Trong tiếng ồ lên, có người kinh hô: Xiêm y! Xiêm y trôi đi!
Mọi người vội vàng quay đầu, thấy có người mải mê xem náo nhiệt không để ý, bất tri bất giác buông lỏng tay, một kiện xiêm y bị nước cuốn đi, trôi xuống hạ du.
Người phụ nữ đó gấp thẳng giơ chân, nhìn dòng sông ngoắc kêu: Xiêm y! Trở về!
Đáng tiếc xiêm y không phải gà chó hiểu tiếng người mà quay đầu. Nó như cũ trôi theo dòng nước, không hề quyến luyến chủ nhân.
Có người nói xuống sông vớt, kẻ nói đi về phía trước ngăn lại, loạn thất bát tao. Viễn Minh và Viễn Thanh huynh muội thấy cười ngửa tới ngửa lui.
May mắn hạ du có một người đi tới, khiêng một bộ lưới đánh cá, nhìn thấy tình hình này, đem sào trúc dài đưa ngang mặt sông một cái, cuối cùng vớt được xiêm y, mọi người mới nhẹ nhàng thở ra.
Đợi hòa hoãn lại quay đầu nhìn, Đỗ Quyên sớm dắt 2 đứa nhỏ đi.
Hoàng đại nương vẫn khó chịu, hùng hùng hổ hổ không ngừng.
Đáng tiếc không có đối tượng, dĩ nhiên không náo nhiệt bằng lúc trước.
Lại nói Đỗ Quyên, lúc mọi người lo vớt xiêm y đã cùng Nhị Ny rời đi.
Bởi nhà Nhị Ny ở lối khác, hai người chia tay.
Nhị Ny nhìn Đỗ Quyên, lo lắng nói: Đỗ Quyên, ngươi đừng nóng giận...
Đỗ Quyên lắc đầu cười nói: Ngươi thấy ta tức giận sao? Yên tâm đi, ta rất khỏe mạnh. Đêm nay nếu có rãnh rỗi, ta còn đi xem các ngươi mò cá.
Ngẫm nghĩ lại nhanh chóng hỏi: Ngươi có ngại ta vướng bận hay không?
Nhị Ny cao hứng liếc nàng một cái, nói: Rất ngại! Chỉ ngại ngươi không đến!
Nói giỡn vài câu, hai người rẽ lối đi.
Đỗ Quyên nắm tay Viễn Minh và Viễn Thanh đi về nhà. Nhớ tới tình hình trong nhà, nàng nói với 2 đứa nhỏ: Nhà tỷ tỷ có việc, các ngươi đi về trước đi. Đi học cho giỏi, buổi trưa ta làm lươn đưa một chén cho các ngươi ăn.
Viễn Minh, Viễn Thanh đáp ứng, tay cầm tay chạy về nhà.
Đỗ Quyên thấy hai huynh muội vào sân Nhậm gia mới quay đầu.
Nàng gặp Hoàng Lão Thực ở cửa nhà, đang gánh một gánh phân ra bên ngoài, đòn gánh ép tới cong cong, vội hỏi: Cha, gánh đi bón cái gì?
Hoàng Lão Thực gặp nàng rất cao hứng, nói: Đỗ Quyên ngươi trở lại hả? Cha bón phân cho củ cải. Bón phân xong là không lo rồi, mùa đông củ cải mới ngọt đó.
Đỗ Quyên nở nụ cười, nghiêng người để hắn đi qua.
Vào sân nhìn thấy Phùng Thị cúi đầu đang sóc đậu tương, hẳn đã sớm nghe nàng và cha nói chuyện, biết nàng trở lại nhưng làm bộ như không biết, nàng chủ động kêu lên: Nương!
Phùng Thị ngẩng đầu, không mặn không lạt nói: Trở về rồi? Ta còn tưởng ngươi muốn ngốc ở nhà người ta một đời, không trở lại nữa.
Mặt Đỗ Quyên cứng đờ, chợt cười cười, đi đến phòng bếp.
Nàng rốt cuộc cũng nếm được tư vị bị người mỉa mai lạnh nhạt.
Trước đây lúc chưa làm rõ thân thế của nàng, vô luận gia gia nãi nãi nói nàng như thế nào, Phùng Thị cũng sẽ mắng nàng, nàng đều không quan trọng; hôm nay khác rồi, tình cảnh này, lời này quả thật đâm vào tim, giống như chế nhạo nàng: Có bản lĩnh thì đời này đừng trở về .
Mẹ con ly tâm, khó qua như thế!
Đỗ Quyên không giống Phùng thị, sẽ không bị tức giận đến té xỉu, nhưng âm thầm làm quyết định.
Từ tối qua tai nghe mắt thấy sinh hoạt của Nhị Ny và Bệnh Chốc Đầu, trong lòng nàng có một ý niệm mơ hồ, tình hình sáng nay càng làm cho ý niệm thêm rõ ràng kiên định.
