Đúng lúc này, Hoàng Tước Nhi thu thập xong trong phòng, cũng trở về vườn rau.
Đỗ Quyên liền nói cho nàng biết ý nghĩ của mình: muốn thêm đồ cưới gì cho nàng; tiệc rượu an bài bao nhiêu món ăn, bao nhiêu thịt bao nhiêu rau, bao nhiêu món nóng món nguội; thứ nào cần sớm chuẩn bị, thứ nào phải đợi gần tới ngày đó mới có thể làm, Ta nhìn kỹ mấy cái ao cá, đến ngày đó mới đi vớt, không cần lo cá cho buổi tiệc.
Hoàng Tước Nhi trước còn thẹn thùng, sau thấy nàng nói được mùi ngon, trong lòng vừa động, hỏi: Đỗ Quyên, ngươi không khó chịu sao?
Đỗ Quyên cười nói: Mãi khổ sở, người sẽ gầy.
Hoàng Tước Nhi liền khuyên nhủ: Phải nghĩ thoáng chút. Kỳ thật Lâm Xuân cũng không sai.
Nàng cảm thấy, Đỗ Quyên không chịu gả cho Hoàng Nguyên, khẳng định là muốn gả cho Lâm Xuân.
Như vậy cũng tốt, coi như vẹn toàn đôi bên.
Cho nên, trong lòng nàng bắt đầu thoải mái.
Đỗ Quyên lại không lên tiếng, chỉ cười.
Nhất thời Hoàng Ly cũng tới giúp hái đồ ăn, Nhị tỷ dài Nhị tỷ ngắn gọi, thanh âm đặc biệt nhão. Nàng đi theo sau Đỗ Quyên, mỗi lần Đỗ Quyên cắt một cây rau, nàng vội vàng đưa rổ ra hứng; Đỗ Quyên nói lên núi xuống sông, nàng liền nói muốn bồi nhị tỷ.
Đỗ Quyên dừng tay, quái dị trừng nàng nói: Sao ngươi nịnh nọt như vậy?
Hoàng Ly đảo mắt, ánh mắt nhị tỷ làm cho nàng có cảm giác không thể che giấu.
Mắt bé gái liền đỏ, cẩn thận nói: Nhị tỷ tỷ đừng không để ý tới ta.
Đỗ Quyên nói: Ngươi còn như vậy, làm ta nổi hết da gà, ta thật không để ý tới ngươi. Cha là Lão Thực, nương đánh chết cũng không làm được bộ dáng như ngươi, sao nuôi ra đứa con gái như ngươi vậy?
Hoàng Ly uốn người. nói: Học nhị tỷ tỷ thôi.
Đỗ Quyên nói: Ngươi thần kinh mà!
Hoàng Ly tới gần nàng, đáng thương nói: Ta... Ta không thể không để ý tới Tảm tỷ tỷ. Ta lại sợ nhị tỷ tỷ sinh khí sẽ không để ý tới ta.
Đỗ Quyên nhìn tiểu muội lanh lợi, thở dài.
Nàng nói: Hoàng Ly, bát diện linh lung rất khó! Trong lòng ngươi muốn như thế nào thì như thế đó. Ta không kêu ngươi không để ý tới Tảm cô nương, ngay cả đại tỷ cũng để ý tới Tảm cô nương, không phải ta vẫn hoà hảo với nàng? Tương lai ngươi phải gọi Tảm cô nương là tẩu tử, nếu ngươi không để ý nàng, người ta còn tưởng rằng là ta xúi đó.
Hoàng Tước Nhi liếc trắng Hoàng Ly, nói: Chí có ngươi ranh ma!
Hoàng Ly cúi đầu không lên tiếng.
Đồng thời, trong lòng nàng và Hoàng Tước Nhi đều nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ nhị tỷ không chịu gả cho ca ca, gả cho Xuân Sinh ca ca cũng tốt, Xuân Sinh ca ca cũng rất xuất sắc. Suy nghĩ một chút, vẻ mặt dần dần thoải mái.
