Một bài kết thúc, thiếu nữ lại đổi sang bài khác. ” Đây là “Lý nhất thủ khúc”, kể về một ẩn sĩ sống ẩn dật, tự do tự tại viết những khúc thi ca thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc cũng như hoàn cảnh lặng lẽ u buồn của nơi đấy. Nhưng thiếu nữ đã phá vỡ không khí u buồn đấy bằng sự tao nhã của mình. Hai điệp khúc phát ra, Thạch Kiêm cảm thấy một cảm giác kì lạ trong cơ thể của hắn, rất thư thái. Tuy nhiên hắn hiểu đây là một loại liệu pháp tâm lý. Trừ phi thiếu nữ ở bên cạnh mình cả ngày đàn hai tiểu khúc, nếu không một khi lao vào công việc thì thần kinh của hắn cũng căng thẳng trở lại mà thôi.
Nhưng hắn lại từ tốn khen:
- Lý đại phu quả nhiên là cầm kỹ tuyệt hảo.
Thiếu nữ thản nhiên nói:
- Dân nữ chỉ làm đúng theo y đạo mà thôi. Cầm kỳ chỉ hiểu biết chút ít, làm sao có thể so sánh với Thạch đại nhân.
Lúc này Hồng Diên ở một bên nói:
- Lý đại phu, thiếu gia nhà chúng tôi đàn cũng rất khá, nhưng không phải loại đàn này.
“Vậy à?” Thiếu nữ tò mò nhìn Thạch Kiên. Tuy nhiên bởi vì quan hệ địa vị nên nàng chỉ nói khẽ một tiếng mà thôi.
Nhìn vẻ mặt của tiểu thần y, Thạch Kiên liền kêu Hồng Diên đem đàn vi-ô-lông đến để đàn một khúc “Thánh mẫu ca”. Khi bản nhạc kết thúc, hắn nhìn thấy mắt cô gái rưng rưng lệ. Thạch Kiên không nói gì. Xem ra thiếu nữ này cũng say mê bản nhạc đến không cưỡng lại được.
Qua một lúc lâu, thiếu nữ mới thi lễ nói:
- Thạch đại nhân quả là đại tài. Dân nữ nghe Thạch đại nhân khảy một khúc nhạc có thể khiến người ta nhớ tới thân mẫu của mình, vị Bồ Tát ngồi trên tòa sen thánh khiết. Hôm nay, có thể nghe được bản tấu này dân nữ vô cùng cảm tạ. Tuy nhiên Thạch đại nhân có phổ khúc của bản này không?
Thạch Kiên biết phòng người trong phủ của Nguyễn đại nhân bên kia bức tường sẽ truyền tin này ra ngoài mà thôi.. Hắn hiện tại mỗi ngày đều có nhiều việc phải giải quyết. Hắn không muốn nghĩ tới chuyện khác. Nếu truyền vào trong cung, Lưu Nga và Triệu Trinh biết được thì sẽ tò mò. Chẳng lẽ còn muốn mình bớt chút thời giờ biểu diễn vi-ô-lông cho họ nghe sao? Nhưng Lý Nam yêu cầu cũng khiến hắn khó xử. Phổ khúc của bản này thì hắn cũng có biết nhưng đó là nhạc phổ của Tây Dương. Hiện tại lại bắt hắn viết thành phổ khúc của đàn cổ thì hắn không cách nào làm được bởi vì hắn không tinh thông đàn cổ, lại không thể nắm chắc được điều kỳ diệu trong đó.
Lý Nam nhìn bộ dạng khó xử của hắn thì nói:
- Dân nữ chắc không có cơ hội rồi.
Đương nhiên nàng không biết rằng không phải Thạch Kiên không muốn cho nàng mà là không thể cho nàng. Hắn không có năng lực làm điều đó. Nàng còn tưởng rằng khúc nhạc này là do Thạch Kiên sáng tác nhưng hiện tại hắn bề bộn công việc nên không có thời gian viết nhạc phổ cho nàng. Nhưng nàng không cam lòng, dùng thử đàn cổ gảy khúc nhạc đó nhưng không thành công. Nàng nói:
- Ôi, dân nữ quả là đầu óc ngu si. Không ngờ vừa mới nghe qua nhưng lại không thể nhớ được.
