Độc Nữ Lệ Phi

Chương 30 - Chương 30

/96


Vân Hi bảo Lục Châu đến Tiền viện tìm xe ngựa, kết quả Lục Châu lại như đưa đám mà quay về.

“Tiểu thư, quản sự ở Tiền viện nói là tiểu thư không có thẻ bài do đại phu nhân đưa nên không thể dùng xe ngựa trong phủ.”

Khó trách nguyên chủ đã lớn như vậy nhưng ký ức ở bên ngoài phủ lại rất ít, ngoài những việc ở trong phủ, những khoảng ký ức khác đều không có. Thì ra là do An thị ngáng chân.

“Tiểu thư, nhưng người xuất phủ làm gì? Nếu để đại phân nhân biết được thì sẽ gây khó dễ cho tiểu thư với nhị phu nhân đó.” Lục Châu lo lắng nói.

Vân Hi không lên tiếng, ra hiệu cho hai nha đầu lui ra ngoài, sau đó nhíu mày ngồi tựa vào đầu giường suy nghĩ biện pháp, ngón tay tùy ý đập trên mép giường. Lúc này, bỗng nhiên có một chuyện kỳ quái xảy ra, bên trong giường lại sụp xuống nửa thước.

Nàng nhấc chăn lên, phát hiện dưới giường lại có một cơ quan, nàng tò mò thử gõ mấy cái giống như lúc nãy thì toàn bộ giường sụp xuống, dưới sàng lộ ra một cửa động, cửa động này còn có bậc thang để đi xuống, dường như thông với một nơi nào đó.

Tại sao có thể có địa đạo?*

*đường đi dưới lòng đất.

Vân Hi lại gõ lên mép giường, chiếc giường về lại nguyên dạng.

Trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không biết bí mật này, nghe nói chỗ nàng ở là viện được xây dựng sớm nhất ở Tạ phủ, là chỗ ở trước kia của một vị tiểu thư. Vị tiểu thư kia thường hay nói những câu nói kỳ lạ mà không ai hiểu được, giống như, “xã hội hiện đại”, “thế kỷ 21”, “nam nữ ngang hàng”. Nhưng rồi sau đó vị tiểu thư đó cãi nhau một trận với trưởng tộc rồi bỏ đi không biết tung tích.

Chẳng lẽ ra ngoài từ chỗ này sao?

Nhưng từ đó về sau, Tạ gia cho rằng viện này chứa nhiều điều không may nên không ai muốn ở, An thị liền phân phó nàng về đây.

Ai ngờ nơi này lại có mật đạo! Thật là trời không phụ nàng.

Lúc này hai nha đầu kia đang đứng bên ngoài, Vân Hi gọi hai người vào, “Mấy ngày nay ta thấy đầu hơi choáng nên muốn nghỉ ngơi một lát, các ngươi đứng bên ngoài đừng cho ai vào quấy rối ta, nếu như nhị phu nhân tới cũng phải ngăn lại, hiểu chưa?”

Lục Châu cùng Hồng Châu không nghi ngờ gi, đồng loạt gật đầu, “Vâng, tiểu thư. Nô tỳ biết rồi.”

Vân Hi đóng cửa phòng, nhanh chóng tìm chút đồ trang sức mang theo bên ngoài, chỗ nàng cũng như chỗ Nguyệt di nương không được cấp tiền nhiều hàng tháng, bởi vậy bây giờ ra ngoài không thể làm gì khác hơn là cầm những thứ này đi đổi lấy tiền.

Lúc này nàng vội vàng chạy đến giường, che màn xuống rồi bỏ gối vào trong chăn giả vờ như có người đang ngủ, sau đó mới gõ nhẹ tay xuống giường để mật đạo mở ra rồi từ từ tiến vào.

Trong địa đạo vô cùng yên tĩnh, Vân Hi móc ra một hộp quẹt nhỏ đốt rồi chiếu sáng, chỉ thấy dưới chân là các tảng đá được xếp ngay ngắn. Ở chỗ gần cửa ngang với ngực nàng có một nơi hõm vào, nàng cẩn thận nhìn thì thấy một chiếc hộp nhỏ được đặt trong đó.

Vân Hi tò mò mở hộp nhỏ, lập tức có ánh sáng bắn ra ngoài, thì ra là một viên dạ minh châu.

Xem thiết kế mới biết người săp xếp vô cùng tỉ mỉ khéo léo.

Nàng đóng hộp quẹt lại, cầm viên dạ minh châu đi về phía trước. Đi khoảng một canh giờ cũng đã đến cuối địa đạo, thế mà vẫn là hàng đá như cũ.

Nàng leo lên dọc theo thềm đá,


/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status