Ngày dự tiệc cũng đã tới một cách nhanh chóng, sau khi Vân Hi rời giường, bốn nha đầu vội vàng giúp nàng chuẩn bị.
Thanh Y tìm y phục cho nàng, Thanh Thường chuẩn bị đồ trang sức, Ngâm Tuyết mang nước tới để giúp nàng rửa mặt, Ngâm Sương cũng chuẩn bị lò sưởi cho nàng.
Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong, mấy nha đầu chớp mắt nhìn nàng, theo như quy định thì tiểu thư trong phủ ra ngoài chỉ có thể mang theo hai nha đầu.
Thế nhưng ánh mắt Vân Hi lại lướt qua bốn người bọn họ, nàng ngoắc tay gọi Lục Châu tới: “Đi thôi, hôm nay ngươi theo ta.”
Thanh Y mở to mắt: “Tiểu thư, bình thường đều là nô tỳ theo hầu tiểu thư mà.”
“Không, các ngươi ở lại viện đi.” Bốn người này, tuy trước mắt vẫn chưa nhìn ra ý đồ xấu xa nào, nhưng bản lĩnh của họ không thể xem thường được, rốt cuộc địch hay bạn thì trước mắt nàng chỉ có thể cách xa họ một chút.
Vân Hi chỉnh sửa lại y phục, lại ăn chút bánh lót dạ, vừa lúc đó nha đầu Thược Dược bên cạnh An thị lại tới Hi Viên của nàng.
“Tam tiểu thư, các tiểu thư ở Đông viện đã tới Tiền viện rồi, nếu tiểu thư đã chuẩn bị xong thì mời đi theo nô tỳ. Phủ Đông Bình Hầu đã phái người đến đón, còn hỏi tam tiểu thư có khỏe hay không, xem ra quả thật Cữu lão gia rất quan tâm đến tam tiểu thư.”
Vân Hi gật đầu một cái rồi đi theo sau Thược Dược để đến Tiền viện, mấy ngày nay An thị luôn lấy lòng nàng, việc lớn việc nhỏ đều phái nha đầu bên cạnh mình tới hỏi thăm.
Chẳng qua là phủ Đông Bình Hầu là bên nhà cữu cữu của Tạ Vân Lam cùng Tạ Vân Dung, không phải là cữu cữu của nàng, bởi vậy nàng không thể tưởng tượng được họ lại quan tâm đến mình như vậy.
Lúc Vân HI đến cổng Tiền viện thì thấy mấy chiếc xe ngựa đã xếp thẳng thành một hàng.
An thị thấy Vân Hi không mặc y phục màu hồng kia mà lại chọn màu tím nhạt, bà không khỏi cong môi cười lạnh.
Nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười lạnh kia biến mất không thấy đâu nữa, bà tiến đến kéo tay Vân Hi giả vờ vui vẻ, “Lần trước đại cữu mẫu của ta khen con rất khéo léo, rất muốn được trò chuyện cùng con, hôm nay có con đi tới đó cùng ta, không biết bà ấy vui vẻ đến mức nào nữa.
Còn biểu muội Linh Nhi của con nữa, cứ hỏi ta mãi, trách móc vì sao ta không dẫn con đi chơi.” Vân Hi không lên tiếng, chỉ cúi đầu làm ra vẻ thẹn thùng.
An phu nhân thích nàng sao?
Nếu đúng như vậy thì chỉ sợ có công của An thị làm trung gian không hề nhỏ.
Tầm mắt của An phu nhân không biết cao hơn bao nhiêu người, đối với chuyện lập chính thê cho An Cường, bà ta đã từng nói với tất cả nữ nhân trong Kinh Thành rằng không ai xứng đáng với An Cường nhà bà, bởi vậy làm sao để ý Tạ Vân Hi nàng chứ?
Khi Tạ Viện dẫ hai nữ như đến thì ánh mắt An thị nhìn chằm chằm vào Triệu Cẩn một lúc lâu, bà ta cười châm chọc, Ma Tước mà phủ thêm lông của Khổng Tước thì cũng chỉ là Ma Tước, không thể nào thành Phượng Hoàng được.
Tạ Vân Dung không nói gì ngồi lên một chiếc xe ngựa, Tạ Vân Hương đi ngang qua Tạ Vân Hi thì hừ lạnh một tiếng.
