Điền Duyên

Chương 285 - Chương 285

/460


Lâm gia cũng không ít người ra vào vì Hoàng gia mượn phòng bếp Lâm gia nấu nước nấu cơm, tựa như lúc trước Lâm gia xây nhà mượn bếp Hoàng gia. Bất quá, nay phòng ốc Lâm gia rộng mở, Lâm Xuân ở bên Tây sương càng không cho người vào.

Hai người đi vào ngồi xuống, Đỗ Quyên thở dài, nói: Nói đi!

Lâm Xuân nhìn chằm chằm nàng hỏi: Ngươi dựa vào cái gì nhận định là Hoàng Nguyên?

Đỗ Quyên nghe xong cười khổ, nàng sớm biết hắn muốn hỏi câu này.

Nàng thở sâu, kiên nhẫn nói cho hắn biết:

Kiếp trước nàng cùng phu quân đồng thời tử vong. Nay sống lại, nàng và Hoàng Nguyên cùng một thời khắc xuất hiện nơi sơn dã. Hoàng Nguyên rất dễ dàng nắm giữ một ít kỹ năng kiếp trước của nàng, như từ nhỏ đã rành rẽ dùng bút lông ngỗng vẽ tranh, như biết dùng cao su làm pitton...

Lâm Xuân cười nói: Như vậy, ta cũng có thể nói ta chính là. Đáng tiếc là ngươi không tin. Đỗ Quyên, rốt cuộc là ngươi bởi vì trong lòng nhận định Hoàng Nguyên chính là phu quân kiếp trước của ngươi trước, sau đó mới phân biệt đối xử với hắn, hay là bởi vì có cảm giác đặc biệt với hắn mới nhận định hắn là phu quân kiếp trước của ngươi? Nếu như ngươi không biết hắn là đứa con mất đi của Hoàng gia, các ngươi như người lạ gặp lại, ngươi sẽ nhận ra hắn sao?

Đỗ Quyên nghe xong chấn động.

Ngươi còn không biết đi, gần trăm năm trước, trong năm Vĩnh Bình, Đại Tĩnh đã có bút lông ngỗng. Về phần cao su, nếu ta sinh ở ngoài núi, không cần Hoàng Nguyên nhắc nhở, ta chính mình có thể nhớ tới dùng nó phong bế máy ép sức nước. Ánh mắt hắn sắc bén nhìn chằm chằm Đỗ Quyên, kiên quyết nói, Cho nên, ta có một điều thỉnh cầu: trừ phi ngươi nói ra chính xác chứng cớ chứng minh Hoàng Nguyên là phu quân kiếp trước của ngươi, bằng không ngươi không thể gả cho hắn!

Đỗ Quyên sững sờ nhìn thiếu niên cường ngạnh, cảm thấy hắn thành thục không ít.

Lâm Xuân thấy nàng không nói, nhướng mày nói: Ngươi không nên cho ta một công đạo?

Đỗ Quyên bừng tỉnh, vội gật đầu nói: Không, ta nên cho ngươi một công đạo. Nhưng là Xuân Nhi, ban đầu ngươi đáp ứng ta ...

Lâm Xuân ngắt lời nàng, nói: Ban đầu ta đáp ứng ngươi, để ngươi đoàn tụ cùng phu quân kiếp trước của ngươi. Hoàng Nguyên phải không?

Đỗ Quyên rất muốn gật đầu nhưng hắn lại không tin, không phục.

Việc này ngươi quá dễ dàng quyết định. Sao thấy ta không phải là phu quân kiếp trước của ngươi? Nghe các trưởng bối nói, chúng ta từ lúc còn trong tã lót đã nhất kiến như cố (= mới gặp lần đầu như đã thân quen). Thời điểm đó chúng ta còn ngây thơ, trong đầu không có bất kỳ ý tưởng hoặc ý đồ gì, nếu không có tiền duyên, sao lại hợp ý như thế? Mà ngươi nhận định Hoàng Nguyên chỉ dựa vào một sự trùng hợp.

Đó không phải là trùng hợp. Kiếp trước ta cùng phu quân đồng thời tử vong.

Vậy các ngươi là đồng thời đầu thai sao?

Việc này phải hỏi Diêm Vương, ta không rõ ràng lắm!

Ngươi không rõ ràng lắm, sao cứ nhất định là Hoàng Nguyên?

Trùng hợp như vậy, chẳng lẽ không phải là duyên phận?

Duyên phận? Hoàng thím làm mất Hoàng Nguyên, ngươi cùng hắn từ lúc sinh ra đã cách xa, từ đó về sau trời nam đất bắc, đã chứng minh các ngươi vô duyên! Hoàng thím nhặt ngươi về, vào lúc ban đêm liền đưa vào nhà ta, cầu nương ta cho bú sữa. Sau đó chúng ta gặp nhau, thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, chúng ta mới là có duyên!

Đỗ Quyên nghe hắn lý giải và kết luận, cảm thấy không thể tưởng tượng.

Nhưng là, nàng lại không thể bác bỏ.

Lâm Xuân thấy nàng không nói, tăng thêm giọng điệu nói: Nếu thật sự phu quân kiếp trước của ngươi tìm tới, mặc hắn là Hoàng Nguyên hay Hắc Nguyên, ta sẽ không ngăn cản, cũng sẽ không thương tâm khổ sở, chỉ biết mừng cho ngươi. Nhưng ngươi không thể mơ hồ nhận định một người như vậy, không hề có căn cứ đã nói hắn là phu quân kiếp trước của ngươi. Như vậy đối với ta không công bình!

Không công bình?

Đỗ Quyên sững sờ nhìn thiếu niên.

Thiếu niên cũng không né tránh quay lại nhìn nàng, sự ái mộ và đau xót lộ rõ trước mắt nàng, làm cho nàng không tự chủ được ngừng thở.

Nếu kiếp trước ta tu luyện không đủ, kiếp này ta tiếp tục tu luyện. Kiếp này tu luyện không đủ, kiếp sau ta tu luyện tiếp. Tu luyện một vạn năm, ta cũng muốn cưới ngươi làm vợ!

Hắn khẽ giọng nhưng kiên định phát ra lời thề, hoàn toàn không có sự xúc động hay vội vàng của thiếu niên, mà lại giống như người từng trải qua chua xót thất ý, thấy


/460

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status