đen nhỏ, hắn lại không quen cỡi ngựa nên bây giờ ngựa chạy hơi nhanh một chút cũng dọa hắn trắng bệch mặt.
Lúc này, xe ngựa của nhóm Vân Hi đã bỏ hắn rất xa rồi.
Xe ngựa chạy thẳng vào trong thành, vì muốn phiền muộn trong lòng Triệu Ngọc Nga nhanh chóng giảm đi nên thỉnh thoảng Vân Hi cố tìm đề tài nào đó để nói chuyện cùng nàng ta. Lúc rảnh rỗi Thanh Y cũng chen vào mấy câu, lập tức trong xe chỉ toàn là tiếng trò chuyện vui vẻ của ba nữ tử, chẳng qua được một lúc thì mặt Vân Hi trầm xuống, nàng mím môi không nói lời nào, dường như đang cố gắng lắng nghe gì đó.
Thanh Y phát hiện có điều kỳ lạ nên vội hỏi: “Tiểu thư, có gì bất thường sao?”
Vân Hi vẫn lắng nghe tiếng vó ngựa sau xe của các nàng: “Thanh Y, có người đi theo chúng ta.”
Triệu Ngọc Nga lo lắng: “Hi muội muội, có phải An Kiệt lại tới ngăn cản chúng ta nữa hay không?”
Lúc này mặt trời đã ngã về Tây, không còn bao lâu nữa thì trời sẽ tối. Từ nơi này nhìn về phía trước đã thấy dãy cờ trên thành tường, nếu lúc này bị ngăn lại thì chỉ sợ sẽ vào thành trễ.
Cửa thành đóng, với ba nữ tử như các nàng thì càng có thể gặp nguy hiểm.
Ban đêm trời lạnh là điều đương nhiên không cần phải nói, nhưng sài lang hổ báo, trộm cướp gì đó, nếu các nàng gặp phải thì có thể sẽ mất mạng.
Vân Hi lắc đầu một cái: “Không phải An Kiệt, lúc nãy hắn ta bị đám ngựa của An Xương dẵm nát bàn tay nên nhất định đang trị thương, không rảnh để bận tâm chúng ta đâu. Còn nữa, chức vị của hắn chỉ là quan Thất phẩm canh giữ cửa thành, không thể tùy ý ra khỏi thành được.”
Triệu Ngọc Nga bĩu môi: “Hi muội muội, không cần lo lắng nữa, tám phần đó là tên An Xương. Hắn cứu ta một lần, ta cũng đã nói cảm ơn rồi, sao còn đi theo ta chứ? Đúng là người của An phủ đều đáng ghét.”
Vân Hi lắc đầu: “Cũng không phải là An Xương, mặc dù vừa rồi An Xương cho ngựa chạy nhanh như thế nhưng thủ pháp lại lung tung, tiếng chân ngựa cũng rất hỗn loạn, lúc nhanh lúc chậm. Còn hiện tại người phía sau chúng ta lại có kỹ thuật cỡi ngựa rất tốt.”
Gương mặt Thanh Y nghiêm trọng: “Tiểu thư, nô tỳ đi xem một chút.”
Hiện tại các nàng ở ngoài thành, nếu có người muốn hãm hại thì có kêu trời cũng không thấu rồi.
Bị người ta giết người diệt khẩu, một chút dấu vết cũng sẽ không lưu lại.
Vân Hi lại kéo nàng ta ngồi xuống, cúi đầu lắng nghe trong chốc lát rồi nói: “Người nọ theo chúng ta gần nửa canh giờ, nếu như muốn hạ thủ thì đã sớm ra tay rồi, tại sao gần đến cửa thành rồi mà còn chưa hành động?” Nàng gõ vào vách xe ngựa: “Hoàng bá, chạy nhanh lên, càng nhanh càng tốt.”
“Vâng, tam tiểu thư.” Roi ngựa trong tay Hoàng bá kéo mạnh, con ngựa phía trước lập tức tung vó chạy như điên.
Thanh Y cùng Triệu Ngọc Nga nắm chặt tay vịn bên trong xe, Vân Hi thì áp sát
Hắn nhìn Vân Hi một cái, quả thật cỡi ngựa rời đi.
Vân Hi híp mắt lại, rốt cuộc hắn ta là ai?
An Xương rướn cổ lên nhìn bóng lưng Tạ Phong dần khuất, lạnh giọng nói: “Hi biểu muội, người này cứ lén lén lút lút nên sợ là không phải người tốt. Chỉ e hắn cứu muội là có dụng ý khác.”
Lúc này Triệu Ngọc Nga bước tới, không nói tiếng nào đi thẳng về phía xe ngựa, chỗ để bước lên khá cao nên lúc nàng leo lên có hơi chật vật.
An Xương không nói nhiều đi lướt qua Vân Hi nói với Triệu Ngọc Nga: “Triệu cô nương, có ghế nhỏ để leo lên, cô nương đừng vất vả như thế.” Nói rồi lấy một chiếc ghế từ chỗ của người đánh xe đặt trước mặt Triệu Ngọc Nga.
Triệu Ngọc Nga trừng mắt liếc hắn một cái, cắn răng quật cường leo vào trong xe ngựa.
An Xương nhìn chiếc ghế nhỏ rồi gãi gãi đầu, gương mặt tỏ vẻ lúng túng.
Thanh Y che miệng cười khúc khích nói với Vân Hi: “Rõ ràng Triệu cô nương ghét An nhị công tử, hắn còn cuống quít lấy lòng, không phải là tự ngược đãi mình sao?”
