Trầm tri phủ phía trên, các thư sinh bên dưới đều phát hiện, nhuệ khí thiếu niên Đỗ Quyên đã trở lại.
Dù mặc nữ trang, khí thế như cũ không thay đổi!
Dù giờ phút này đang quỳ, cũng phảng phất như từ trên cao nhìn xuống!
Hoàng Nguyên và Lâm Xuân đều khinh miệt nhìn Diêu Kim Quý.
Bên ngoài công đường, chẳng biết Nhậm Tam Hòa tới từ lúc nào.
Nghe lời này, đáy mắt bùng ra mũi nhọn, khí thế cả người cũng đột nhiên mạnh mẽ theo.
Đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của Đỗ Quyên, mặt Diêu Kim Quý xám như tro tàn, tin tưởng bị đánh tan, suy nghĩ hỗn loạn, run rẩy nói không ra lời.
Cảnh phu tử quát to: Hoàng Đỗ Quyên lớn mật, dám coi rẻ mệnh quan triều đình?
Đỗ Quyên nói: Phu tử, dân nữ nói là Diêu Kim Quý của 5 năm trước, chẳng lẽ phu tử cảm thấy hắn tự tiện xông vào khuê phòng của ta là phẩm tính cao thượng? Hắn cáo trạng cậu ruột là đại hiếu?
Cảnh phu tử nào dám gật đầu, nếu là như vậy, thanh danh nhiều năm của hắn bị hủy hoại trong chốc lát.
Nhưng hắn không muón buông tha Đỗ Quyên, bởi vậy trầm giọng nói: Vậy ngươi cũng không nên dùng đương triều tể phụ nói. Đây cũng là coi rẻ mệnh quan triều đình!
Hắn xảo diệu đem đối tượng Đỗ Quyên nối đổi thành nói về quan viên.
Đỗ Quyên lại hỏi: Trong lịch sử không phải cũng có thật nhiều quan viên gian nịnh sao? Người giả dối âm hiểm như Diêu Kim Quý vậy, nếu không thể thanh trừ, một khi đắc chí, trèo lên địa vị cao cũng không phải không có khả năng. Lúc trước không phải phu tử cũng bị hình tượng của hắn che mắt sao?
Cảnh phu tử lần nữa rơi vào tình cảnh lưỡng nan: là gật đầu hay là lắc đầu đây?
Nếu lắc đầu thì chẳng khác nào nói hắn biết rõ phẩm tính tệ hại của Diêu Kim Quý mà còn muốn giúp hắn, sau này hắn đừng nghĩ đặt chân ở thư viện nữa. Nếu gật đầu thừa nhận mình bị che giấu, thì cơn giận trong bụng thật khó chịu.
Diêu Kim Quý hoảng sợ. Dương Ngọc Vinh thấy tỷ đệ Hoàng gia làm cho cháu rể sợ như vậy, giận tím mặt, lúc này ra mặt, liệt kê từng tội bất hiếu bất nghĩa của Hoàng Nguyên, thỉnh đại lão gia trị tội. Hoàng Chiêu Đệ cũng hướng Hoàng lão cha và Hoàng Lão Thực van cầu, công đường rối loạn. Cảnh phu tử nhân cơ hội im tiếng lui về sau, yên lặng theo dõi biến hoá.
Đúng lúc này, bên ngoài nha dịch cao giọng thông báo: Ngự sử đại nhân đến ——
Rốt cuộc Triệu Ngự sử đã tới!
Hắn đến lúc này, chẳng khác nào khâm sai hàn lâm.
Trầm tri phủ vội vàng chỉnh lý mũ quan bào phục, một đường ra nghênh đón.
Cảnh phu tử cùng chúng thư sinh đều khoanh tay cung nghênh.
Bước chân Triệu Ngự sử thư thả, quan uy lẫm lẫm, nghiêm trang đi lên công đường.
Trầm tri phủ dẫn hắn vào bàn sau, tha thiết thỉnh hắn ngồi vào chỗ của mình ở giữa công đường, rồi sai người mang đến một cái ghế, đặt ở bên trái, chính mình ngồi.
