Lâm Đại Đầu nhất thời kêu lên: Đúng rồi! Lúc ấy Hòe Hoa hôn mê, không nhận rõ là ai cứu nàng. Tỉnh lại nhìn thấy đang ở miếu nương nương nên tưởng Xuân Sinh cứu. Nếu là Xuân Sinh, lúc ấy hắn ở đâu? Thu Sinh vừa lúc gặp các ngươi.
Hắn tự cho là biết rõ, buông một hơi thở dài.
Cùng lắm thì Thu Sinh cưới Hòe Hoa là được, khó trách lúc trước Thu Sinh gấp như vậy.
Nhưng cha mẹ Hòe Hoa không cho hắn như ý, một mực nói Hòe Hoa tận mắt thấy là Lâm Xuân, Thu Sinh đang nói dối, bởi vì Lâm Xuân bị Đỗ Quyên, tai tinh kia mê hoặc, không muốn cưới Hòe Hoa, mới kêu đại ca ra mặt gánh trách nhiệm.
Hai bên cãi nhau lần nữa.
Hòe Hoa nương thấy Lâm gia chết sống không chịu nhận, nổi cơn bất chấp mọi thứ, vọt ra sân lăn lộn khóc lóc om sòm, nói lớn nhỏ Lâm gia đều là súc sinh, đệ đệ tao đạp khuê nữ nàng, ca ca ra mặt gánh tội, không phải là người...
Cha Hòe Hoa cũng không ngăn cản.
Nếu Lâm gia không chịu thừa nhận, Hòe Hoa khẳng định không thể sống.
Mạng còn không có, còn cần mặt mũi gì nữa?
Thêm nứa, hắn cũng hận thấu Lâm gia, quyết tâm kéo Lâm gia xuống. Hòe Hoa không sống được, 2 đứa con trai Lâm gia cũng phải chôn cùng!
Vì thế chỉ trong thời gian uống cạn tuần trà, người trong thôn đều vọt tới xem náo nhiệt.
Nương Hòe Hoa khóc khàn cả giọng, nói tỉ mỉ từ đầu với mọi người, ngay cả chuyện Hòe Hoa mang thai cũng vạch trần ra, làm Thu Sinh cả kinh hồn bay khỏi xác, 2 vợ chồng Lâm Đại Đầu cũng kích động. Việc này nếu là bình thường, không chừng 2 họ đốt pháo ăn mừng, trước mắt lại là tai hoạ.
Thôn Thanh Tuyền chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, nhất thời sóng to gió lớn nổi lên!
Hoàng gia ở cách vách, đương nhiên biết trước hết.
Không có Đỗ Quyên, biểu hiện Hoàng Tước Nhi quyết đoán vượt xa người thường: một mặt kêu Hoàng Ly chạy nhanh đến tư thục nói cho Hoàng Nguyên biết việc này, sau đó đi qua bên kia sông truyền tin cho Đỗ Quyên, muốn nàng chuẩn bị sẵn sàng, vì việc này khẳng định sẽ liên lụy nàng; một mặt lại cho Hồng Linh đi nhà cũ kêu Hoàng Tiểu Bảo; một mặt rút một cây thước dắt ở trong người, đuổi tới Lâm gia, đi rất hùng hổ.
Nàng không có mời trưởng bối Hoàng gia ra mặt.
Lâm lão thái gia chỉ nghe Hạ Sinh báo tin nói đại khái, liền lập tức phân phó đại nhi tử nhanh chóng mang Lâm Đại Mãnh đi. Việc này không thể coi thường, không chỉ quan hệ đến uy vọng của Lâm gia trong thôn, còn quan hệ đến tương lai 2 tôn tử. Còn có, hắn kết luận đứa cháu Đại Đầu kia ứng phó không được, đừng nhìn hắn bình thường ra dáng khôn khéo lắm mà lầm.
Phân công xong, chính hắn cũng cùng bà già đuổi tới sau.
Lâm Đại Mãnh có mặt, trước cường thế chấn trụ cha mẹ Hòe Hoa, sau đó phái người thỉnh trưởng bối đức cao vọng trọng của Vương gia đến, cùng tra hạch thương nghị việc này.
Trưởng lão Vương gia đến, nhìn thấy tràng diện này gần như muốn xỉu vì tức.
Lúc này việc bọn họ muốn làm nhất không phải là làm rõ chuyện Hòe Hoa, mà là đem cha mẹ Hòe Hoa đánh chết.