Lục Châu đỡ Vân Hi ngồi vào trong xe ngựa. Ở trong xe, bên phải hay bên trái, nơi có thể nắm vịn thì đều bị Tạ Vân Hương cùng Tạ Vân Dung chiếm mất, ở giữa lại không có ai ngồi.
Vân Hi hơi vén váy lên, sau đó tiến đến ngồi ở vị trí còn trống. Tạ Vân Hương nhìn nàng từ trên xuống dưới sau đó lầm bầm nói: “Ôi, Tạ Vân Hi, sao tỷ không mặc y phục màu hồng kia? Yến tiệc có nhiều người như vậy, tỷ mặc màu đẹp một chút, nhất định sẽ hấp dẫn nhiều ánh mắt hơn đó.”
“Cho nên tứ muội mới mặc áo choàng màu đỏ sao? Giống như nữ nhân thanh lâu luôn muốn hấp dẫn mọi người, làm như vậy để có thể kiếm nhiều tiền, chiếm được sự yêu thích của khách. Chúng ta là tiểu thư khuê các chỉ cần có phẩm hạnh đoan chính, dịu dàng thanh cao là được, chẳng lẽ Nguyệt di nương chưa từng dạy muội sao? À, ta quên mất, Nguyệt di nương cũng không hiểu được những lý lẽ này đúng không? Những điều ta được dạy lúc còn nhỏ khác với muội lắm.”
Tuy An thị là thứ nữ nhưng xuất thân từ nơi quyền quý, bởi vậy đương nhiên nghe những quy tắc của nữ nhân nhà quan hoài cũng quen. Còn Hạ Ngọc là nữ nhân xuất thân từ gia đình nghèo khó nhưng cũng là nữ nhi của tú tài, lại nổi danh bốn phương là hiếu nữ, hiền nữ. Ngược lại Nguyệt di nương lại là nữ nhi của đồ phu*, xuất thân từ nơi chợ búa.
*đồ phu: những người giết mổ để lấy thịt bán.
“Tạ Vân Hi, ngươi dám mắng ta là nữ nhân thanh lâu sao?” Tạ Vân Hương tức giận hét lên.
“Câu nào của ta mắng ngươi? Ngươi có thể hỏi nhị tỷ. Chỉ nghe người ta nhặt tiền, chưa nghe có người nào lại ‘nhặt mắng’ đâu.” Tạ Vân Hi lạnh lùng đáp lại.
“Ngươi…” Tạ Vân Hương không biết nói gì nữa, bởi vì An thị đã nhìn vào trong xe nên Tạ Vân Hương chỉ biết nuốt tức giận vào bụng.
Tạ Vân Dung không thèm nhìn hai người, nhưng ánh mắt lại tràn đầy khinh bỉ.
“Lên đường!” Giọng nói của Lưu ma ma truyền ra bên ngoài, xe ngựa từ từ chuyển động, tiếng bánh xe lăn trên đá lấn át tiếng hừ lạnh của Tạ Vân Hương, cả đoàn xe đi thẳng về phía phủ Đông Bình Hầu.
Lão phu nhân cùng An thị, còn có mẹ con Tạ Viện ngồi trên xe ngựa lớn, nha đầu cùng bà tử của An thị ngồi sau cùng.
Còn Tạ Thành cỡi ngựa. Sau khi Tạ Tuân bị đánh 20 roi thì vết thương vẫn chưa lành hẳn, bởi vậy hắn ở lại Tạ phủ. Tạ Cẩm Côn một mình một kiệu.
Phủ Đông Bình Hầu cách Tạ phủ không xa, sau nửa canh giờ thì xe ngựa của Tạ gia đã đến nơi.
Quản sự đứng đầu phủ đã đứng ở cửa nghênh đón từ sớm. Xe ngựa vào trong cổng, Đông Bình Hầu cũng chạy vội ra đón tiếp.
An phu nhân thấy vân Hi thì tròng mắt khẽ đảo quanh.
Sau khi người của Tạ gia tiến vào thì lại có một chiếc xe ngựa tiến đến trước phủ Đông Bình Hầu, toàn thân xe được bao phủ bởi màu đen, thế nhưng phía trước lại là hai con ngựa màu trắng, bộ lông trắng không lẫn bất kỳ một màu sắc nào khác.
