Hòe Hoa khóc nói: Đỗ Quyên, ngươi không trách ta, ta cũng rất sợ... Tiểu Liên như vậy, ngươi lại bị nương nàng mắng, Bát Cân lại nói như vậy, sau này... làm thế nào?
Đám người Quế Hương trầm mặc, đều nhìn về phía Đỗ Quyên, vì nàng lo lắng.
Hoàng Tước Nhi phiền lòng thay muội muội, sầm mặt nhìn Hòe Hoa nói: Đừng nói nữa!
Hòe Hoa sợ tới mức ngừng khóc, lại không nhịn được, cắn môi chết nghẹn.
Mọi người nhìn nhau, không dám lên tiếng.
Chỉ có Quế Hương khẽ giọng an ủi Đỗ Quyên nói: Đỗ Quyên, ngươi đừng lo lắng...
Ta không lo lắng chút nào. Đỗ Quyên ngắt lời nàng, cười nói, Ta không làm gì cả, vì sao phải lo lắng? Bởi vì Bát Cân nói ra những lời này? Hừ, hắn là loại người gì, hôm nay mọi người đều nhìn thấy, cứ như chó điên cắn loạn. Nếu ta nổi giận lo lắng, đó không phải tự trừng phạt chính mình sao? Vậy cũng quá điên rồi.
Nhị Ny vỗ tay nói: Ai nha Đỗ Quyên, ngươi thật không sai! Nên như vậy.
Những người khác nghe nói hơi giật mình, cảm thấy đây không phải là biểu hiện con gái nên có. Dù Đỗ Quyên không khóc rống như Hòe Hoa, cũng nên trốn trong phòng len lén khóc mới đúng.
Hòe Hoa đặc biệt kinh dị: mình sợ như vậy, Đỗ Quyên lại như không có sao, chính khí chính là như vậy?
Chỉ thấy Đỗ Quyên cười híp mắt nói: Có phải thấy ta đặc kiên cường dũng cảm phải không? Các ngươi không cần quá sùng bái ta, cũng đừng quá khen ta, ta sẽ ngượng ngùng đó.
Mọi người nhất thời cười rộ lên.
Hoàng Tước Nhi liếc mắt nhìn muội muội, nói: Không tim không phổi!
Quế Hương cười nói: Ta thích Đỗ Quyên như vậy.
Bọn người Nhị Ny gật đầu, lại thở dài: Ta thấy Tiểu Liên nhát gan, tại sao là người như vậy chứ? Nàng xui xẻo còn nhất định muốn lôi Đỗ Quyên vào, hại Đỗ Quyên nàng có lợi gì? Người ta sẽ quên nàng hôm nay gièm pha sao?
Thanh Hà ghét nhất Tiểu Phương, nên giận chó đánh mèo Tiểu Liên, căm hận nói: Nhà các nàng không tốt lành gì. Mặt ngoài nhìn tốt, kỳ thật một bụng xấu xa.
Đỗ Quyên vội nói: Đừng nói như vậy. Tiểu Liên nàng cũng bị dọa.
Một thiếu nữ gặp chuyện như vậy, sao có thể suy nghĩ trước sau, khác gì bị chết đuối đâu, lúc này dù níu một cọng rơm cũng sẽ không buông tha. Huống chi nàng không phải là tùy tiện vu hãm Đỗ Quyên. Bát Cân quả thật coi nàng là Đỗ Quyên, trong tuyệt vọng nàng nói ra muốn phủi sạch bản thân cũng là điều dễ hiểu.
Cho nên Đỗ Quyên tuy không nhận đồng nhưng có thể hiểu được Tiểu Liên.
Nghĩ xong, nàng hít sâu một hơi nói: Ta không trách Tiểu Liên, nhưng nhị mợ không nên làm ra chuyện như vậy. Nói thực ra, khi đó ta thật muốn đi tới tát tai nàng.
Thanh Hà nói: Vậy ngươi sao không đi đánh? Nếu là ta, ta sẽ đi lên đánh nàng, bất kể nàng là mợ của ai. Dám mắng ta, ta liền đánh nàng!
Thấy nàng nói như pháo nổ, Đỗ Quyên nhịn cười không được.
Bất quá, ngẫm lại nếu thật đánh nhị mợ một bàn tay, đại khái sẽ rất sảng khoái.
Đám con gái cũng ồn ào nghị luận, giọng điệu khoa trương lại khinh thường, nói nhị mợ là mụ bà chanh chua, sau đó dĩ nhiên nghĩ tới Hoàng Ly cãi nhau với nàng mà không rơi xuống hạ phong, nhớ tới kia câu chửi kinh điển kia...
Mặt Hoàng Ly ửng đỏ, nghiêng đầu chất vấn: Nhìn ta làm gì?