Lâm thái gia vội vàng cản bọn họ lại, tỏ vẻ hai nhà là quan hệ thông gia, bất cứ việc gì đều dễ thương lượng, cứng rắn kéo vào nhà.
Lập tức, Lâm lão thái gia, Lâm Đại Mãnh và 2 trưởng lão Vương gia tộc ở trong một gian trong phòng hỏi Thu Sinh chuyện đã xảy ra; Lâm lão thái bà và Vương nãi nãi - người lúc trước giúp Đỗ Quyên tắm ba ngày, cùng với vợ Đại Mãnh và một phụ nữ Vương gia ở một gian phòng khác hỏi Hòe Hoa chuyện đã xảy ra. Hai nhà ước định: hết thảy mọi sự đều chờ hỏi rõ mới xử trí.
Lúc này, cha mẹ Hòe Hoa bị đưa vào tây phòng Lâm gia ngồi chờ.
Bên ngoài người xem náo nhiệt không chịu đi về, rải rác ở ngoài sân Lâm gia, hoặc ở bên Hoàng gia hoặc nhà Lão Quả Cân, vừa thấp giọng bàn tán chuyện lạ này, vừa chờ kết quả.
Nói bên cánh đàn ông. Mấy người nghe Thu Sinh kể lại chuyện xảy ra, Lâm thái gia quát hỏi đầu tiên: Ngươi cứu người, không nhanh chóng đưa nàng trở về nhà, sao dám làm ra việc xấu đó?
Tuy là quát hỏi, nhưng muốn hắn giải thích lý do.
Tính nết đứa cháu này, hắn biết rất rõ, hắn quả thực không cách nào tưởng tượng hắn cứu Hòe Hoa xong lại nổi thú tính cường bạo nàng. Nhất là giữa ban ngày ban mặt làm việc này ngay giữa đồng, trong đó chắc chắn có lý do.
Thu Sinh thống khổ vạn phần, hắn phải nói như thế nào đây?
Hắn nhớ tới Hòe Hoa ôm hắn gọi Lạnh Đừng đi , bộ dáng nhu nhược kia làm hắn đau lòng không thôi, sao chịu nói thật! Hôm nay nháo như vậy, thanh danh nàng đã quét sạch. Nếu hắn thêm lửa, nàng còn sống nổi sao?
Nghĩ xong, hắn cúi đầu nói: Là Tôn nhi mụ đầu...
Lâm Đại Mãnh theo dõi hắn nói: Thu Sinh, ngươi phải ăn ngay nói thật. Ngươi nên biết, việc này không chỉ can hệ một mình ngươi. Còn có Xuân Nhi!
Vương gia tứ thái gia nghe xong bất mãn, trợn mắt nói: Đại Mãnh, ngươi nói gì vậy? Nếu theo lời ngươi dạy, còn muốn chúng ta tới nghe làm chi?
Lâm Đại Mãnh nói: Vương tứ gia, Thu Sinh có thể làm chuyện vô liêm sỉ đó sao?
Vương tứ thái gia tức giận nói: Không phải hắn đã làm sao!
Hôm nay Vương gia như thế nào cũng nuốt không trôi khẩu khí này.
Lâm Đại Mãnh cũng bực mình không thôi, thầm trách Thu Sinh không biết nặng nhẹ chết sống ——
Lúc này còn có thể mềm lòng?
Thu Sinh ngơ ngác nghĩ, dù sao đều là hắn sai, mặc kệ chết sống hắn nhận là được, không kéo đến Xuân Nhi ...
Lâm lão thái gia không để ý tới, tiếp tục hỏi Thu Sinh.
Vừa hỏi là hỏi ra gần đây hắn vẫn lên kế hoạch tới Vương gia cầu hôn, mà Lâm Xuân lại như người không có việc gì vẫn giúp Đỗ Quyên làm gia dụng khí cụ trong nhà xong, trở về phủ thành đọc sách.
Ông nói với Vương tứ thái gia: Việc này cứ như vậy. Là Thu Sinh cứu Hòe Hoa, không dính líu tới Xuân Nhi. Cháu mình ta biết. Thu Sinh nói các ngươi đều nghe thấy được: hắn gánh tất cả sai lầm, cũng không muốn nói tới Hòe Hoa một chữ. Ngươi cũng hơn một trăm tuổi rồi, trong lòng rõ ràng khẳng định không đơn giản như vậy. Còn có Xuân Nhi, hắn một thanh niên mười mấy tuổi, nếu thật đã làm chuyện đó, có thể vô thanh vô
Hắn tự cho là biết rõ, buông một hơi thở dài.