Quản sự đứng ở phía trước đón khách vừa nhìn thấy xe ngựa thì lập tức sải bước chạy đến, gương mặt cười như hoa: “Dịch Thân Vương? Ngài đã tới, chúng thần đợi ngài lâu rồi!” Sau đó lại sai người đứng bên cạnh vào trong thông báo.
Đoạn Dịch khoác áo màu đỏ, đầu đội mão Bạch Ngọc, dáng vẻ tuấn lãng quý phái đi xuống xe ngựa, ngay lập tức hắn đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người đang có mặt ở nơi đó.
Thế nhưng hắn chỉ nhìn người của Tạ gia ở trước mặt mình, lẩm bẩm: “Làm sao chỉ mang theo một nô tỳ ngu xuẩn ra ngoài như thế?”
Bỗng nhiên Vân Hi hơi dừng lại, dường như muốn quay đầu lại nhìn.
Đoạn Dịch bị dọa sợ đến mức cơ thể vội vàng tránh qua một bên nấp sau xe ngựa.
Thanh Nhất chớp mắt mấy cái, chủ tử lại “lên cơn” rồi sao?
Phủ Đông Bình Hầu không hổ danh là gia tộc có thế lực, sau khi người của Tạ gia đến thì đã có vú già tới hầu hạ, Tạ lão phu nhân cùng An thị, Tạ Viên được mời đến đại sảnh cùng với các quý phụ khác, Tạ Cẩm Côn thì đến Tiền viện để thăm các nam quyến ở phòng khách, các vị tiểu thư thì được mời ở lại Hậu viện.
Lúc Tạ Viện đi tới phòng khách thì trên đường lại gặp được phu quân của mình là Triệu Hoài.
Triệu Hoài vội vàng kéo bà đến chỗ vắng người rồi thấp giọng phân phó: “Chuyện ta dặn, nàng phải làm cho tốt. Nàng cũng biết cho tới bây giờ nàng không sinh được nhi tử cho Triệu gia, Điển nhi đã mười sáu tuổi rồi, chẳng mấy chốc sẽ tham gia vào chốn quan trường, thế nhưng dù gì thân phận của nó cũng chỉ là con của vợ kế mà thôi. Sợ rằng tương lai muốn làm quan cũng rất khó. Nếu dựa vào Lâm di nương thì sợ xuất thân quá hèn mọn, triều đình sẽ không đáp ứng.
Cho nên,
Thanh Y tìm y phục cho nàng, Thanh Thường chuẩn bị đồ trang sức, Ngâm Tuyết mang nước tới để giúp nàng rửa mặt, Ngâm Sương cũng chuẩn bị lò sưởi cho nàng.
Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong, mấy nha đầu chớp mắt nhìn nàng, theo như quy định thì tiểu thư trong phủ ra ngoài chỉ có thể mang theo hai nha đầu.
Thế nhưng ánh mắt Vân Hi lại lướt qua bốn người bọn họ, nàng ngoắc tay gọi Lục Châu tới: “Đi thôi, hôm nay ngươi theo ta.”
Thanh Y mở to mắt: “Tiểu thư, bình thường đều là nô tỳ theo hầu tiểu thư mà.”
“Không, các ngươi ở lại viện đi.” Bốn người này, tuy trước mắt vẫn chưa nhìn ra ý đồ xấu xa nào, nhưng bản lĩnh của họ không thể xem thường được, rốt cuộc địch hay bạn thì trước mắt nàng chỉ có thể cách xa họ một chút.
Vân Hi chỉnh sửa lại y phục, lại ăn chút bánh lót dạ, vừa lúc đó nha đầu Thược Dược bên cạnh An thị lại tới Hi Viên của nàng.
“Tam tiểu thư, các tiểu thư ở Đông viện đã tới Tiền viện rồi, nếu tiểu thư đã chuẩn bị xong thì mời đi theo nô tỳ. Phủ Đông Bình Hầu đã phái người đến đón, còn hỏi tam tiểu thư có khỏe hay không, xem ra quả thật Cữu lão gia rất quan tâm đến tam tiểu thư.”
Vân Hi gật đầu một cái rồi đi theo sau Thược Dược để đến Tiền viện, mấy ngày nay An thị luôn lấy lòng nàng, việc lớn việc nhỏ đều phái nha đầu bên cạnh mình tới hỏi thăm.
Chẳng qua là phủ Đông Bình Hầu là bên nhà cữu cữu của Tạ Vân Lam cùng Tạ Vân Dung, không phải là cữu cữu của nàng, bởi vậy nàng không thể tưởng tượng được họ lại quan tâm đến mình như vậy.