Vân Hi lắc đầu rồi cũng leo lên xe ngựa. Triệu gia cùng An gia kết thù, nhất định trong lòng Triệu Ngọc Nga luôn chán ghét An Xương.
Trong xe ngựa, Triệu Ngọc Nga làm mặt lạnh vén rèm xe lên: “Hoàng bá, không còn sớm nữa nên chúng ta phải trở về cho kịp lúc.” Hoàng bá đang cho ngựa ăn cỏ khô, nghe thấy Triệu Ngọc Nga gọi mình thì phủi bụi đất trên người nhảy lên vị trí đánh xe: “Được, trở về thôi.”
Roi ngựa vung lên, Hoàng bá cho ngựa chạy thật nhanh, vó ngựa tung lên bụi bay đầy trời, xe ngựa chạy một đường thẳng vào trong thành.
“Các người chờ ta một chút.” An Xương ngồi trên yên ngựa, suy nghĩ một lúc lâu cũng thấy không ổn lắm, hắn thấy Triệu Ngọc Nga cùng Vân Hi lên xe ngựa nên cũng vội vàng nắm dây cương, chẳng qua không thể theo kịp xe ngựa phía trước.
Chờ tới lúc ngựa hắn sải bước thì xe ngựa kia cũng chỉ còn là một điểm đen nhỏ, hắn lại không quen cỡi ngựa nên bây giờ ngựa chạy hơi nhanh một chút cũng dọa hắn trắng bệch mặt.
Lúc này, xe ngựa của nhóm Vân Hi đã bỏ hắn rất xa rồi.
Xe ngựa chạy thẳng vào trong thành, vì muốn phiền muộn trong lòng Triệu Ngọc Nga nhanh chóng giảm đi nên thỉnh thoảng Vân Hi cố tìm đề tài nào đó để nói chuyện cùng nàng ta. Lúc rảnh rỗi Thanh Y cũng chen vào mấy câu, lập tức trong xe chỉ toàn là tiếng trò chuyện vui vẻ của ba nữ tử, chẳng qua được một lúc thì mặt Vân Hi trầm xuống, nàng mím môi không nói lời nào, dường như đang cố gắng lắng nghe gì đó.
Thanh Y phát hiện có điều kỳ lạ nên vội hỏi: “Tiểu thư, có gì bất thường sao?”
Vân Hi vẫn lắng nghe tiếng vó ngựa sau xe của các nàng: “Thanh Y, có người đi theo chúng ta.”
Triệu Ngọc Nga lo lắng: “Hi muội muội, có phải An Kiệt lại tới ngăn cản chúng ta nữa hay không?”
Lúc này mặt trời đã ngã về Tây, không còn bao lâu nữa thì trời sẽ tối. Từ nơi này nhìn về phía trước đã thấy dãy cờ trên thành tường, nếu lúc này bị ngăn lại thì chỉ sợ sẽ vào thành trễ.
Cửa thành đóng, với ba nữ tử như các nàng thì càng có thể gặp nguy hiểm.
Ban đêm trời lạnh là điều đương nhiên không cần phải nói, nhưng sài lang hổ báo, trộm cướp gì đó, nếu các nàng gặp phải thì có thể sẽ mất mạng.
Vân Hi lắc đầu một cái: “Không phải An Kiệt, lúc nãy hắn ta bị đám ngựa của An Xương dẵm nát bàn tay nên nhất định đang trị thương, không rảnh để bận tâm chúng ta đâu. Còn nữa, chức vị của hắn chỉ là quan Thất phẩm canh giữ cửa thành, không thể tùy ý ra khỏi thành được.”
Triệu Ngọc Nga bĩu môi: “Hi muội muội, không cần lo lắng nữa, tám phần đó là tên An Xương. Hắn cứu ta một lần, ta cũng đã nói cảm ơn rồi, sao còn đi theo ta chứ? Đúng là người của An phủ đều đáng ghét.”
Vân Hi lắc đầu: “Cũng không phải là An Xương, mặc dù vừa rồi An Xương cho ngựa chạy nhanh như thế nhưng thủ pháp lại lung tung, tiếng chân ngựa cũng rất hỗn loạn, lúc nhanh lúc chậm. Còn hiện tại người phía sau chúng ta lại có kỹ thuật cỡi ngựa rất tốt.”
Gương mặt Thanh Y nghiêm trọng: “Tiểu thư, nô tỳ đi xem một chút.”
Hiện tại các nàng ở ngoài thành, nếu có người muốn hãm hại thì có kêu trời cũng không thấu rồi.
Bị người ta giết người diệt khẩu, một chút dấu vết cũng sẽ không lưu lại.
Vân Hi lại kéo nàng ta ngồi xuống, cúi đầu lắng nghe trong chốc lát rồi nói: “Người nọ theo chúng ta gần nửa canh giờ, nếu như muốn hạ thủ thì đã sớm ra tay rồi, tại sao gần đến cửa thành rồi mà còn chưa hành động?” Nàng gõ vào vách xe ngựa: “Hoàng bá, chạy nhanh lên, càng nhanh càng tốt.”
“Vâng, tam tiểu thư.” Roi ngựa trong tay Hoàng bá kéo mạnh, con ngựa phía trước lập tức tung vó chạy như điên.
Thanh Y cùng Triệu Ngọc Nga nắm chặt tay vịn bên trong xe, Vân Hi thì áp sát
|
/96
|

