Phần 11
Con nhỏ suy nghĩ …. ông Huynh tiếp lời giúp tôi ….chứ ông Kha thì tắt đài với con nhỏ rồi. Cuối cùng con nhỏ cũng đưa cho tôi ly bia … cả đám hoan hô … huýt sáo rùm trời … chợt có tiếng xe ga chạy ào vào, thì ra một anh chạy xe của nhỏ về … được mấy phút sau lại có tiếng chửi đổng ngoài cổng …
– Đ- mẹ tụi mày tau đi “đái” (từ nay tục quá mọi người thông cảm nguyên văn nó vậy) có chút mà tụi mày bắt tau phải đạp xe về – (sax uýnh lộn mà còn đi ấy nửa cha =)))
Thì ra ông nào xui bị cả đám giao nhiệm vụ chạy xe đạp của tôi về đang cọc cạch đạp xe vào cổng … mặt mày nhăn nhó ….ông Kha lên tiếng:
– Haha thôi coi như hy sinh vì thằng em tau..dzô cụng ly cho vui vẻ mày.
Tiếng cười đùa lại ồn ào … hơn 30 con người mà … Dzô một tiếng rõ to … tôi tu hết 1 ly bia trong sự vỗ tay hoan hô của bàn dân thiên hạ ….ông Huynh vỗ đùi đanh đách
– Khá khá lắm em trai … dzô tiếp anh em … – ổng giơ ly bia lên, tay kia đưa ly khác cho tôi
Con nhỏ liền trừng mắt nhìn ông Huynh rồi giựt ly bia uống ực ực hết sạch ly trong sự ngỡ ngàng của tất cả … Xong quay qua tôi
– Nghỉ. Không uống nửa!
Cả đám lại được dịp cười sảng khoái 1 lần nửa …
– Thôi em gái nói vậy rồi thì để thằng em nó nghỉ..anh em mình làm tiếp
– Đúng..ăn đi, thằng em ngồi chơi với tụi anh …
Tôi gật gật đầu cười ngượng nhìn con nhỏ … ánh mắt con nhỏ vẫn lạnh như băng.. tôi thở phào gắp 1 miếng thịt … con nhỏ lấy đũa đập vô đũa tôi làm rớt miếng thịt rồi quay ra nói với nhỏ phục vụ đứng gần đó
– Chị làm dùm 1 tô cháo thịt bầm. – con nhỏ quay qua tôi nói tiếp – hổng được ăn mấy món này.
Quê độ thiệt, trước mặt đông người mà con nhỏ cứ làm như không có ai tồn tại không bằng … Ông Kha lắc đầu …
– Hahaha … thôi xong đời mày rồi M ơi … chưa gì đã … hahaha
Cả đám cười rần … (có cái lỗ nào cho tôi chui xuống trốn không trời) ….Ông Kha cũng hay … chỉ có một đêm mà huy động được hơn 30 anh em giúp tôi … Thực sự … ổng là người đầu tiên giúp đỡ dẫn dắt tôi trong những ngày đầu bon chen ở đất Sài Thành này ….đúng là một điều may mắn của tôi.
Cuộc vui chè chén kéo dài đến gần sáng …. còn tôi chỉ được chè chén với ly nước ngọt và tô cháo thịt @@ … Ông Kha phải ở lại tiếp tục tăng 2 với mấy ông kia … tôi được 2 anh với con nhỏ áp tải về nhà … Đuối kèo thiệt …
– Cảm ơn 2 anh – tôi đưa tay bắt. (đừng bắt tay thiệt nha mấy ba tay con đau)
– Có gì đâu thằng em mày khách sáo quá..tụi anh về đây … 1 ông đi ngang thầm thì vào tai tôi – con nhỏ ngon thiệt chúc mừng hahaha
Hai ông anh phóng xe đi, con nhỏ đỡ tôi nằm xuống …
– Ngủ đi
– Còn ….
– Ngủ đi nói nhiều …
Tôi cũng chẳng quan tâm, nằm nhắm mắt suy nghĩ … Con nhỏ ngồi ôm chân thu lu 1 góc nhìn vào cái máy tính … nhỏ mở 1 đoạn phim hài ra … tiếng phim hài nho nhỏ … nhưng chẳng làm được đứa nào cười. Thực sự..rất khó đoán được cảm xúc của tôi lúc này dành cho con nhỏ, cảm giác ấm áp vì sự quan tâm chăm sóc của nhỏ, một chút ác cảm vẫn còn, chẳng biết con nhỏ nghĩ gì về tôi, đối với tôi như thế nào khi tôi chẳng nói gì chẳng quan tâm gì tới con nhỏ … vậy mà con nhỏ lại dành một sự chú ý đặc biệt cho tôi như vậy … Ngay cả việc lúc chiều rõ ràng con nhỏ đã dứt khoát cắt đứt quan hệ bạn bè với mấy đứa kia chỉ vì tôi bị đánh … thật kỳ lạ. Rồi những giọt nước mắt của con nhỏ nữa, nhỏ đâu cần thiết phải rơi nước mắt vì 1 thằng nhóc xa lạ như tôi chứ … Chợt tôi quay qua nhìn con nhỏ … sax … nước mắt đang rơi trên mắt con nhỏ … gương mặt con nhỏ đã mất đi vẻ kiêu kì thường ngày … tôi vội ngồi dậy chọt chọt vào vai con nhỏ
– Nè nè … sao tự nhiên khóc … nè nè..