Thanh Hà cười nói: Ta là cảm thấy ngươi mắng rất thống khoái. Chỉ là... Chỉ là có chút... Cái kia... rất không dễ nghe...
Đám con gái rốt cuộc nhịn không được, đồng loạt che miệng cười.
Hoàng Ly xấu hổ, tiến lên chọc nách Thanh Hà, Thanh Hà co người cười trốn.
Nói cười, không khí nhẹ đi rất nhiều.
Đỗ Quyên lại khuyên Hòe Hoa vài câu, nàng dần dần trấn định lại, rửa mặt sạch sẽ một lần nữa, quay trở lại ngồi an tĩnh nghe mọi người nói chuyện.
Không tránh khỏi việc mọi người thấp giọng bàn luận kết quả của Tiểu Liên.
Kết quả tốt nhất dĩ nhiên là Tiểu Liên gả cho Bát Cân.
Nhưng xảy ra chuyện này, ai chịu gả cho người như vậy chứ?
Còn có, Bát Cân một thân trọng thương bị nhốt trong từ đường 3 ngày, còn có mạng đi ra sao?
Đỗ Quyên nghe xong một hồi, lặng lẽ đứng dậy đi vào nhà chính, thấy Tiểu Viễn Thanh một mình ngồi xổm trên đất chơi đùa, nên nhỏ giọng kêu lên: Viễn Thanh!
Viễn Thanh ngẩng đầu lên thấy là nàng, vui sướng kêu lên: Đỗ Quyên tỷ tỷ!
Rồi vội bỏ lại một đống kia lại chạy tới.
Đỗ Quyên ôm lấy nàng, hôn một cái lên gương mặt mũm mĩm trắng nõn, cười nói: Nhìn thấy Tiểu Viễn Thanh đáng yêu như thế, tỷ tỷ không còn phiền não gì nữa, tâm tình siêu cấp tốt! Siêu cấp sướng!
Tiểu Viễn Thanh bị nàng chọc cho cười khanh khách, hai tay vòng cổ nàng.
Đỗ Quyên ôm Viễn Thanh đi vào phòng Phùng Thị, thấy Phùng Thị, tiểu di và nương Quế Hương ngồi bên cạnh bàn, căm hận mắng nương Bát Cân không dứt.
Nàng cũng tìm ghế ngồi, đặt Viễn Thanh ngồi trên đầu gối mình, vừa lấy khăn tay giúp nàng lau tay nhỏ đầy cát bụi,
Đám người Quế Hương trầm mặc, đều nhìn về phía Đỗ Quyên, vì nàng lo lắng.
Hoàng Tước Nhi phiền lòng thay muội muội, sầm mặt nhìn Hòe Hoa nói: Đừng nói nữa!
Hòe Hoa sợ tới mức ngừng khóc, lại không nhịn được, cắn môi chết nghẹn.
Mọi người nhìn nhau, không dám lên tiếng.
Chỉ có Quế Hương khẽ giọng an ủi Đỗ Quyên nói: Đỗ Quyên, ngươi đừng lo lắng...
Ta không lo lắng chút nào. Đỗ Quyên ngắt lời nàng, cười nói, Ta không làm gì cả, vì sao phải lo lắng? Bởi vì Bát Cân nói ra những lời này? Hừ, hắn là loại người gì, hôm nay mọi người đều nhìn thấy, cứ như chó điên cắn loạn. Nếu ta nổi giận lo lắng, đó không phải tự trừng phạt chính mình sao? Vậy cũng quá điên rồi.
Nhị Ny vỗ tay nói: Ai nha Đỗ Quyên, ngươi thật không sai! Nên như vậy.
Những người khác nghe nói hơi giật mình, cảm thấy đây không phải là biểu hiện con gái nên có. Dù Đỗ Quyên không khóc rống như Hòe Hoa, cũng nên trốn trong phòng len lén khóc mới đúng.
Hòe Hoa đặc biệt kinh dị: mình sợ như vậy, Đỗ Quyên lại như không có sao, chính khí chính là như vậy?
Chỉ thấy Đỗ Quyên cười híp mắt nói: Có phải thấy ta đặc kiên cường dũng cảm phải không? Các ngươi không cần quá sùng bái ta, cũng đừng quá khen ta, ta sẽ ngượng ngùng đó.
Mọi người nhất thời cười rộ lên.
Hoàng Tước Nhi liếc mắt nhìn muội muội, nói: Không tim không phổi!
Quế Hương cười nói: Ta thích Đỗ Quyên như vậy.
Bọn người Nhị Ny gật đầu, lại thở dài: Ta thấy Tiểu Liên nhát gan, tại sao là người như vậy chứ? Nàng xui xẻo còn nhất định muốn lôi Đỗ Quyên vào, hại Đỗ Quyên nàng có lợi gì? Người ta sẽ quên nàng hôm nay gièm pha sao?