Thạch Kiên biết nàng không có bỏ cuộc cho nên ra vẻ không nghe thấy. Tuy nhiên lúc này Lục Ngạc bưng chén thuốc tới khiến cho hắn bớt xấu hổ. Bởi vì nàng ấy còn muốn quan sát tác dụng của thuốc nên phải chờ một lúc vì thế Thạch Kiên nói thêm:
- Lý đại phu, nàng thích kỳ nghệ cũng không thua kém bản quan. Vậy tại sao chúng ta không chơi thử một ván?
Quả nhiên đã đánh trúng tâm lý của nàng, nàng vui vẻ nói:
- Được, đa tạ Thạch đaị nhân.
Hai người lại bắt đầu chơi cờ, kiếp trước Thạch Kiên tính cách không màng danh lợi, đặc biệt việc chuyển sinh khiến hắn biến thành một người đàn ông lãnh đạm. Hắn thích nhất là dùng mã nhẹ nhàng linh hoạt. Nhưng khi hắn và thiếu nữ này giao đấu, tài đánh cờ của thiếu nữ này có vẻ linh hoạt kỳ ảo hơn hắn. Từ Đinh Phố đến Hồng Diên, Lục Ngạc đều học chơi cờ. Tuy nhiên các nàng rất ít khi nhìn thấy Thạch Kiên ra tay. Chỉ có một lần Khấu Chuẩn đến Thạch gia, khi đó Thạch Kiên mới mười ba tuổi nhưng lại đánh bại được Khấu Chuẩn.
Điều khiến các nàng cảm thấy ngạc nhiên là cuối cùng Thạch Kiên đã chịu thua.
Lý Nam nhẹ giọng nói:
- Thạch đại nhân trong lòng còn coi trọng thắng bại, trái lại khiến kết quả còn kém đi. Kỳ thật các bài thơ của Thạch đại nhân đứng ngoài trời đất, lấy thành bại luận anh hùng rất không chính xác. Có một số việc dục tốc bất đạt.
Thạch Kiên nghe thấy nàng đã từng đọc thơ của mình cũng không cảm thấy kỳ lạ. Hiện tại tuy hắn rất ít viết thư pháp nhưng mỗi một chương viết ra đều lập tức bị lan truyền ra ngoài. Đặc biệt là thơ, từ. Tuy nhiên nàng nói những lời này cũng muốn nhắc nhở hắn. Hắn nói nhỏ:
- Cảm ơn Lý đại phu.
Lúc này cô gái vươn đôi bàn tay trắng nõn giúp hắn bắt mạch, sau đó nói:
- Tốt rồi! Thạch đại nhân đã khỏe lại, cũng không cần lo ngại gì hết.
Nói xong liền lấy ngân châm ra châm cứu cho hắn. Sau khi châm cứu xong, nàng còn mát xa các huyệt đạo. Nói đến thật kì lạ, nàng chỉ chạm nhẹ mà Thạch Kiên đã đi vào giấc ngủ. Hắn ngủ mãi cho tới buổi chiều hôm sau. Nhưng lần này tỉnh dậy, hắn thấy tinh thần của mình thật là sảng khoái, cả người đều nhẹ nhàng. Tuy nhiên hắn không biết đã mấy giờ nên hỏi:
- Lý đại phu đâu?
Lục Ngạc cười khanh khách nói:
- Nàng sớm đi rồi.
Thạch Kiên lúc này mới thở dài nói:
- Thiếu nữ này cũng được xem như là một kỳ nữ.
Lục Ngạc trêu:
- Thiếu gia, nếu người xem trọng nàng thì cũng nên mang nàng về phủ đi.
Hồng Diên lại khẩn trương nói:
- Không được, Dung quận chúa sẽ phản đối.
Thạch Kiên cười ha hả nói:
- Các tiểu nha đầu ngươi suốt ngày nghĩ đến cái gì hả? Thiên hạ này biết bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp tài giỏi. Nếu ta nhìn thấy một người mà mang về người đó thì chắc cái nhà này cũng không còn chỗ chứa.
Hồng Diên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Thạch Kiên lại không nói gì. Hồng Diên nếu ở vào thời dân quốc nhất định sẽ là một cô gái có suy nghĩ độc lập. Lúc này nàng mới nói cho hắn biết Thánh thượng nghe tin hắn bị bệnh, hạ thánh chỉ bảo hắn nghỉ ngơi một vài ngày.
Buổi tối, hắn chưa nghỉ ngơi liền. Hắn còn muốn viết một quyển sách. Có lẽ chiến sự phía tây sẽ xảy ra. Hy vọng quyển sách này sẽ giúp được các tướng quân của Tống triều.