Cùng lắm thì Thu Sinh cưới Hòe Hoa là được, khó trách lúc trước Thu Sinh gấp như vậy.
Nhưng cha mẹ Hòe Hoa không cho hắn như ý, một mực nói Hòe Hoa tận mắt thấy là Lâm Xuân, Thu Sinh đang nói dối, bởi vì Lâm Xuân bị Đỗ Quyên, tai tinh kia mê hoặc, không muốn cưới Hòe Hoa, mới kêu đại ca ra mặt gánh trách nhiệm.
Hai bên cãi nhau lần nữa.
Hòe Hoa nương thấy Lâm gia chết sống không chịu nhận, nổi cơn bất chấp mọi thứ, vọt ra sân lăn lộn khóc lóc om sòm, nói lớn nhỏ Lâm gia đều là súc sinh, đệ đệ tao đạp khuê nữ nàng, ca ca ra mặt gánh tội, không phải là người...
Cha Hòe Hoa cũng không ngăn cản.
Nếu Lâm gia không chịu thừa nhận, Hòe Hoa khẳng định không thể sống.
Mạng còn không có, còn cần mặt mũi gì nữa?
Thêm nứa, hắn cũng hận thấu Lâm gia, quyết tâm kéo Lâm gia xuống. Hòe Hoa không sống được, 2 đứa con trai Lâm gia cũng phải chôn cùng!
Vì thế chỉ trong thời gian uống cạn tuần trà, người trong thôn đều vọt tới xem náo nhiệt.
Nương Hòe Hoa khóc khàn cả giọng, nói tỉ mỉ từ đầu với mọi người, ngay cả chuyện Hòe Hoa mang thai cũng vạch trần ra, làm Thu Sinh cả kinh hồn bay khỏi xác, 2 vợ chồng Lâm Đại Đầu cũng kích động. Việc này nếu là bình thường, không chừng 2 họ đốt pháo ăn mừng, trước mắt lại là tai hoạ.
Thôn Thanh Tuyền chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, nhất thời sóng to gió lớn nổi lên!
Hoàng gia ở cách vách, đương nhiên biết trước hết.
Không có Đỗ Quyên, biểu hiện Hoàng Tước Nhi quyết đoán vượt xa người thường: một mặt kêu Hoàng Ly chạy nhanh đến tư thục nói cho Hoàng Nguyên biết việc này, sau đó đi qua bên kia sông truyền tin cho Đỗ Quyên, muốn nàng chuẩn bị sẵn sàng, vì việc này khẳng định sẽ liên lụy nàng; một mặt lại cho Hồng Linh đi nhà cũ kêu Hoàng Tiểu Bảo; một mặt rút một cây thước dắt ở trong người, đuổi tới Lâm gia, đi rất hùng hổ.
Nàng không có mời trưởng bối Hoàng gia ra mặt.
Lâm lão thái gia chỉ nghe Hạ Sinh báo tin nói đại khái, liền lập tức phân phó đại nhi tử nhanh chóng mang Lâm Đại Mãnh đi. Việc này không thể coi thường, không chỉ quan hệ đến uy vọng của Lâm gia trong thôn, còn quan hệ đến tương lai 2 tôn tử. Còn có, hắn kết luận đứa cháu Đại Đầu kia ứng phó không được, đừng nhìn hắn bình thường ra dáng khôn khéo lắm mà lầm.
Phân công xong, chính hắn cũng cùng bà già đuổi tới sau.
Lâm Đại Mãnh có mặt, trước cường thế chấn trụ cha mẹ Hòe Hoa, sau đó phái người thỉnh trưởng bối đức cao vọng trọng của Vương gia đến, cùng tra hạch thương nghị việc này.
Trưởng lão Vương gia đến, nhìn thấy tràng diện này gần như muốn xỉu vì tức.
Lúc này việc bọn họ muốn làm nhất không phải là làm rõ chuyện Hòe Hoa, mà là đem cha mẹ Hòe Hoa đánh chết.
Lâm thái gia vội vàng cản bọn họ lại, tỏ vẻ hai nhà là quan hệ thông gia, bất cứ việc gì đều dễ thương lượng, cứng rắn kéo vào nhà.