Phùng Thị thấy khuê nữ luôn luôn cười hì hì thế nhưng biến sắc mặt, hiển nhiên vết thương trong lòng kia chưa lành, càng thêm tức giận. Nàng nghĩ Đỗ Quyên sẽ trả lời một câu đại loại như: Ta muốn a, nhưng Nhị Ny không giữ ta. , hay là làm nũng nói: Ta muốn a, nhưng luyến tiếc cha và nương! , tựa như khuê nữ khi còn nhỏ, có lúc nàng muốn đánh nàng, nàng trốn đi Lâm gia cách vách, lát sau trở về. nàng cố ý hỏi: Ngươi còn biết đi về, Thím Lâm ngươi không giữ ngươi ăn cơm sao? Lúc ấy tiểu Đỗ quyên giòn tan đáp: Giữ lại, ta không biết ngượng ngùng đồng ý rồi. , chọc cho nàng lúc ấy bật cười.
Trước mắt, mẹ con các nàng đang làm gì đây?
Phùng Thị vừa phẫn nộ vừa khó chịu.
Lại nói Đỗ Quyên, đi vào phòng bếp tìm đồ thu thập lươn.
Hoàng Tước Nhi đang thái rau, nghe tiếng quay đầu, mừng rỡ kêu lên: Đỗ Quyên! Ngươi trở lại? Yêu, ở đâu có nhiều lươn như vậy?
Đỗ Quyên nói: Nhị Ny cho. Đại tỷ ngươi không biết đâu, nhà bọn họ thực nhiều...
Rồi đem chuyện tối qua nàng chứng kiến hai năm rõ mười nói cho Hoàng Tước Nhi nghe.
Nhị Ny thật lớn mật, không sợ người nói. Hoàng Tước Nhi nghe xong kinh hãi nhưng lại cười, vói tay lấy một cái rổ treo trên tường đưa cho Đỗ Quyên đựng lươn, Thức một đêm ngươi không mệt hả? Để bên kia để ta làm. Ta thái rau gần xong rồi.
Đỗ Quyên ném lươn vào rổ, để ở một bên, đến gần nàng hỏi: Cắt cái gì vậy?
Hoàng Tước Nhi nói: Măng chua. Buổi trưa làm sủi cảo. Mấy ngày nay, Lao Yên các nàng ăn thanh đạm, ta muốn thay đổi khẩu vị, canh cũng không dám nấu nhiều, chỉ thêm chút
Mọi người vội vàng quay đầu, thấy có người mải mê xem náo nhiệt không để ý, bất tri bất giác buông lỏng tay, một kiện xiêm y bị nước cuốn đi, trôi xuống hạ du.
Người phụ nữ đó gấp thẳng giơ chân, nhìn dòng sông ngoắc kêu: Xiêm y! Trở về!
Đáng tiếc xiêm y không phải gà chó hiểu tiếng người mà quay đầu. Nó như cũ trôi theo dòng nước, không hề quyến luyến chủ nhân.
Có người nói xuống sông vớt, kẻ nói đi về phía trước ngăn lại, loạn thất bát tao. Viễn Minh và Viễn Thanh huynh muội thấy cười ngửa tới ngửa lui.
May mắn hạ du có một người đi tới, khiêng một bộ lưới đánh cá, nhìn thấy tình hình này, đem sào trúc dài đưa ngang mặt sông một cái, cuối cùng vớt được xiêm y, mọi người mới nhẹ nhàng thở ra.
Đợi hòa hoãn lại quay đầu nhìn, Đỗ Quyên sớm dắt 2 đứa nhỏ đi.
Hoàng đại nương vẫn khó chịu, hùng hùng hổ hổ không ngừng.
Đáng tiếc không có đối tượng, dĩ nhiên không náo nhiệt bằng lúc trước.
Lại nói Đỗ Quyên, lúc mọi người lo vớt xiêm y đã cùng Nhị Ny rời đi.
Bởi nhà Nhị Ny ở lối khác, hai người chia tay.
Nhị Ny nhìn Đỗ Quyên, lo lắng nói: Đỗ Quyên, ngươi đừng nóng giận...
Đỗ Quyên lắc đầu cười nói: Ngươi thấy ta tức giận sao? Yên tâm đi, ta rất khỏe mạnh. Đêm nay nếu có rãnh rỗi, ta còn đi xem các ngươi mò cá.
Ngẫm nghĩ lại nhanh chóng hỏi: Ngươi có ngại ta vướng bận hay không?
Nhị Ny cao hứng liếc nàng một cái, nói: Rất ngại! Chỉ ngại ngươi không đến!
Nói giỡn vài câu, hai người rẽ lối đi.