Tuy nhiên đến ngày thứ ba, hắn không thể rảnh rỗi được nữa bởi vì hắn được phái đi âm thầm giám sát lăng mộ của Chân Tông. Một hộ viện trở về bẩm báo, hiện nay các công nhân xây dựng lăng mộ đã đụng phải đá vô
Nhưng hắn lại từ tốn khen:
- Lý đại phu quả nhiên là cầm kỹ tuyệt hảo.
Thiếu nữ thản nhiên nói:
- Dân nữ chỉ làm đúng theo y đạo mà thôi. Cầm kỳ chỉ hiểu biết chút ít, làm sao có thể so sánh với Thạch đại nhân.
Lúc này Hồng Diên ở một bên nói:
- Lý đại phu, thiếu gia nhà chúng tôi đàn cũng rất khá, nhưng không phải loại đàn này.
“Vậy à?” Thiếu nữ tò mò nhìn Thạch Kiên. Tuy nhiên bởi vì quan hệ địa vị nên nàng chỉ nói khẽ một tiếng mà thôi.
Nhìn vẻ mặt của tiểu thần y, Thạch Kiên liền kêu Hồng Diên đem đàn vi-ô-lông đến để đàn một khúc “Thánh mẫu ca”. Khi bản nhạc kết thúc, hắn nhìn thấy mắt cô gái rưng rưng lệ. Thạch Kiên không nói gì. Xem ra thiếu nữ này cũng say mê bản nhạc đến không cưỡng lại được.
Qua một lúc lâu, thiếu nữ mới thi lễ nói:
- Thạch đại nhân quả là đại tài. Dân nữ nghe Thạch đại nhân khảy một khúc nhạc có thể khiến người ta nhớ tới thân mẫu của mình, vị Bồ Tát ngồi trên tòa sen thánh khiết. Hôm nay, có thể nghe được bản tấu này dân nữ vô cùng cảm tạ. Tuy nhiên Thạch đại nhân có phổ khúc của bản này không?
Thạch Kiên biết phòng người trong phủ của Nguyễn đại nhân bên kia bức tường sẽ truyền tin này ra ngoài mà thôi.. Hắn hiện tại mỗi ngày đều có nhiều việc phải giải quyết. Hắn không muốn nghĩ tới chuyện khác. Nếu truyền vào trong cung, Lưu Nga và Triệu Trinh biết được thì sẽ tò mò. Chẳng lẽ còn muốn mình bớt chút thời giờ biểu diễn vi-ô-lông cho họ nghe sao? Nhưng Lý Nam yêu cầu cũng khiến hắn khó xử. Phổ khúc của bản này thì hắn cũng có biết nhưng đó là nhạc phổ của Tây Dương. Hiện tại lại bắt hắn viết thành phổ khúc của đàn cổ thì hắn không cách nào làm được bởi vì hắn không tinh thông đàn cổ, lại không thể nắm chắc được điều kỳ diệu trong đó.
Lý Nam nhìn bộ dạng khó xử của hắn thì nói:
- Dân nữ chắc không có cơ hội rồi.
Đương nhiên nàng không biết rằng không phải Thạch Kiên không muốn cho nàng mà là không thể cho nàng. Hắn không có năng lực làm điều đó. Nàng còn tưởng rằng khúc nhạc này là do Thạch Kiên sáng tác nhưng hiện tại hắn bề bộn công việc nên không có thời gian viết nhạc phổ cho nàng. Nhưng nàng không cam lòng, dùng thử đàn cổ gảy khúc nhạc đó nhưng không thành công. Nàng nói:
- Ôi, dân nữ quả là đầu óc ngu si. Không ngờ vừa mới nghe qua nhưng lại không thể nhớ được.
Thạch Kiên biết nàng không có bỏ cuộc cho nên ra vẻ không nghe thấy. Tuy nhiên lúc này Lục Ngạc bưng chén thuốc tới khiến cho hắn bớt xấu hổ. Bởi vì nàng ấy còn muốn quan sát tác dụng của thuốc nên phải chờ một lúc vì thế Thạch Kiên nói thêm:
- Lý đại phu, nàng thích kỳ nghệ cũng không thua kém bản quan. Vậy tại sao chúng ta không chơi thử một ván?
