Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 46 - Chương 46

/66


Tuyết Nhi, lại đây. Sở Dương ngồi ở trên giường, gương mặt không vui.

A! Tuyết Nhi mới đi gần vài bước đã bị kéo đến trên giường, quần áo rất nhanh đã bị xé rách lột sạch sẽ, ánh mặt Sở Dương rất hung dữ, Tuyết Nhi sợ hãi, quên phản kháng, chờ khi hai chân bị mạnh mẽ đẩy ra, phía dưới không hề báo động trước tiến vào, con đường hẹp hòi chưa được khuyếch trương bôi trơn truyền đến đớn xé rách đau đớn, Tuyết Nhi mới khóc lên, liều mạng giãy dụa, Đau... Đau quá... Không nên... Dương thiếu gia... Đau...

Không cho khóc! Sở Dương hung tợn nói, đôi lông mày anh tuấn chau lại với nhau, nơi đó của Tuyết Nhi thật chặt, kẹp cậu đến mức không chịu nổi, hơn nữa Tuyết Nhi vẫn cứ không ngừng vặn vẹo, sắc mặt cậu càng lúc càng khó coi, dùng sức đè người dưới thân lại.

Tuyết Nhi bị Sở Dương đối xử như thế, khóc càng lợi hại, trước kia lúc bị đau, đều được dịu dàng an ủi lừa gạt, không giống như hôm nay hung ác như vậy, khóc nức nở cũng không biết là vì đau đớn, hay là tủi thân.

Đáng giận! Sở Dương mắng một tiếng, sao lại chặt đến như vậy, chẳng lẽ tối hôm qua Sở Dạ không có hưởng thụ thật tốt ư? Cậu vội vàng muốn Tuyết Nhi ở dưới thân nhận lấy vui sướng khóc xin, nhưng không phải là khóc lớn giãy dụa như vậy, cậu không hề cảm thấy có sai lầm gì trên người mình, lửa giận và dục hỏa nghẹn ứ hai ngày thiêu đốt đỏ đôi mắt, cậu áp chế đè Tuyết Nhi lại, hít sâu một hơi, không quan tâm bắt đầu chuyển động ra vào.

Tuyết Nhi khóc đến không chút hình tượng, đau quá, cô nhất định sẽ đau chết.

Chậm rãi, có một luồng chất lỏng bôi trơn dũng đạo, chuyển động ra vào dần dần trở nên thông thuận, Sở Dương hoàn toàn chìm đắm trong cơn dục vọng, tựa như loài dã thú điên cuồng làm lấy.

Cổ họng Tuyết Nhi bị khóc đến khàn giọng, thanh âm dần hạ thấp, cuối cùng biến thành tương tự như rên rỉ nức nở, hạ thân chết lặng, không có đau đớn, cũng không có khoái cảm, chỉ có thân thể bị va chạm không ngừng lay động. Cô rất tủi thân oan ức, trước kia làm chuyện này đều thật thoải mái, tại sao hôm nay chỉ có đau đớn, tại sao Sở Dương thoạt nhìn đáng sợ như thế.

Sở Dương vừa di chuyển ra vào cắm lưỡi dao sắc bén trong cơ thể Tuyết Nhi, vừa cúi đầu cắn lên cổ và trước ngực cô, trên đó để lại từng mảng dấu vết đỏ sậm, không biết qua bao lâu, sau vài lần đẩy thật sau, đưa luồng nhiệt nóng rót vào trong cơ thể Tuyết Nhi, cậu mới dừng lại thở dốc.

Tuyết Nhi đã ngừng khóc, cô trợn to đôi mắt, thất thần nhìn trần nhà, nước mắt trên mặt đều khô cạn.

Sở Dương sau khi phát tiết mới thanh tỉnh lại, tình trạng Tuyết Nhi thật không thích hợp, không khóc không động, Sở Dương đưa tay đến vị trí trái tim Tuyết Nhi, may mắn, tim vẫn còn đập. Nhận ra bản thân đã cưỡng bức Tuyết Nhi, Sở Dương liền phát hoảng, lập tức rút tính khí trong cơ thể cô ra.

Nơi tư mật hai người đều nhiễm đỏ máu, drap giường dưới thân cũng là một mảng đỏ tươi.

Sở Dương hoảng, cậu vỗ nhẹ mặt Tuyết Nhi, nhưng cô không hề có phản ứng gì, Sở Dương thật hối hận, cậu vậy mà không khống chế được làm ra chuyện thương hại đến Tuyết Nhi, cậu cơ hồ muốn đánh chết mình.

Tuyết Nhi, Tuyết Nhi... Sở Dương không ngừng kêu tên Tuyết Nhi, vẫn như cũ không có được lời nào đáp lại, máu phía dưới vẫn cứ chảy.

Rốt cuộc bất chấp mọi chuyện, Sở Dương dùng chăn bọc thân mình trần trụi của Tuyết Nhi lại, định đưa cô đến bệnh viện.

Vẫn chưa ôm Tuyết Nhi lên, điện thoại reo vang, nếu là người khác, Sở Dương không có tâm tình nhận, nhưng âm thanh cuộc gọi là tiếng chuông đặc biệt của Sở Dạ, cậu lập tức nhận điện, Anh, đã xảy ra chuyện.

Xảy ra chuyện gì? Đầu kia điện thoại Sở Dạ chân mày nhíu lại, vừa rồi Bạch Vi gọi điện thoại cho anh trao đổi một chút tình huống của Tuyết Nhi, tuy rằng bị anh ứng phó dừng lại, nhưng không nhịn được phải mạnh mẽ nhắc nhở anh chú ý người em trai này một chút, không nghĩ tới ngược lại nghe được giọng nói kinh hoảng của Sở Dương.

Anh, Tuyết Nhi cô ấy... cô ấy... Kêu thế nào cũng không phản ứng, phía dưới cứ luôn luôn.... luôn luôn đổ máu mãi.

Em bình tĩnh một chút, nói rõ ràng, đến cùng là xảy ra chuyện gì? Tay Sở Dạ cầm điện thoại căng thẳng.

Hôm nay em nhất thời không khống chế được, đã cưỡng .... cưỡng bức Tuyết Nhi, sau đó cô ấy cứ như vậy. Anh, em thật sự không phải cố ý, em nên làm sao đây? Cô ấy chảy rất nhiều máu, em muốn đưa cô ấy đến bệnh viện.

Chờ một chút. Trong lòng Sở Dạ run lên, buổi chiều khi anh rời đi Tuyết Nhi vẫn còn vui vẻ đang học đàn dương cầm, sao mới qua có nửa ngày liền xảy ra chuyện này. Tuyết Nhi gặp chuyện không may làm cho anh hoảng loạn tinh thần, nhưng anh phải bình tĩnh, bằng không Sở Dương không biết sẽ phạm phải thêm sai lầm nghiêm trọng gì nữa, Đừng đưa đến bệnh viện, em đưa cô ấy đến phòng khám riêng của Triệu Kiệt, anh ta nơi đó thiết bị đầy đủ, anh lập tức chạy qua.

Được, em biết rồi. Ngắt điện thoại, Sở Dương lập tức ôm Tuyết Nhi xuống lầu, không kêu A Sinh, tự mình lái xe đi.


/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status