Lập tức, Lâm lão thái gia, Lâm Đại Mãnh và 2 trưởng lão Vương gia tộc ở trong một gian trong phòng hỏi Thu Sinh chuyện đã xảy ra; Lâm lão thái bà và Vương nãi nãi - người lúc trước giúp Đỗ Quyên tắm ba ngày, cùng với vợ Đại Mãnh và một phụ nữ Vương gia ở một gian phòng khác hỏi Hòe Hoa chuyện đã xảy ra. Hai nhà ước định: hết thảy mọi sự đều chờ hỏi rõ mới xử trí.
Lúc này, cha mẹ Hòe Hoa bị đưa vào tây phòng Lâm gia ngồi chờ.
Bên ngoài người xem náo nhiệt không chịu đi về, rải rác ở ngoài sân Lâm gia, hoặc ở bên Hoàng gia hoặc nhà Lão Quả Cân, vừa thấp giọng bàn tán chuyện lạ này, vừa chờ kết quả.
Nói bên cánh đàn ông. Mấy người nghe Thu Sinh kể lại chuyện xảy ra, Lâm thái gia quát hỏi đầu tiên: Ngươi cứu người, không nhanh chóng đưa nàng trở về nhà, sao dám làm ra việc xấu đó?
Tuy là quát hỏi, nhưng muốn hắn giải thích lý do.
Tính nết đứa cháu này, hắn biết rất rõ, hắn quả thực không cách nào tưởng tượng hắn cứu Hòe Hoa xong lại nổi thú tính cường bạo nàng. Nhất là giữa ban ngày ban mặt làm việc này ngay giữa đồng, trong đó chắc chắn có lý do.
Thu Sinh thống khổ vạn phần, hắn phải nói như thế nào đây?
Hắn nhớ tới Hòe Hoa ôm hắn gọi Lạnh Đừng đi , bộ dáng nhu nhược kia làm hắn đau lòng không thôi, sao chịu nói thật! Hôm nay nháo như vậy, thanh danh nàng đã quét sạch. Nếu hắn thêm lửa, nàng còn sống nổi sao?
Nghĩ xong, hắn cúi đầu nói: Là Tôn nhi mụ đầu...
Lâm Đại Mãnh theo dõi hắn nói: Thu Sinh, ngươi phải ăn ngay nói thật. Ngươi nên biết, việc này không chỉ can hệ một mình ngươi. Còn có Xuân Nhi!
Vương gia tứ thái gia nghe xong bất mãn, trợn mắt nói: Đại Mãnh, ngươi nói gì vậy? Nếu theo lời ngươi dạy, còn muốn chúng ta tới nghe làm chi?
Lâm Đại Mãnh nói: Vương tứ gia, Thu Sinh có thể làm chuyện vô liêm sỉ đó sao?
Vương tứ thái gia tức giận nói: Không phải hắn đã làm sao!
Hôm nay Vương gia như thế nào cũng nuốt không trôi khẩu khí này.
Lâm Đại Mãnh cũng bực mình không thôi, thầm trách Thu Sinh không biết nặng nhẹ chết sống ——
Lúc này còn có thể mềm lòng?
Thu Sinh ngơ ngác nghĩ, dù sao đều là hắn sai, mặc kệ chết sống hắn nhận là được, không kéo đến Xuân Nhi ...
Lâm lão thái gia không để ý tới, tiếp tục hỏi Thu Sinh.
Vừa hỏi là hỏi ra gần đây hắn vẫn lên kế hoạch tới Vương gia cầu hôn, mà Lâm Xuân lại như người không có việc gì vẫn giúp Đỗ Quyên làm gia dụng khí cụ trong nhà xong, trở về phủ thành đọc sách.
Ông nói với Vương tứ thái gia: Việc này cứ như vậy. Là Thu Sinh cứu Hòe Hoa, không dính líu tới Xuân Nhi. Cháu mình ta biết. Thu Sinh nói các ngươi đều nghe thấy được: hắn gánh tất cả sai lầm, cũng không muốn nói tới Hòe Hoa một chữ. Ngươi cũng hơn một trăm tuổi rồi, trong lòng rõ ràng khẳng định không đơn giản như vậy. Còn có Xuân Nhi, hắn một thanh niên mười mấy tuổi, nếu thật đã làm chuyện đó, có thể vô thanh vô
|
/460
|