Đỗ Quyên nói: Đừng cắt nữa. Chúng ta chỉ lo nói chuyện, cắt nhiều cải thìa như vậy, làm sao ăn hết? Đại tỷ, buổi trưa có lươn thì đừng làm sủi cảo nữa, nấu cơm ăn, buổi tối hãy làm sủi cảo.
Hoàng Tước Nhi gật đầu, nói như vậy cũng tốt.
Hoàng Ly vội hỏi lươn ở đâu tới.
Đỗ Quyên nói cho nàng nghe, không khỏi lại đem chuyện tối ngày hôm qua nói một lần.
Hoàng Ly kinh thán không thôi, nhưng không giống như ngày thường muốn nếm thử. Từ khi gặp Tảm Lao Yên, nàng đặc biệt hâm mộ hình tượng và khí chat cao nhã không nhiễm khói bụi nhân gian của nàng, bởi vậy ngôn hành cử chỉ bất tri bất giác thu liễm rất nhiều, cũng không hề chạy loạn vào núi ra ruộng nữa, mà dụng tâm đọc sách luyện đàn học thêu thùa.
Đỗ Quyên và Hoàng Tước Nhi cũng không lưu ý nàng, tự đi về chuẩn bị cơm trưa.
Tâm tình Đỗ Quyên so với trước tốt hơn nhiều.
Tựa như người nhát gan không dám đối mặt khó khăn đen tối, cứ lần lửa tránh né. Khi phải dũng cảm đối mặt, trong lòng ngược lại dễ dàng.
Nàng triệt để buông tay!
Đến nhà, phòng khác thật im lặng, nghĩ là Hoàng lão cha bọn họ đã đi.
Thì ra, khi Nhậm Tam Hòa rời Hoàng gia, không còn thấy bóng dáng nữa, Hoàng đại nương lập tức nhìn Phùng Thị thét to: Em rể tốt của ngươi! Nguyên Nhi là con ruột của ngươi, sao ngươi không giúp? Ngươi nhặt về khuê nữ ngoan. Từ khi nàng tới, Hoàng gia có một ngày yên ổn nào chưa? Đó chính là cái...
Đỗ Quyên liền nói cho nàng biết ý nghĩ của mình: muốn thêm đồ cưới gì cho nàng; tiệc rượu an bài bao nhiêu món ăn, bao nhiêu thịt bao nhiêu rau, bao nhiêu món nóng món nguội; thứ nào cần sớm chuẩn bị, thứ nào phải đợi gần tới ngày đó mới có thể làm, Ta nhìn kỹ mấy cái ao cá, đến ngày đó mới đi vớt, không cần lo cá cho buổi tiệc.
Hoàng Tước Nhi trước còn thẹn thùng, sau thấy nàng nói được mùi ngon, trong lòng vừa động, hỏi: Đỗ Quyên, ngươi không khó chịu sao?
Đỗ Quyên cười nói: Mãi khổ sở, người sẽ gầy.
Hoàng Tước Nhi liền khuyên nhủ: Phải nghĩ thoáng chút. Kỳ thật Lâm Xuân cũng không sai.
Nàng cảm thấy, Đỗ Quyên không chịu gả cho Hoàng Nguyên, khẳng định là muốn gả cho Lâm Xuân.
Như vậy cũng tốt, coi như vẹn toàn đôi bên.
Cho nên, trong lòng nàng bắt đầu thoải mái.
Đỗ Quyên lại không lên tiếng, chỉ cười.
Nhất thời Hoàng Ly cũng tới giúp hái đồ ăn, Nhị tỷ dài Nhị tỷ ngắn gọi, thanh âm đặc biệt nhão. Nàng đi theo sau Đỗ Quyên, mỗi lần Đỗ Quyên cắt một cây rau, nàng vội vàng đưa rổ ra hứng; Đỗ Quyên nói lên núi xuống sông, nàng liền nói muốn bồi nhị tỷ.
Đỗ Quyên dừng tay, quái dị trừng nàng nói: Sao ngươi nịnh nọt như vậy?
Hoàng Ly đảo mắt, ánh mắt nhị tỷ làm cho nàng có cảm giác không thể che giấu.