Con nhỏ không nói gì … tôi đưa tay lau nước mắt trên mặt con nhỏ …. Chợt con nhỏ quay qua ôm chầm lấy … gục đầu lên vai tôi (vai bị thương
Con nhỏ suy nghĩ …. ông Huynh tiếp lời giúp tôi ….chứ ông Kha thì tắt đài với con nhỏ rồi. Cuối cùng con nhỏ cũng đưa cho tôi ly bia … cả đám hoan hô … huýt sáo rùm trời … chợt có tiếng xe ga chạy ào vào, thì ra một anh chạy xe của nhỏ về … được mấy phút sau lại có tiếng chửi đổng ngoài cổng …
– Đ- mẹ tụi mày tau đi “đái” (từ nay tục quá mọi người thông cảm nguyên văn nó vậy) có chút mà tụi mày bắt tau phải đạp xe về – (sax uýnh lộn mà còn đi ấy nửa cha =)))
Thì ra ông nào xui bị cả đám giao nhiệm vụ chạy xe đạp của tôi về đang cọc cạch đạp xe vào cổng … mặt mày nhăn nhó ….ông Kha lên tiếng:
– Haha thôi coi như hy sinh vì thằng em tau..dzô cụng ly cho vui vẻ mày.
Tiếng cười đùa lại ồn ào … hơn 30 con người mà … Dzô một tiếng rõ to … tôi tu hết 1 ly bia trong sự vỗ tay hoan hô của bàn dân thiên hạ ….ông Huynh vỗ đùi đanh đách
– Khá khá lắm em trai … dzô tiếp anh em … – ổng giơ ly bia lên, tay kia đưa ly khác cho tôi
Con nhỏ liền trừng mắt nhìn ông Huynh rồi giựt ly bia uống ực ực hết sạch ly trong sự ngỡ ngàng của tất cả … Xong quay qua tôi
– Nghỉ. Không uống nửa!
Cả đám lại được dịp cười sảng khoái 1 lần nửa …
– Thôi em gái nói vậy rồi thì để thằng em nó nghỉ..anh em mình làm tiếp
– Đúng..ăn đi, thằng em ngồi chơi với tụi anh …
Tôi gật gật đầu cười ngượng nhìn con nhỏ … ánh mắt con nhỏ vẫn lạnh như băng.. tôi thở phào gắp 1 miếng thịt … con nhỏ lấy đũa đập vô đũa tôi làm rớt miếng thịt rồi quay ra nói với nhỏ phục vụ đứng gần đó
– Chị làm dùm 1 tô cháo thịt bầm. – con nhỏ quay qua tôi nói tiếp – hổng được ăn mấy món này.
Quê độ thiệt, trước mặt đông người mà con nhỏ cứ làm như không có ai tồn tại không bằng … Ông Kha lắc đầu …
– Hahaha … thôi xong đời mày rồi M ơi … chưa gì đã … hahaha
Cả đám cười rần … (có cái lỗ nào cho tôi chui xuống trốn không trời) ….Ông Kha cũng hay … chỉ có một đêm mà huy động được hơn 30 anh em giúp tôi … Thực sự … ổng là người đầu tiên giúp đỡ dẫn dắt tôi trong những ngày đầu bon chen ở đất Sài Thành này ….đúng là một điều may mắn của tôi.
Cuộc vui chè chén kéo dài đến gần sáng …. còn tôi chỉ được chè chén với ly nước ngọt và tô cháo thịt @@ … Ông Kha phải ở lại tiếp tục tăng 2 với mấy ông kia … tôi được 2 anh với con nhỏ áp tải về nhà … Đuối kèo thiệt …
– Cảm ơn 2 anh – tôi đưa tay bắt. (đừng bắt tay thiệt nha mấy ba tay con đau)
– Có gì đâu thằng em mày khách sáo quá..tụi anh về đây … 1 ông đi ngang thầm thì vào tai tôi – con nhỏ ngon thiệt chúc mừng hahaha
Hai ông anh phóng xe đi, con nhỏ đỡ tôi nằm xuống …
– Ngủ đi
– Còn ….
– Ngủ đi nói nhiều …
Tôi cũng chẳng quan tâm, nằm nhắm mắt suy nghĩ … Con nhỏ ngồi ôm chân thu lu 1 góc nhìn vào cái máy tính … nhỏ mở 1 đoạn phim hài ra … tiếng phim hài nho nhỏ … nhưng chẳng làm được đứa nào cười. Thực sự..rất khó đoán được cảm xúc của tôi lúc này dành cho con nhỏ, cảm giác ấm áp vì sự quan tâm chăm sóc của nhỏ, một chút ác cảm vẫn còn, chẳng biết con nhỏ nghĩ gì về tôi, đối với tôi như thế nào khi tôi chẳng nói gì chẳng quan tâm gì tới con nhỏ … vậy mà con nhỏ lại dành một sự chú ý đặc biệt cho tôi như vậy … Ngay cả việc lúc chiều rõ ràng con nhỏ đã dứt khoát cắt đứt quan hệ bạn bè với mấy đứa kia chỉ vì tôi bị đánh … thật kỳ lạ. Rồi những giọt nước mắt của con nhỏ nữa, nhỏ đâu cần thiết phải rơi nước mắt vì 1 thằng nhóc xa lạ như tôi chứ … Chợt tôi quay qua nhìn con nhỏ … sax … nước mắt đang rơi trên mắt con nhỏ … gương mặt con nhỏ đã mất đi vẻ kiêu kì thường ngày … tôi vội ngồi dậy chọt chọt vào vai con nhỏ
– Nè nè … sao tự nhiên khóc … nè nè..
Con nhỏ không nói gì … tôi đưa tay lau nước mắt trên mặt con nhỏ …. Chợt con nhỏ quay qua ôm chầm lấy … gục đầu lên vai tôi (vai bị thương
|
/39
|

