Điền Duyên

Chương 197 - Chương 197

/460


Đang suy nghĩ, Cửu Nhi qua cơn phẫn nộ cười nói: Cho bọn họ gây đi, để mợ ngươi biết Hoàng gia không phải là dễ khi dễ. Di! nãi nãi và nương Đỗ Quyên tốt với nhau như vậy à? Nga, đây là tạm thời liên thủ, nhất trí đối ngoại.

Lâm Xuân trừng mắt nhìn hắn một cái, Ngươi còn có tâm tư nói giỡn?

Cửu Nhi nhớ tới Đỗ Quyên vô tội bị khinh bỉ, lập tức mặt trầm xuống, không cười được.

Cha mẹ, nãi nãi đều ra mặt, lúc này Đỗ Quyên không quản, chỉ ngăn Hoàng Tước Nhi và Hoàng Ly lại, không cho các nàng tiến lên. Còn liếc mắt nhìn Hoàng Ly, là ý nói trường hợp như vậy, nên để nương và nãi nãi ra sân.

Các thiếu nữ đững chung với nhau. Tiểu Phương nghe Hoàng Ly mắng nhị thẩm và Tiểu Liên, đã rất bất mãn, nay lại thấy Hoàng gia nhiều người lên sân khấu hát đệm như vậy, cha con Lâm gia và cô cô cũng giúp các nàng, không thể nhịn được nữa, đối với Đỗ Quyên nói: Nhà các ngươi già trẻ đều biết mắng người. Gia truyền à?

Đỗ Quyên hỏi ngược lại: Ngươi không nghe thấy nhị thẩm ngươi mắng người à?

Quế Hương sớm nhịn không được, cũng trợ trận: Tiểu Phương tỷ tỷ, nhà các ngươi quá không giảng lý. Việc này rõ ràng không dính líu Đỗ Quyên, Tiểu Liên và nhị thẩm ngươi còn trách nàng.

Mặt Tiểu Phương đỏ lên, cười lạnh nói: Thật không dính líu?

Nhị Ny cũng đã sớm không nhịn được, cả giận nói: Là không dính líu! Bát Cân không ra gì, mắc mớ gì tới Đỗ Quyên? Đỗ Quyên xinh đẹp cũng không đúng? Nếu không phải Tiểu Liên cướp đòi đưa nước cho Lâm Xuân thì nào có chuyện này!

Hòe Hoa cũng cướp lời nói: Đúng. Việc này là ta nói cho Đỗ Quyên, Đỗ Quyên cũng không đi, kêu Viễn Minh đi, nàng đoạt làm cái gì? Trong lòng ngươi không phải không biết, Tiểu Liên có tâm tư gì. Tóm lại là tâm tư bất chính, mới có tai họa này.

Thanh Hà càng cười lạnh không ngưng.

Tiểu Phương tức giận đến rơi lệ, Các ngươi đều giúp Đỗ Quyên. Tiểu Liên xứng đáng bị khi dễ sao?

Đỗ Quyên không vui nói: Ai nói Tiểu Liên xứng đáng bị khi dễ! Vốn mọi người đều đồng tình nàng, cũng không thể bởi vì ngươi xui xẻo mà trách người khác. Vậy có phải trách luôn Lâm Xuân hay không? Vốn các ngươi có lý nhưng nháo như vậy thật không nói lý.

Tiểu Phương bị một đám con gái khinh bỉ, tức giận đến nghẹn ngào không thôi.

Lại nói bên kia, nhị mợ bị chọc giận gần như muốn điên rồi, cảm thấy chị mình hợp với người ngoài khi dễ tẩu tử nhà mẹ đẻ. Chất nữ đã bị hại, còn khuỷu tay cong ra ngoài. Ủy khuất này không có cách nào khác nhẫn nhịn được, nàng dứt khoát ngồi bệt xuống đất, lăn lộn khóc lóc om sòm.

Thời điểm mấu chốt, đám người đại mợ (= mợ cả) của Lâm Xuân cũng chạy tới hỗ trợ.

Nhưng là, vợ Đại Mãnh ngồi không sao?

Nàng ngăn các nàng lại, lạnh lùng nói: Thân gia tẩu tử, các ngươi nháo như vậy, thanh danh Tiểu Liên còn muốn hay không?

Vừa nói, vừa kêu mấy chị em dâu ngăn đám người đại mợ lại.

Nhị mợ nghĩ rang thanh danh Tiểu Liên đã hỏng rồi. Đều do Đỗ Quyên làm hại, bởi vậy nhất quyết không tha mắng Đỗ Quyên, các loại ngôn ngữ tục tĩu ùn ùn xuất hiện.

Người Lâm gia gắt gao bịt miệng nàng nhưng cũng không cản được.

Mấy huynh đệ Lâm Đại Đầu cũng liều mạng kéo khuyên các cậu của Lâm Xuân, bằng không đã xông lên đánh nhau với đám người Hoàng Lão Thực, Hoàng lão Nhị và Hoàng Tiểu Bảo.

