Hiển nhiên vị khách không mời mà đến kia cũng quen Sơ Chi, Doãn Minh Thạc không muốn trong lúc mình đang nói chuyện với Sơ Chi lại có người khác đứng bên cạnh, sắc mặt anh ta nặng nề không vui, nghiêng đầu, ánh măt đầy thái độ thù địch nhìn chàng trai bên cạnh DDLQD.
Lục Gia Hành không quan tâm đến anh ta, bây giờ tất cả sự chú ý của anh đều tập trung trên người cô bé dễ thương này, mắt cũng không thèm nhìn lên.
Doãn Minh Thạc hít một hơi sâu, điều chỉnh vẻ mặt, quay đầu nhìn về phía Sơ Chi một lần nữa: “Vậy mình đi trước, hai ngày nữa chờ điện thoại mình, được không?”
Sự chú ý của Sơ Chi cũng không đặt trên người cậu ta, cô cũng không để ý cậu ta vừa nói những gì, vẫy tay, nói với cậu ta hẹn gặp lại lần sau.
Vì tay vẫy khá mạnh nên viên kem vani tròn trịa cô vừa mới liếm được hai miếng rơi xuống đất.
“...”
TAT...
Sơ Chi khóc không ra nước mắt.
*
“Em thích vị vani sao?”
“Tôi cảm thấy vị anh đào cũng ngon.”
“Ở đây còn có hoa quản dầm sữa chua.”
“Hay là sô cô la?”
Trong quầy bán đồ ăn vặt, cô gái mặc quân phục đứng trước tủ lạnh nhìn mấy que kem đáng yêu bên trong không biết chọn cái nào.
Chàng trai cao to đứng phía sau cô cũng không nói gì chỉ nhìn cô đứng đó xoắn xuýt.
Chiếc mũ quân sự đã được cô gái cởi xuống, mái tóc bị đè ép cả ngày nên bây giờ hơi rối, kẹp tóc cũng bị lỏng lẻo, cái đuôi ngựa nhỏ bé phía sau của cô đã mềm oặt xẹp xuống, tóc mai lộn xộn dính bên thái dương, bây giờ trông cô không khác gì một người mắc bệnh tâm thần.
Cô gái tâm thần kia xoắn xuýt năm phút đồng hồ, cuối cùng không vừa lòng quay đầu lại hỏi anh: “Rốt cuộc anh muốn ăn vị nào?”
“Đều được,” Lục Gia Hành nhếch môi, anh đút vào túi áo định tựa cả người vào kệ hàng bên cạnh áp sát cô giống như một bức tường, nhưng kết quả lại khiến mấy túi kẹo đặt trên kệ dđlqđ rơi xuống đất.
Lục Gia Hành: “...”
Anh ngồi xổm xuống, Sơ Chi cũng lo lắng thở dài đi tới giúp anh nhặt tất cả lên.
Hạt cải nhỏ ngồi xổm trước mặt anh nhặt kẹo, cả người cuộn lại giống như một cây bắp cải.
Tất cả đều được nhặt lên, “Cây bắp cải” đứng lên, xếp từng túi kẹo một trở lại kệ hàng.
Anh nghiêng người, cô liền đứng trước mặt anh, chiều cao còn chưa tới bả vai anh, cánh tay nhỏ bé giơ lên cũng không cao bằng anh.
Cô vừa xếp gói kẹo vừa ngẩng đầu lên nhìn anh: “Này tôi mua cho anh vị anh đào nha?”
Tâm tư của Lục Gia Hành có chút lơ đãng, anh không mấy tập trung gật đầu một cái, “Ừ” một tiếng.
Lúc Sơ Chi đi thanh toán, dì chủ quán cười híp mắt nhìn cô, lặng lẽ tiến tới nhỏ giọng nói: “Này bạn trai con tên gì, kiêu ngạo?”
Sơ Chi ngẩn người, vươn cổ tới nói nhỏ bên tai bà chủ quán: “Dì à, anh ta không phải là bạn trai con, hơn nữa tên anh ta không phải là kiêu ngạo.”
Hiển nhiên bà chủ vẫn hiểu lầm, cười híp mắt: “Vậy con phải giữ chặt lấy, thích cậu ta thì chủ động đi.”