Quả nhiên đã đánh trúng tâm lý của nàng, nàng vui vẻ nói:
- Được, đa tạ Thạch đaị nhân.
Hai người lại bắt đầu chơi cờ, kiếp trước Thạch Kiên tính cách không màng danh lợi, đặc biệt việc chuyển sinh khiến hắn biến thành một người đàn ông lãnh đạm. Hắn thích nhất là dùng mã nhẹ nhàng linh hoạt. Nhưng khi hắn và thiếu nữ này giao đấu, tài đánh cờ của thiếu nữ này có vẻ linh hoạt kỳ ảo hơn hắn. Từ Đinh Phố đến Hồng Diên, Lục Ngạc đều học chơi cờ. Tuy nhiên các nàng rất ít khi nhìn thấy Thạch Kiên ra tay. Chỉ có một lần Khấu Chuẩn đến Thạch gia, khi đó Thạch Kiên mới mười ba tuổi nhưng lại đánh bại được Khấu Chuẩn.
Điều khiến các nàng cảm thấy ngạc nhiên là cuối cùng Thạch Kiên đã chịu thua.
Lý Nam nhẹ giọng nói:
- Thạch đại nhân trong lòng còn coi trọng thắng bại, trái lại khiến kết quả còn kém đi. Kỳ thật các bài thơ của Thạch đại nhân đứng ngoài trời đất, lấy thành bại luận anh hùng rất không chính xác. Có một số việc dục tốc bất đạt.
Thạch Kiên nghe thấy nàng đã từng đọc thơ của mình cũng không cảm thấy kỳ lạ. Hiện tại tuy hắn rất ít viết thư pháp nhưng mỗi một chương viết ra đều lập tức bị lan truyền ra ngoài. Đặc biệt là thơ, từ. Tuy nhiên nàng nói những lời này cũng muốn nhắc nhở hắn. Hắn nói nhỏ:
- Cảm ơn Lý đại phu.
Lúc này cô gái vươn đôi bàn tay trắng nõn giúp hắn bắt mạch, sau đó nói:
- Tốt rồi! Thạch đại nhân đã khỏe lại, cũng không cần lo ngại gì hết.
Nói xong liền lấy ngân châm ra châm cứu cho hắn. Sau khi châm cứu xong, nàng còn mát xa các huyệt đạo. Nói đến thật kì lạ, nàng chỉ chạm nhẹ mà Thạch Kiên đã đi vào giấc ngủ. Hắn ngủ mãi cho tới buổi chiều hôm sau. Nhưng lần này tỉnh dậy, hắn thấy tinh thần của mình thật là sảng khoái, cả người đều nhẹ nhàng. Tuy nhiên hắn không biết đã mấy giờ nên hỏi:
- Lý đại phu đâu?
Lục Ngạc cười khanh khách nói:
- Nàng sớm đi rồi.
Thạch Kiên lúc này mới thở dài nói:
- Thiếu nữ này cũng được xem như là một kỳ nữ.
Lục Ngạc trêu:
- Thiếu gia, nếu người xem trọng nàng thì cũng nên mang nàng về phủ đi.
Hồng Diên lại khẩn trương nói:
- Không được, Dung quận chúa sẽ phản đối.
Thạch Kiên cười ha hả nói:
- Các tiểu nha đầu ngươi suốt ngày nghĩ đến cái gì hả? Thiên hạ này biết bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp tài giỏi. Nếu ta nhìn thấy một người mà mang về người đó thì chắc cái nhà này cũng không còn chỗ chứa.
Hồng Diên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Thạch Kiên lại không nói gì. Hồng Diên nếu ở vào thời dân quốc nhất định sẽ là một cô gái có suy nghĩ độc lập. Lúc này nàng mới nói cho hắn biết Thánh thượng nghe tin hắn bị bệnh, hạ thánh chỉ bảo hắn nghỉ ngơi một vài ngày.
Buổi tối, hắn chưa nghỉ ngơi liền. Hắn còn muốn viết một quyển sách. Có lẽ chiến sự phía tây sẽ xảy ra. Hy vọng quyển sách này sẽ giúp được các tướng quân của Tống triều.
Tuy nhiên đến ngày thứ ba, hắn không thể rảnh rỗi được nữa bởi vì hắn được phái đi âm thầm giám sát lăng mộ của Chân Tông. Một hộ viện trở về bẩm báo, hiện nay các công nhân xây dựng lăng mộ đã đụng phải đá vô