Lúc Vân HI đến cổng Tiền viện thì thấy mấy chiếc xe ngựa đã xếp thẳng thành một hàng.
An thị thấy Vân Hi không mặc y phục màu hồng kia mà lại chọn màu tím nhạt, bà không khỏi cong môi cười lạnh.
Nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười lạnh kia biến mất không thấy đâu nữa, bà tiến đến kéo tay Vân Hi giả vờ vui vẻ, “Lần trước đại cữu mẫu của ta khen con rất khéo léo, rất muốn được trò chuyện cùng con, hôm nay có con đi tới đó cùng ta, không biết bà ấy vui vẻ đến mức nào nữa.
Còn biểu muội Linh Nhi của con nữa, cứ hỏi ta mãi, trách móc vì sao ta không dẫn con đi chơi.” Vân Hi không lên tiếng, chỉ cúi đầu làm ra vẻ thẹn thùng.
An phu nhân thích nàng sao?
Nếu đúng như vậy thì chỉ sợ có công của An thị làm trung gian không hề nhỏ.
Tầm mắt của An phu nhân không biết cao hơn bao nhiêu người, đối với chuyện lập chính thê cho An Cường, bà ta đã từng nói với tất cả nữ nhân trong Kinh Thành rằng không ai xứng đáng với An Cường nhà bà, bởi vậy làm sao để ý Tạ Vân Hi nàng chứ?
Khi Tạ Viện dẫ hai nữ như đến thì ánh mắt An thị nhìn chằm chằm vào Triệu Cẩn một lúc lâu, bà ta cười châm chọc, Ma Tước mà phủ thêm lông của Khổng Tước thì cũng chỉ là Ma Tước, không thể nào thành Phượng Hoàng được.
Tạ Vân Dung không nói gì ngồi lên một chiếc xe ngựa, Tạ Vân Hương đi ngang qua Tạ Vân Hi thì hừ lạnh một tiếng.
Lục Châu đỡ Vân Hi ngồi vào trong xe ngựa. Ở trong xe, bên phải hay bên trái, nơi có thể nắm vịn thì đều bị Tạ Vân Hương cùng Tạ Vân Dung chiếm mất, ở giữa lại không có ai ngồi.
Vân Hi hơi vén váy lên, sau đó tiến đến ngồi ở vị trí còn trống. Tạ Vân Hương nhìn nàng từ trên xuống dưới sau đó lầm bầm nói: “Ôi, Tạ Vân Hi, sao tỷ không mặc y phục màu hồng kia? Yến tiệc có nhiều người như vậy, tỷ mặc màu đẹp một chút, nhất định sẽ hấp dẫn nhiều ánh mắt hơn đó.”
“Cho nên tứ muội mới mặc áo choàng màu đỏ sao? Giống như nữ nhân thanh lâu luôn muốn hấp dẫn mọi người, làm như vậy để có thể kiếm nhiều tiền, chiếm được sự yêu thích của khách. Chúng ta là tiểu thư khuê các chỉ cần có phẩm hạnh đoan chính, dịu dàng thanh cao là được, chẳng lẽ Nguyệt di nương chưa từng dạy muội sao? À, ta quên mất, Nguyệt di nương cũng không hiểu được những lý lẽ này đúng không? Những điều ta được dạy lúc còn nhỏ khác với muội lắm.”
Tuy An thị là thứ nữ nhưng xuất thân từ nơi quyền quý, bởi vậy đương nhiên nghe những quy tắc của nữ nhân nhà quan hoài cũng quen. Còn Hạ Ngọc là nữ nhân xuất thân từ gia đình nghèo khó nhưng cũng là nữ nhi của tú tài, lại nổi danh bốn phương là hiếu nữ, hiền nữ. Ngược lại Nguyệt di nương lại là nữ nhi của đồ phu*, xuất thân từ nơi chợ búa.
*đồ phu: những người giết mổ để lấy thịt bán.
“Tạ Vân Hi, ngươi dám mắng ta là nữ nhân thanh lâu sao?” Tạ Vân Hương tức giận hét lên.
“Câu nào của ta mắng ngươi? Ngươi có thể hỏi nhị tỷ. Chỉ nghe người ta nhặt tiền, chưa nghe có người nào lại ‘nhặt mắng’ đâu.” Tạ Vân Hi lạnh lùng đáp lại.