Mắt bé gái liền đỏ, cẩn thận nói: Nhị tỷ tỷ đừng không để ý tới ta.
Đỗ Quyên nói: Ngươi còn như vậy, làm ta nổi hết da gà, ta thật không để ý tới ngươi. Cha là Lão Thực, nương đánh chết cũng không làm được bộ dáng như ngươi, sao nuôi ra đứa con gái như ngươi vậy?
Hoàng Ly uốn người. nói: Học nhị tỷ tỷ thôi.
Đỗ Quyên nói: Ngươi thần kinh mà!
Hoàng Ly tới gần nàng, đáng thương nói: Ta... Ta không thể không để ý tới Tảm tỷ tỷ. Ta lại sợ nhị tỷ tỷ sinh khí sẽ không để ý tới ta.
Đỗ Quyên nhìn tiểu muội lanh lợi, thở dài.
Nàng nói: Hoàng Ly, bát diện linh lung rất khó! Trong lòng ngươi muốn như thế nào thì như thế đó. Ta không kêu ngươi không để ý tới Tảm cô nương, ngay cả đại tỷ cũng để ý tới Tảm cô nương, không phải ta vẫn hoà hảo với nàng? Tương lai ngươi phải gọi Tảm cô nương là tẩu tử, nếu ngươi không để ý nàng, người ta còn tưởng rằng là ta xúi đó.
Hoàng Tước Nhi liếc trắng Hoàng Ly, nói: Chí có ngươi ranh ma!
Hoàng Ly cúi đầu không lên tiếng.
Đồng thời, trong lòng nàng và Hoàng Tước Nhi đều nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ nhị tỷ không chịu gả cho ca ca, gả cho Xuân Sinh ca ca cũng tốt, Xuân Sinh ca ca cũng rất xuất sắc. Suy nghĩ một chút, vẻ mặt dần dần thoải mái.
Đỗ Quyên nói: Đừng cắt nữa. Chúng ta chỉ lo nói chuyện, cắt nhiều cải thìa như vậy, làm sao ăn hết? Đại tỷ, buổi trưa có lươn thì đừng làm sủi cảo nữa, nấu cơm ăn, buổi tối hãy làm sủi cảo.
Hoàng Tước Nhi gật đầu, nói như vậy cũng tốt.
Hoàng Ly vội hỏi lươn ở đâu tới.
Đỗ Quyên nói cho nàng nghe, không khỏi lại đem chuyện tối ngày hôm qua nói một lần.
Hoàng Ly kinh thán không thôi, nhưng không giống như ngày thường muốn nếm thử. Từ khi gặp Tảm Lao Yên, nàng đặc biệt hâm mộ hình tượng và khí chat cao nhã không nhiễm khói bụi nhân gian của nàng, bởi vậy ngôn hành cử chỉ bất tri bất giác thu liễm rất nhiều, cũng không hề chạy loạn vào núi ra ruộng nữa, mà dụng tâm đọc sách luyện đàn học thêu thùa.
Đỗ Quyên và Hoàng Tước Nhi cũng không lưu ý nàng, tự đi về chuẩn bị cơm trưa.
Tâm tình Đỗ Quyên so với trước tốt hơn nhiều.
Tựa như người nhát gan không dám đối mặt khó khăn đen tối, cứ lần lửa tránh né. Khi phải dũng cảm đối mặt, trong lòng ngược lại dễ dàng.
Nàng triệt để buông tay!
Đến nhà, phòng khác thật im lặng, nghĩ là Hoàng lão cha bọn họ đã đi.
Thì ra, khi Nhậm Tam Hòa rời Hoàng gia, không còn thấy bóng dáng nữa, Hoàng đại nương lập tức nhìn Phùng Thị thét to: Em rể tốt của ngươi! Nguyên Nhi là con ruột của ngươi, sao ngươi không giúp? Ngươi nhặt về khuê nữ ngoan. Từ khi nàng tới, Hoàng gia có một ngày yên ổn nào chưa? Đó chính là cái...
|
/460
|

