Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 43 - Chương 43

/66


Buổi sáng hôm sau, cửa hàng nhạc cụ giao đến đàn dương cầm đã được điều chỉnh thử nghiệm thật tốt, Tuyết Nhi rất là hưng phấn, vây lấy đàn dương cầm xoay quanh vài vòng, thỉnh thoảng đưa tay gõ vài phím, phát ra âm thanh cực kỳ trong suốt thuần mỹ, nếu có người trong nghề ở đây, nhất định biết chiếc đàn dương cầm này giá trị xa xỉ.

Xin hỏi có cần chúng tôi chuyển đàn dương cầm vào phòng không? Nhân viên giao hàng thái độ khá là tốt, ai bảo người mua là một cô gái phi thường xinh đẹp đây.

Vẻ mặt vui mừng của Tuyết Nhi hơi suy sụp, tuy rằng hiện giờ ở nơi này, nhưng dù sao cũng không phải là nhà của mình, cô không biết nên đặt đàn dương cầm vào phòng nào, chỉ có thể nhìn Sở Dương xin giúp đỡ.

Sở Dương tất nhiên là chưa từng suy nghĩ qua vấn đề này, cậu cũng chỉ mới biết là Dở Dạ mua cây đàn dương cầm này cho Tuyết Nhi, trong lòng cậu có chút không rõ tư vị gì, từ khi Tuyết Nhi vào đây ở cho đến nay, cậu chưa bao giờ vì cô nghĩ tới chuyện gì, mà Sở Dạ lại đưa cô ra ngoài, mua thứ này thứ nọ, so ra cậu có vẻ đặc biệt keo kiệt. May mà phòng trong nhà nhiều, dành ra một gian cũng không thành vấn đề, đang muốn mở miệng, A Sinh đứng một bên lên tiếng.

Cậu Hai, hôm qua cậu Cả đã căn dặn rồi, căn phòng thứ ba bên trái trên lầu hai đã được dọn xong.

Ừm, vậy đưa tới căn phòng đó đi. Sở Dương gật gật đầu, những căn phòng trên lầu đó, ngoại trừ phòng của cậu và Sở Dạ, mấy thứ khác từ lâu cậu chẳng hề có ấn tượng gì.

Nhân viên giao hàng theo chỉ thị cẩn thận đưa đàn dương cầm lên lầu, Tuyết Nhi cũng vui vẻ đi lên theo.

Buổi chiều Sở Dạ dẫn theo một cô gái về, là một giáo viên trường âm nhạc, để cô ấy đến dạy Tuyết Nhi đàn dương cầm.

Bạch Vi hai mươi bảy tuổi, bộ dạng cũng rất xinh đẹp, có thể do liên quan nghề nghiệp, khí chất đặc biệt tốt, chỉ một động tác đưa mắt cũng đều thể hiện cô ấy là một thiên kim danh môn, cô ấy vẫn chưa chính thức tiếp nhận lời mời này, tuy rằng thù lao khá dày, nhưng dù sao cũng có việc riêng của mình, mà Tuyết Nhi vẫn chưa đi học, dạy dỗ từ đầu tương đối phiền toái, tất cả cô ấy chỉ đồng ý trước hết đến xem thử Tuyết Nhi, rồi mới quyết định có dạy cô hay không.

Chào cô giáo Bạch! Tuyết Nhi lộ ra mỉm cười ngọt ngào.

Bạch Vi sửng sốt, những cô gái bình thường đến độ tuổi kia đều có vẻ rất phản ngịch, Tuyết Nhi cười tươi thật hồn nhiên, không hề tạp chất, khiến cô ấy không thể không thích, cơ hồ lập tức quyết định muốn dạy Tuyết Nhi. Tuyết Nhi, đàn dương cầm của em ở đâu?

Trên lầu, em dẫn cô giáo Bạch đi xem. Tuyết Nhi ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng rất thích chị gái xinh đẹp này, nghe cô ấy hỏi liền kéo tay cô ấy đi lên lầu.

Bạch Vi nhìn thấy chiếc đàn dương cầm màu trắng đôi mắt sáng lên, mấy ngày trước cô ấy cũng từng ghé qua cửa hàng nhạc cụ kia, đối với chiếc đàn này rất yêu thích, đáng tiếc giá quá cao, cuối cùng không mua về, chẳng ngờ lại ở nơi này thấy được, mặc dù không thuộc về mình, nhưng thường xuyên được đánh đàn cũng rất tốt. Ngoại trừ Tuyết Nhi, Bạch Vi đuổi hết tất cả mọi người khác ra ngoài đóng cửa lại, cô ấy không thích người không liên quan xem cô ấy dạy học.

Anh, cái cô này cũng quá không để chúng ta vào mắt rồi nhỉ? Sở Dương trừng cánh cửa đóng chặt kêu to, từ lúc Bạch Vi bước vào cửa đến bây giờ, ngoại trừ ánh mắt đầu tiên đảo qua bên ngoài, còn lại không thèm liếc nhìn cậu một cái, lại còn nhốt bọn họ không cho vào.

Phụ nữ như vậy mới an toàn. Sở Dạ lãnh đạm nhàn nhạt ném ra một câu, rồi đi xuống lầu để lại cậu em trai đang tức giận bất bình ở đó.

Có thể do từ ban đầu thiết kế căn biệt thừ đã suy nghĩ qua về phòng âm nhạc, căn phòng này hiệu quả cách âm khá là cao.

Đại khái qua nửa giờ, Bạch Vi kéo tay Tuyết Nhi xuống lầu.

Sở Dương đang nhàm chán dùng TV trong phòng khách chơi game, mà Sở Dạ đang xem một tập hồ sơ.

Anh Sở, tôi quyết định dạy Tuyết Nhi đàn dương cầm, thù lao y theo chúng ta đã thương lượng là được. Tuy rằng chỉ có nửa giờ, Bạch Vi đã nhìn ra Tuyết Nhi trí lực sợ rằng chỉ tương đương một đứa trẻ, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến thiên phú âm nhạc của cô.

Không có vấn đề. Sở Dạ gật gật đầu.

Tốt, ngày mai tôi lại đến. Bạch Vi buông tay Tuyết Nhi, mỉm cười, Tuyết Nhi, chúng ta ngày mai gặp!

Tuyết Nhi cũng cười nói chào tạm biệt với Bạch Vi, rồi mới nhanh như chớp chạy về trên lầu.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status