Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 40 - Chương 40

/66


Tuyết Nhi nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, trước hết nghiêng đầu vào dò xét, thấy Sở Dương nằm ngủ trên giường, có thể nghe được tiếng hít thở lâu dài mà đều đều của cậu, hơi sợ sẽ làm ồn đến cậu, Tuyết Nhi do dự một lúc lâu sau mới đi qua.

Cảnh tượng này rất quen thuộc, Tuyết Nhi còn nhớ rõ đêm hôm đó ở phố Hoa Đào cũng là như thế, cô đi vào phòng nhìn thấy Sở Dạ đang ngủ, không cẩn thận đánh thức anh, sau đó mới bị áp ở trên giường làm chuyện xấu hổ.

Cô gái nhỏ nhớ đến chuyện cũ khiến gương mặt đỏ bừng lên, trước kia mỗi lần cùng Sở Dương làm tình đến cuối cùng đều bị mệt mỏi ngủ thật sâu, hoặc là nửa đường bị ngất đi, tỉnh lại thì Sở Dương đã sớm thức giấc, hoặc là người đã đi đâu mất. Cho nên mới nói đây là lần đầu tiên Tuyết Nhi thấy Sở Dương khi đang ngủ.

Đôi mắt chàng trai khẽ nhắm, hình dáng ngũ quan so với ngày hôm đó nhìn qua cơ hồ giống y nhu đúc, Sở Dạ và Sở Dương là anh em song sinh, cho nên mới có thể trưởng thành giống nhau đến thế chăng? Tuyết Nhi nhìn chằm chằm Sở Dương, muốn nỗ lực nhận ra sự khác nhau giữa cậu và Sở Dạ, cô không muốn sẽ lại nhận lầm người, đáng tiếc hai người khi đang ngủ dáng vẻ thật sự giống y nhau nha, gương mặt đang ngủ không hề phòng bị đều rất xinh đẹp, sẽ không giống như lúc tỉnh trêu đùa cô như vậy, muốn cùng cô làm chuyện xấu hổ.

Ánh mắt Tuyết Nhi đột nhiên sáng ngời, cô dường như nghĩ ra rồi, tuy rằng bọn họ đều thích làm chuyện đó với cô, nhưng mà lúc ở cùng Sở Dạ cô dễ chịu hơn một chút, anh sẽ đưa cô ra ngoài ăn gì đó, mua quần áo và đàn dương cầm, Sở Dương chưa từng cho cô ra ngoài, cô có chút sợ cậu, nhưng lại cũng không hề chán ghét cùng làm chuyện đó với cậu.

Nghĩ đến nghĩ lui, Tuyết Nhi bắt đầu ngẩn người, ngay cả người đằng trước đã mở mắt cũng không phát hiện.

Em muốn nhìn anh đến lúc nào hả? Sở Dương mang ý cười bỡn cợt, cậu ngủ không sâu, khi làn hơi thở ấm áp phả lên trên mặt cậu đã tỉnh lại, chẳng cần mở mặt, chỉ dựa vào cỗ hương thơm nhạt cậu liền biết đó là ai, làm bộ ngủ để xem cô muốn làm gì, kết quả là bắt đầu ngẩn người, để cậu chờ đợi thật lâu.

Tuyết Nhi mãnh liệt hoàn hồn, mới nhận ra mình đã nửa cúi xuống trên giường, mà mặt cô thì cách Sở Dương chỉ khoảng chưa tới mười cm, ngay cả lỗ chân lông thật nhỏ cũng có thể thấy rõ, kêu sợ hãi một tiếng muốn lui xuống, lại bị một lực đạo kéo tới, hoàn toàn té nằm trên giường, đè lên người Sở Dương, lúc này hai khuôn mặt càng gần, giãy dụa muốn đứng lên.

Đừng nhúc nhích! Sở Dương khẽ nhướng mày quát một tiếng, một bàn tay Tuyết Nhi đã chống xuống bụng dưới của cậu, gây nên một cơn rối loạn, chẳng qua chỉ định trêu đùa cô gái nhỏ dễ thẹn thùng, thân thể mệt mỏi vẫn chưa bình phục lại, cũng không định bây giờ cứ dùng sạch sẽ hết tinh lực còn lại.

Phân thân mềm yếu khiến Tuyết Nhi rất hiếu kỳ, chẳng phải nó nên rất thô rất cứng hay sao? Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nghe lời không nhúc nhích.

Sở Dương hít sâu mấy hơi thở, dục hỏa vừa mới manh nha nhóm lên đã bị dập tắt, hiếm khi cậu lại có suy nghĩ khống chế dục vọng bản thân, vì cậu hiểu rõ cơ thể Tuyết Nhi đối với cụ có bao nhiêu dụ hoặc, cơ hồ có thể khiến cậu tinh lực cạn kiệt, thân thể tiêu vong. Tốt rồi, bây giờ lấy tay ra đi.

Tuyết Nhi chậm rãi dời tay, len lén nghiêng mắt nhìn Sở Dương, vừa rồi dáng vẻ của cậu rất khó chịu, sẽ không trách cô đâu nhỉ?

Sở Dương nghiêng người, để Tuyết Nhi nằm ở bên cạnh, đưa tay ôm lấy cô, Cùng ngủ với anh một giấc, tạm thờ không làm chuyện khác.

Tuyết Nhi tim đập lợi hại, thấy Sở Dương nhắm mắt lại mới chậm rãi bình tĩnh.

Còn không ngủ anh sẽ làm chuyện cho em khóc. Sở Dương thấp giọng lẩm bẩm.

Tuyết Nhi vội vàng nhắm mắt, loại chuyện đó làm thoải mái đến mức muốn chết đi, nhưng mà ngày thứ hai sau mỗi lần đó thân thể đều giống như bị xe tải nghiền qua, vừa chua sót vừa đau vừa mất sức, hơn nữa ban sáng gặp một trận kia, nào có lý lại khôi phục bình thường nhanh như vậy.

Cơ thể bị ôm lấy, gắt gao dán lên đối phương, hơi thở ấm áp phun bên tai, cô không phải gối ôm, tại sao ôm cô ngủ như thế nhỉ? Tuyết Nhi vốn tưởng rằng mình sẽ không ngủ được, người bên cạnh thân nhiệt rõ ràng so với cô rất cao, bộ phận lõa lồ kia dán sát vào cơ thể khiến cô không tự chủ đỏ mặt, nhưng không qua bao lâu, cô thế mà lại ngủ say còn sớm hơn cả Sở Dương.

Nghe tiếng hô hấp chậm rãi đều đặn, Sở Dương mở mắt ra, thấy Tuyết Nhi trong lúc ngủ mơ cũng hơi cong lên lên khóe môi, hẳn là mơ thấy chuyện vui vẻ gì đấy thôi. Hôm qua đến giờ cô luôn ở cùng Sở Dạ, cô sẽ thích Sở Dạ sao? Sở Dương không biết tình cảm cậu đối với Tuyết Nhi là thứ tình cảm gì, cậu biết mình không nên vì đàn bà mà ghen tị với anh trai, suy nghĩ nửa ngày, đổi thành người khác cậu sẽ không đồng ý, nếu Sở Dạ thích Tuyết Nhi, vậy thì bọn họ hãy cùng nhau chia xẻ đi.

Có kết quả, Sở Dương cũng không tiếp tục nghĩ nhiều, rất nhanh đã ngủ say.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status