“Ngươi…” Tạ Vân Hương không biết nói gì nữa, bởi vì An thị đã nhìn vào trong xe nên Tạ Vân Hương chỉ biết nuốt tức giận vào bụng.
Tạ Vân Dung không thèm nhìn hai người, nhưng ánh mắt lại tràn đầy khinh bỉ.
“Lên đường!” Giọng nói của Lưu ma ma truyền ra bên ngoài, xe ngựa từ từ chuyển động, tiếng bánh xe lăn trên đá lấn át tiếng hừ lạnh của Tạ Vân Hương, cả đoàn xe đi thẳng về phía phủ Đông Bình Hầu.
Lão phu nhân cùng An thị, còn có mẹ con Tạ Viện ngồi trên xe ngựa lớn, nha đầu cùng bà tử của An thị ngồi sau cùng.
Còn Tạ Thành cỡi ngựa. Sau khi Tạ Tuân bị đánh 20 roi thì vết thương vẫn chưa lành hẳn, bởi vậy hắn ở lại Tạ phủ. Tạ Cẩm Côn một mình một kiệu.
Phủ Đông Bình Hầu cách Tạ phủ không xa, sau nửa canh giờ thì xe ngựa của Tạ gia đã đến nơi.
Quản sự đứng đầu phủ đã đứng ở cửa nghênh đón từ sớm. Xe ngựa vào trong cổng, Đông Bình Hầu cũng chạy vội ra đón tiếp.
An phu nhân thấy vân Hi thì tròng mắt khẽ đảo quanh.
Sau khi người của Tạ gia tiến vào thì lại có một chiếc xe ngựa tiến đến trước phủ Đông Bình Hầu, toàn thân xe được bao phủ bởi màu đen, thế nhưng phía trước lại là hai con ngựa màu trắng, bộ lông trắng không lẫn bất kỳ một màu sắc nào khác.
Quản sự đứng ở phía trước đón khách vừa nhìn thấy xe ngựa thì lập tức sải bước chạy đến, gương mặt cười như hoa: “Dịch Thân Vương? Ngài đã tới, chúng thần đợi ngài lâu rồi!” Sau đó lại sai người đứng bên cạnh vào trong thông báo.
Đoạn Dịch khoác áo màu đỏ, đầu đội mão Bạch Ngọc, dáng vẻ tuấn lãng quý phái đi xuống xe ngựa, ngay lập tức hắn đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người đang có mặt ở nơi đó.
Thế nhưng hắn chỉ nhìn người của Tạ gia ở trước mặt mình, lẩm bẩm: “Làm sao chỉ mang theo một nô tỳ ngu xuẩn ra ngoài như thế?”
Bỗng nhiên Vân Hi hơi dừng lại, dường như muốn quay đầu lại nhìn.
Đoạn Dịch bị dọa sợ đến mức cơ thể vội vàng tránh qua một bên nấp sau xe ngựa.
Thanh Nhất chớp mắt mấy cái, chủ tử lại “lên cơn” rồi sao?
Phủ Đông Bình Hầu không hổ danh là gia tộc có thế lực, sau khi người của Tạ gia đến thì đã có vú già tới hầu hạ, Tạ lão phu nhân cùng An thị, Tạ Viên được mời đến đại sảnh cùng với các quý phụ khác, Tạ Cẩm Côn thì đến Tiền viện để thăm các nam quyến ở phòng khách, các vị tiểu thư thì được mời ở lại Hậu viện.
Lúc Tạ Viện đi tới phòng khách thì trên đường lại gặp được phu quân của mình là Triệu Hoài.
Triệu Hoài vội vàng kéo bà đến chỗ vắng người rồi thấp giọng phân phó: “Chuyện ta dặn, nàng phải làm cho tốt. Nàng cũng biết cho tới bây giờ nàng không sinh được nhi tử cho Triệu gia, Điển nhi đã mười sáu tuổi rồi, chẳng mấy chốc sẽ tham gia vào chốn quan trường, thế nhưng dù gì thân phận của nó cũng chỉ là con của vợ kế mà thôi. Sợ rằng tương lai muốn làm quan cũng rất khó. Nếu dựa vào Lâm di nương thì sợ xuất thân quá hèn mọn, triều đình sẽ không đáp ứng.
Cho nên,
|
/96
|