Triệu Ngự sử cũng không khiêm nhượng, trực tiếp ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, ổn định thần thái đoan chính, mới nhấc mắt đảo qua phía dưới, khi nhìn thấy Đỗ Quyên trong trang phục nữ thì đột nhiên chấn động, mở to hai mắt nhìn.
Đỗ Quyên cũng không để ý. Hôm nay người nhìn thấy nàng đều có phản ứng này, bởi vậy nàng ngọt ngào cười với hắn, cao giọng nói: Dân nữ Hoàng Đỗ Quyên bái kiến ngự sử đại nhân!
Nàng nghe Lâm Xuân nói chuyện ngày hôm qua, nghĩ Triệu Ngự sử dù không giúp Hoàng gia, cũng không thiên vị giúp Diêu Kim Quý, cho nên trong lòng rất bình tĩnh, thậm chí còn mang có chút hưng phấn.
Hoàng Nguyên dặn dò cha và gia gia trước, rồi cùng bọn họ bái kiến.
Triệu Ngự sử giật mình vì chỉ lo nhìn chằm chằm Đỗ Quyên xuất thần.
Mãi nửa ngày, hắn mới khôi phục lại bình thường, thấy mọi người đều nằm trên mặt đất, phất tay nói: Không cần đa lễ! Rồi vươn tay về phía Hà sư gia, Đem bản ghi chép đến cho bản quan xem!
Hà sư gia vội vàng nâng hồ sơ đưa qua.
Triệu Ngự sử rũ mắt xuống, dụng tâm lật xem bản ký lục.
Lúc này nội đường có bốn năm mươi người. Bên ngoài rất nhiều người chen lấn xem, nhưng trong ngoài hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả tiếng ho khan cũng không có.
Đợi xem xong, hắn ngước mắt lên, phảng phất như thái dương phá đám mấy đen che phủ mà ra. Ánh mắt hiện ra, bắn thẳng đến phía dưới, Đây vốn là một kiện việc nhà, 2 bên tranh chấp, một là Hoàng gia nữ nhi và cháu

Dù mặc nữ trang, khí thế như cũ không thay đổi!
Dù giờ phút này đang quỳ, cũng phảng phất như từ trên cao nhìn xuống!
Hoàng Nguyên và Lâm Xuân đều khinh miệt nhìn Diêu Kim Quý.
Bên ngoài công đường, chẳng biết Nhậm Tam Hòa tới từ lúc nào.
Nghe lời này, đáy mắt bùng ra mũi nhọn, khí thế cả người cũng đột nhiên mạnh mẽ theo.
Đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của Đỗ Quyên, mặt Diêu Kim Quý xám như tro tàn, tin tưởng bị đánh tan, suy nghĩ hỗn loạn, run rẩy nói không ra lời.
Cảnh phu tử quát to: Hoàng Đỗ Quyên lớn mật, dám coi rẻ mệnh quan triều đình?
Đỗ Quyên nói: Phu tử, dân nữ nói là Diêu Kim Quý của 5 năm trước, chẳng lẽ phu tử cảm thấy hắn tự tiện xông vào khuê phòng của ta là phẩm tính cao thượng? Hắn cáo trạng cậu ruột là đại hiếu?
Cảnh phu tử nào dám gật đầu, nếu là như vậy, thanh danh nhiều năm của hắn bị hủy hoại trong chốc lát.
Nhưng hắn không muón buông tha Đỗ Quyên, bởi vậy trầm giọng nói: Vậy ngươi cũng không nên dùng đương triều tể phụ nói. Đây cũng là coi rẻ mệnh quan triều đình!
Hắn xảo diệu đem đối tượng Đỗ Quyên nối đổi thành nói về quan viên.
Đỗ Quyên lại hỏi: Trong lịch sử không phải cũng có thật nhiều quan viên gian nịnh sao? Người giả dối âm hiểm như Diêu Kim Quý vậy, nếu không thể thanh trừ, một khi đắc chí, trèo lên địa vị cao cũng không phải không có khả năng. Lúc trước không phải phu tử cũng bị hình tượng của hắn che mắt sao?