Thanh Hà ghét nhất Tiểu Phương, nên giận chó đánh mèo Tiểu Liên, căm hận nói: Nhà các nàng không tốt lành gì. Mặt ngoài nhìn tốt, kỳ thật một bụng xấu xa.
Đỗ Quyên vội nói: Đừng nói như vậy. Tiểu Liên nàng cũng bị dọa.
Một thiếu nữ gặp chuyện như vậy, sao có thể suy nghĩ trước sau, khác gì bị chết đuối đâu, lúc này dù níu một cọng rơm cũng sẽ không buông tha. Huống chi nàng không phải là tùy tiện vu hãm Đỗ Quyên. Bát Cân quả thật coi nàng là Đỗ Quyên, trong tuyệt vọng nàng nói ra muốn phủi sạch bản thân cũng là điều dễ hiểu.
Cho nên Đỗ Quyên tuy không nhận đồng nhưng có thể hiểu được Tiểu Liên.
Nghĩ xong, nàng hít sâu một hơi nói: Ta không trách Tiểu Liên, nhưng nhị mợ không nên làm ra chuyện như vậy. Nói thực ra, khi đó ta thật muốn đi tới tát tai nàng.
Thanh Hà nói: Vậy ngươi sao không đi đánh? Nếu là ta, ta sẽ đi lên đánh nàng, bất kể nàng là mợ của ai. Dám mắng ta, ta liền đánh nàng!
Thấy nàng nói như pháo nổ, Đỗ Quyên nhịn cười không được.
Bất quá, ngẫm lại nếu thật đánh nhị mợ một bàn tay, đại khái sẽ rất sảng khoái.
Đám con gái cũng ồn ào nghị luận, giọng điệu khoa trương lại khinh thường, nói nhị mợ là mụ bà chanh chua, sau đó dĩ nhiên nghĩ tới Hoàng Ly cãi nhau với nàng mà không rơi xuống hạ phong, nhớ tới kia câu chửi kinh điển kia...
Mặt Hoàng Ly ửng đỏ, nghiêng đầu chất vấn: Nhìn ta làm gì?
Thanh Hà cười nói: Ta là cảm thấy ngươi mắng rất thống khoái. Chỉ là... Chỉ là có chút... Cái kia... rất không dễ nghe...
Đám con gái rốt cuộc nhịn không được, đồng loạt che miệng cười.
Hoàng Ly xấu hổ, tiến lên chọc nách Thanh Hà, Thanh Hà co người cười trốn.
Nói cười, không khí nhẹ đi rất nhiều.
Đỗ Quyên lại khuyên Hòe Hoa vài câu, nàng dần dần trấn định lại, rửa mặt sạch sẽ một lần nữa, quay trở lại ngồi an tĩnh nghe mọi người nói chuyện.
Không tránh khỏi việc mọi người thấp giọng bàn luận kết quả của Tiểu Liên.
Kết quả tốt nhất dĩ nhiên là Tiểu Liên gả cho Bát Cân.
Nhưng xảy ra chuyện này, ai chịu gả cho người như vậy chứ?
Còn có, Bát Cân một thân trọng thương bị nhốt trong từ đường 3 ngày, còn có mạng đi ra sao?
Đỗ Quyên nghe xong một hồi, lặng lẽ đứng dậy đi vào nhà chính, thấy Tiểu Viễn Thanh một mình ngồi xổm trên đất chơi đùa, nên nhỏ giọng kêu lên: Viễn Thanh!
Viễn Thanh ngẩng đầu lên thấy là nàng, vui sướng kêu lên: Đỗ Quyên tỷ tỷ!
Rồi vội bỏ lại một đống kia lại chạy tới.
Đỗ Quyên ôm lấy nàng, hôn một cái lên gương mặt mũm mĩm trắng nõn, cười nói: Nhìn thấy Tiểu Viễn Thanh đáng yêu như thế, tỷ tỷ không còn phiền não gì nữa, tâm tình siêu cấp tốt! Siêu cấp sướng!
Tiểu Viễn Thanh bị nàng chọc cho cười khanh khách, hai tay vòng cổ nàng.
Đỗ Quyên ôm Viễn Thanh đi vào phòng Phùng Thị, thấy Phùng Thị, tiểu di và nương Quế Hương ngồi bên cạnh bàn, căm hận mắng nương Bát Cân không dứt.
Nàng cũng tìm ghế ngồi, đặt Viễn Thanh ngồi trên đầu gối mình, vừa lấy khăn tay giúp nàng lau tay nhỏ đầy cát bụi,
|
/460
|