Nhưng là mới giải quyết xong một việc lại phải đương đầu việc khác : bên này tốn rất nhiều công phu mới áp chế lại, bên kia nương Bát Cân thấy nhi tử bị đánh trọng thương, lại nghe lời nhị mợ nói, hiểu được nhi tử mình vì nhớ thương Đỗ Quyên, nhất thời kêu khóc không thôi, Con của ta a, ngươi sao hồ đồ như thế chứ? Đó chính là cái hồ ly tinh! Huynh đệ một gia đình vì nàng mà biến thành cừu nhân...

Làm nương tự nhiên thiên vị con trai mình.

Nhi tử hồ đồ, đều do Đỗ Quyên quyến rũ.

Hoàng đại nương lập tức mắng nàng nuôi tên súc sinh.

Phùng Thị muốn đi xé miệng nương Bát Cân. So với nhị mợ Lâm Xuân bên kia, nàng càng hận Bát Cân hơn. Nhưng nhị mợ không phân lý lẽ, khuê nữ xảy ra chuyện, không đi tìm chính chủ tính trướng, lại cắn ngược Đỗ Quyên. Ngụy Hoàng hai nhà cãi nhau, nàng mới không rảnh tay. Hiện tại rãnh rỗi, dĩ nhiên không chùn tay.

Nhưng mới vừa động đã bị Lâm Xuân kéo lại.

Lâm Xuân kéo nàng ra phía sau, nhấc chân đạp lên ngực Bát Cân đang hôn mê, nhìn nương Bát Cân lạnh lùng nói: Ngũ thím, ngươi có tin hay không, ngươi nói thêm câu nữa, ta một cước đạp chết Bát Cân!

Giờ phút này, trong lòng hắn sát ý ngập trời!

Hắn không thể so với ngươi, Cửu Nhi.

Từ phía bên người bị hại luận bàn, hắn thân với các nàng hơn Cửu Nhi: Đỗ Quyên thì không nói, tuy không phải là muội muội ruột của hắn, mà càng thân hơn muội muội nữa; Tiểu Liên là biểu muội của hắn. Từ bên phía hại người luận, hắn xa Bát Cân hơn Cửu Nhi một tầng: Bát Cân và Cửu Nhi cùng một gia gia, là đường huynh đệ; hắn và Bát Cân cùng một thái gia gia, chỉ có thể tính là tộc đệ.

Cho nên, hắn đối với Bát Cân không có chút thương xót nào.

Mặt nương Bát Cân đầy nước mắt, hoảng sợ nhìn thiếu niên sát khí đằng đằng, bén thanh khóc kêu lên: Ta tin, ta tin! Xuân Nhi ngươi mau lấy chân ra!

Vừa rồi lúc đi vào, nàng tận mắt chứng kiến hắn một quyền làm Bát Cân hôn mê, lúc này sợ tới mức hồn rời khỏi xác, rất sợ hắn thật sự một cước đi xuống đạp chết Bát Cân.

Lâm Đại Thắng chỉ vào Lâm Xuân run run nói: Này... Cái này còn có vương pháp sao? Trong mắt ngươi còn có trưởng bối sao? Cha, gia gia, các ngươi xem...

Cửu Nhi cũng đi tới, đặt một chân ở đầu vai Bát Cân, nói: Ngũ thúc, lời này nên hỏi Bát Cân. Trong mắt của hắn không có vương pháp, không có trưởng bối, không biết liêm sỉ, các ngươi còn muốn che chở hắn, vu hãm người tốt, ta hôm nay dám đạp chết hắn!

Lâm Xuân đưa tay cầm tay hắn, cười lạnh nói với nương Bát Cân: Huynh đệ chúng ta trở mặt thành thù. Bất quá, là chúng ta và nhi tử ngươi trở mặt thành thù. Bát Cân súc sanh như vậy, chúng ta không nhận hắn làm huynh đệ!

Tiếng nói vừa dứt, Thu Sinh bước nhanh lại quát: Còn có ta! Ta cũng muốn cùng tiểu súc sinh này trở mặt thành thù, không nhận người huynh đệ này!

Hạ Sinh cũng đi ra nói: Còn có ta!

Đông Sinh thúy thanh nói: Còn có ta! Ta cũng không nhận hắn. Quá mất mặt!

Phúc Sinh cùng huynh đệ khác cũng đi ra...

Thiếu niên tương đối lớn tuổi hơn, luôn có tâm huyết ghét ác như thù. Hành vi của Bát Cân làm cho bọn họ thấy quá trơ trẽn. Lúc này đứng ra coi như là tỏ thái độ, tuyệt không đứng chung với kẻ xấu. Một người, hai người đều đứng ra, còn lại không dám không đứng ra.

Nhìn một mảng lớn thiếu niên, Lâm Đại Thắng và vợ vạn phần hoảng sợ.

Bên này huynh đệ Lâm gia nháo cho khẩn trương, bên cạnh cũng giương cung bạt kiếm.

Phùng Minh Anh không dám tin chất vấn vợ Đại Mãnh: Tẩu tử, sao Lâm gia ngươi lại có một phụ nữ không phân rõ phải trái như vậy? Con trai mình không biết xấu hổ, ngược lại còn trách cứ khuê nữ người ta?

Vợ Đại Mãnh lúng túng nói: Muội tử hãy nghe ta nói, vợ lão ngũ hồ đồ ...

Trong hỗn loan, Lâm Đại Mãnh phát hiện Nhậm Tam Hòa nhìn chằm chằm Bát Cân, trong mắt lóe ra




/460

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status