Cảnh phu tử lần nữa rơi vào tình cảnh lưỡng nan: là gật đầu hay là lắc đầu đây?
Nếu lắc đầu thì chẳng khác nào nói hắn biết rõ phẩm tính tệ hại của Diêu Kim Quý mà còn muốn giúp hắn, sau này hắn đừng nghĩ đặt chân ở thư viện nữa. Nếu gật đầu thừa nhận mình bị che giấu, thì cơn giận trong bụng thật khó chịu.
Diêu Kim Quý hoảng sợ. Dương Ngọc Vinh thấy tỷ đệ Hoàng gia làm cho cháu rể sợ như vậy, giận tím mặt, lúc này ra mặt, liệt kê từng tội bất hiếu bất nghĩa của Hoàng Nguyên, thỉnh đại lão gia trị tội. Hoàng Chiêu Đệ cũng hướng Hoàng lão cha và Hoàng Lão Thực van cầu, công đường rối loạn. Cảnh phu tử nhân cơ hội im tiếng lui về sau, yên lặng theo dõi biến hoá.
Đúng lúc này, bên ngoài nha dịch cao giọng thông báo: Ngự sử đại nhân đến ——
Rốt cuộc Triệu Ngự sử đã tới!
Hắn đến lúc này, chẳng khác nào khâm sai hàn lâm.
Trầm tri phủ vội vàng chỉnh lý mũ quan bào phục, một đường ra nghênh đón.
Cảnh phu tử cùng chúng thư sinh đều khoanh tay cung nghênh.
Bước chân Triệu Ngự sử thư thả, quan uy lẫm lẫm, nghiêm trang đi lên công đường.
Trầm tri phủ dẫn hắn vào bàn sau, tha thiết thỉnh hắn ngồi vào chỗ của mình ở giữa công đường, rồi sai người mang đến một cái ghế, đặt ở bên trái, chính mình ngồi.
Triệu Ngự sử cũng không khiêm nhượng, trực tiếp ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, ổn định thần thái đoan chính, mới nhấc mắt đảo qua phía dưới, khi nhìn thấy Đỗ Quyên trong trang phục nữ thì đột nhiên chấn động, mở to hai mắt nhìn.
Đỗ Quyên cũng không để ý. Hôm nay người nhìn thấy nàng đều có phản ứng này, bởi vậy nàng ngọt ngào cười với hắn, cao giọng nói: Dân nữ Hoàng Đỗ Quyên bái kiến ngự sử đại nhân!
Nàng nghe Lâm Xuân nói chuyện ngày hôm qua, nghĩ Triệu Ngự sử dù không giúp Hoàng gia, cũng không thiên vị giúp Diêu Kim Quý, cho nên trong lòng rất bình tĩnh, thậm chí còn mang có chút hưng phấn.
Hoàng Nguyên dặn dò cha và gia gia trước, rồi cùng bọn họ bái kiến.
Triệu Ngự sử giật mình vì chỉ lo nhìn chằm chằm Đỗ Quyên xuất thần.
Mãi nửa ngày, hắn mới khôi phục lại bình thường, thấy mọi người đều nằm trên mặt đất, phất tay nói: Không cần đa lễ! Rồi vươn tay về phía Hà sư gia, Đem bản ghi chép đến cho bản quan xem!
Hà sư gia vội vàng nâng hồ sơ đưa qua.
Triệu Ngự sử rũ mắt xuống, dụng tâm lật xem bản ký lục.
Lúc này nội đường có bốn năm mươi người. Bên ngoài rất nhiều người chen lấn xem, nhưng trong ngoài hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả tiếng ho khan cũng không có.
Đợi xem xong, hắn ngước mắt lên, phảng phất như thái dương phá đám mấy đen che phủ mà ra. Ánh mắt hiện ra, bắn thẳng đến phía dưới, Đây vốn là một kiện việc nhà, 2 bên tranh chấp, một là Hoàng gia nữ nhi và cháu

|
/460
|