Sơ Chi vội vàng lắc đầu: “Không phải vậy, con cũng không có ý đó với
Lục Gia Hành không quan tâm đến anh ta, bây giờ tất cả sự chú ý của anh đều tập trung trên người cô bé dễ thương này, mắt cũng không thèm nhìn lên.
Doãn Minh Thạc hít một hơi sâu, điều chỉnh vẻ mặt, quay đầu nhìn về phía Sơ Chi một lần nữa: “Vậy mình đi trước, hai ngày nữa chờ điện thoại mình, được không?”
Sự chú ý của Sơ Chi cũng không đặt trên người cậu ta, cô cũng không để ý cậu ta vừa nói những gì, vẫy tay, nói với cậu ta hẹn gặp lại lần sau.
Vì tay vẫy khá mạnh nên viên kem vani tròn trịa cô vừa mới liếm được hai miếng rơi xuống đất.
“...”
TAT...
Sơ Chi khóc không ra nước mắt.
*
“Em thích vị vani sao?”
“Tôi cảm thấy vị anh đào cũng ngon.”
“Ở đây còn có hoa quản dầm sữa chua.”
“Hay là sô cô la?”
Trong quầy bán đồ ăn vặt, cô gái mặc quân phục đứng trước tủ lạnh nhìn mấy que kem đáng yêu bên trong không biết chọn cái nào.
Chàng trai cao to đứng phía sau cô cũng không nói gì chỉ nhìn cô đứng đó xoắn xuýt.
Chiếc mũ quân sự đã được cô gái cởi xuống, mái tóc bị đè ép cả ngày nên bây giờ hơi rối, kẹp tóc cũng bị lỏng lẻo, cái đuôi ngựa nhỏ bé phía sau của cô đã mềm oặt xẹp xuống, tóc mai lộn xộn dính bên thái dương, bây giờ trông cô không khác gì một người mắc bệnh tâm thần.
Cô gái tâm thần kia xoắn xuýt năm phút đồng hồ, cuối cùng không vừa lòng quay đầu lại hỏi anh: “Rốt cuộc anh muốn ăn vị nào?”
“Đều được,” Lục Gia Hành nhếch môi, anh đút vào túi áo định tựa cả người vào kệ hàng bên cạnh áp sát cô giống như một bức tường, nhưng kết quả lại khiến mấy túi kẹo đặt trên kệ dđlqđ rơi xuống đất.
Lục Gia Hành: “...”
Anh ngồi xổm xuống, Sơ Chi cũng lo lắng thở dài đi tới giúp anh nhặt tất cả lên.
Hạt cải nhỏ ngồi xổm trước mặt anh nhặt kẹo, cả người cuộn lại giống như một cây bắp cải.
Tất cả đều được nhặt lên, “Cây bắp cải” đứng lên, xếp từng túi kẹo một trở lại kệ hàng.
Anh nghiêng người, cô liền đứng trước mặt anh, chiều cao còn chưa tới bả vai anh, cánh tay nhỏ bé giơ lên cũng không cao bằng anh.
Cô vừa xếp gói kẹo vừa ngẩng đầu lên nhìn anh: “Này tôi mua cho anh vị anh đào nha?”
Tâm tư của Lục Gia Hành có chút lơ đãng, anh không mấy tập trung gật đầu một cái, “Ừ” một tiếng.
Lúc Sơ Chi đi thanh toán, dì chủ quán cười híp mắt nhìn cô, lặng lẽ tiến tới nhỏ giọng nói: “Này bạn trai con tên gì, kiêu ngạo?”
Sơ Chi ngẩn người, vươn cổ tới nói nhỏ bên tai bà chủ quán: “Dì à, anh ta không phải là bạn trai con, hơn nữa tên anh ta không phải là kiêu ngạo.”
Hiển nhiên bà chủ vẫn hiểu lầm, cười híp mắt: “Vậy con phải giữ chặt lấy, thích cậu ta thì chủ động đi.”
Sơ Chi vội vàng lắc đầu: “Không phải vậy, con cũng không có ý đó với
|
/41
|