Đỗ Quyên nắm tay Viễn Minh và Viễn Thanh đi về nhà. Nhớ tới tình hình trong nhà, nàng nói với 2 đứa nhỏ: Nhà tỷ tỷ có việc, các ngươi đi về trước đi. Đi học cho giỏi, buổi trưa ta làm lươn đưa một chén cho các ngươi ăn.
Viễn Minh, Viễn Thanh đáp ứng, tay cầm tay chạy về nhà.
Đỗ Quyên thấy hai huynh muội vào sân Nhậm gia mới quay đầu.
Nàng gặp Hoàng Lão Thực ở cửa nhà, đang gánh một gánh phân ra bên ngoài, đòn gánh ép tới cong cong, vội hỏi: Cha, gánh đi bón cái gì?
Hoàng Lão Thực gặp nàng rất cao hứng, nói: Đỗ Quyên ngươi trở lại hả? Cha bón phân cho củ cải. Bón phân xong là không lo rồi, mùa đông củ cải mới ngọt đó.
Đỗ Quyên nở nụ cười, nghiêng người để hắn đi qua.
Vào sân nhìn thấy Phùng Thị cúi đầu đang sóc đậu tương, hẳn đã sớm nghe nàng và cha nói chuyện, biết nàng trở lại nhưng làm bộ như không biết, nàng chủ động kêu lên: Nương!
Phùng Thị ngẩng đầu, không mặn không lạt nói: Trở về rồi? Ta còn tưởng ngươi muốn ngốc ở nhà người ta một đời, không trở lại nữa.
Mặt Đỗ Quyên cứng đờ, chợt cười cười, đi đến phòng bếp.
Nàng rốt cuộc cũng nếm được tư vị bị người mỉa mai lạnh nhạt.
Trước đây lúc chưa làm rõ thân thế của nàng, vô luận gia gia nãi nãi nói nàng như thế nào, Phùng Thị cũng sẽ mắng nàng, nàng đều không quan trọng; hôm nay khác rồi, tình cảnh này, lời này quả thật đâm vào tim, giống như chế nhạo nàng: Có bản lĩnh thì đời này đừng trở về .
Mẹ con ly tâm, khó qua như thế!
Đỗ Quyên không giống Phùng thị, sẽ không bị tức giận đến té xỉu, nhưng âm thầm làm quyết định.
Từ tối qua tai nghe mắt thấy sinh hoạt của Nhị Ny và Bệnh Chốc Đầu, trong lòng nàng có một ý niệm mơ hồ, tình hình sáng nay càng làm cho ý niệm thêm rõ ràng kiên định.
Phùng Thị thấy khuê nữ luôn luôn cười hì hì thế nhưng biến sắc mặt, hiển nhiên vết thương trong lòng kia chưa lành, càng thêm tức giận. Nàng nghĩ Đỗ Quyên sẽ trả lời một câu đại loại như: Ta muốn a, nhưng Nhị Ny không giữ ta. , hay là làm nũng nói: Ta muốn a, nhưng luyến tiếc cha và nương! , tựa như khuê nữ khi còn nhỏ, có lúc nàng muốn đánh nàng, nàng trốn đi Lâm gia cách vách, lát sau trở về. nàng cố ý hỏi: Ngươi còn biết đi về, Thím Lâm ngươi không giữ ngươi ăn cơm sao? Lúc ấy tiểu Đỗ quyên giòn tan đáp: Giữ lại, ta không biết ngượng ngùng đồng ý rồi. , chọc cho nàng lúc ấy bật cười.
Trước mắt, mẹ con các nàng đang làm gì đây?
Phùng Thị vừa phẫn nộ vừa khó chịu.
Lại nói Đỗ Quyên, đi vào phòng bếp tìm đồ thu thập lươn.
Hoàng Tước Nhi đang thái rau, nghe tiếng quay đầu, mừng rỡ kêu lên: Đỗ Quyên! Ngươi trở lại? Yêu, ở đâu có nhiều lươn như vậy?
Đỗ Quyên nói: Nhị Ny cho. Đại tỷ ngươi không biết đâu, nhà bọn họ thực nhiều...
Rồi đem chuyện tối qua nàng chứng kiến hai năm rõ mười nói cho Hoàng Tước Nhi nghe.
Nhị Ny thật lớn mật, không sợ người nói. Hoàng Tước Nhi nghe xong kinh hãi nhưng lại cười, vói tay lấy một cái rổ treo trên tường đưa cho Đỗ Quyên đựng lươn, Thức một đêm ngươi không mệt hả? Để bên kia để ta làm. Ta thái rau gần xong rồi.
Đỗ Quyên ném lươn vào rổ, để ở một bên, đến gần nàng hỏi: Cắt cái gì vậy?
Hoàng Tước Nhi nói: Măng chua. Buổi trưa làm sủi cảo. Mấy ngày nay, Lao Yên các nàng ăn thanh đạm, ta muốn thay đổi khẩu vị, canh cũng không dám nấu nhiều, chỉ thêm chút
|
/460
|

